441 Người dịch: Nhất TiếuBiên dịch + biên tập: Zeroman"Răng rắc!"Trong một căn phòng dành cho quan viên thành Thanh Viễn, bỗng nhiên có tiếng gỗ bị gãy vang lên.
442 - Không ngờ trực giác của ta lại đúng. Trần Phi Dung cảm khái nói. - Ông ta là người tu hành Quốc sĩ trung giai. Lâm Tịch nói:- Hơn nữa, kinh nghiệm chiến đấu của ông ta vô cùng phong phú.
443 Một trận mưa lặng lẽ rơi xuống thành Thanh Viễn. Nước mưa rất lạnh, rơi tí tách, nhưng nếu là mưa lại không phải là tuyết, đây chính là dấu hiệu nói rằng mùa đông đế quốc Vân Tần sắp trôi qua.
444 Người dịch: Nhất TiếuBiên dịch + biên tập: ZeromanBởi vì khoảng cách quá ngắn, nên Họa Sư mới thấy rõ ràng, mới cảm giác rõ ràng. Giữa tay Lâm Tịch và trường kiếm không có bất cứ vật nối nào, hoàn toàn dùng hồn lực quán chú vào mới có thể khiến cho phi kiếm bay trở về.
445 Văn sĩ trung niên này dĩ nhiên là Tô Trọng Văn. Ông ta cũng cau mày, hơi mơ hồ mà bước vào ngõ phố này. Tại sao hôm nay Trần Phi Dung cố ý hẹn ông ta đến ngõ phố này gặp mặt?Theo Tô Trọng Văn nghĩ, Trần Phi Dung tất nhiên không dám làm gì ông ta.
446 "Phốc!"Tô Trọng Văn há miệng phun một ngụm máu tươi, toàn bộ sống lưng bị lõm sâu vào, cả người bay tới trước đụng vào một vách tường nhà dân, ầm ầm sụp đổ trong đó.
447 Chỉ trong nháy mắt, Lý An Đình đã suy đoán được, tuyệt đối không thể sơ tán kịp. Bởi vì nếu như muốn nhanh chóng hướng dẫn mấy ngàn người sơ tán cùng một lúc, ít nhất phải cần hơn một ngàn binh sĩ cùng nhau làm việc.
448 Tiếng kèn quân lệnh liên tiếp vang lên. Dưới sự chỉ huy của vài chiến kỳ, quân đội đang vây giết Họa Sư lập tức nhanh chóng điều chỉnh, bắt đầu bao vây bên ngoài khu phố lại.
449 Muốn giết chết ba đứa bé đã bị dọa sợ tới mức không cách nào cử động, thậm chí Họa Sư không cần dùng đao. Nhưng có lẽ vì muốn cầu một niềm may mắn cuối cùng, có lẽ muốn các quân sĩ đang đứng ở đây bị áp lực tâm lý lớn hơn nữa, muốn một tướng lãnh như Lý An Đình phải chịu nhiều thống khổ hơn, nên hắn lại giương cao cái móc trong tay, rồi mới mạnh mẽ chém sâu vào.
450 Ban đêm, cảnh vật yên lặng, là thời điểm tốt nhất để người tu hành minh tưởng. Trương Linh Vận là người tu hành xuất thân học viện Lôi Đình, hắn tự nhiên biết tu hành quan trọng, nhưng hôm nay hắn lại không thể tĩnh tâm để minh tưởng tu hành.
451 Người dịch: Nhất TiếuBiên dịch + biên tập: ZeromanSáng sớm, có một chiếc xe ngựa Đại Đức Tường chạy qua cửa thành Thanh Viễn, đi thật xa. So sánh với ngày thường, rõ ràng hôm nay các quân sĩ trấn thành kiểm tra gắt gao hơn rất nhiều.
452 Sau tiếng quát trầm thấp đấy, lão nhân này dùng sức nhấn mạnh tay một cái, toàn bộ tảng đá lớn lập tức lún sâu vào trong bùn đất, trượt tới phía trước thêm vài thước rồi ngừng hẳn lại.
453 Người dịch: Nhất TiếuBiên dịch + biên tập: ZeromanMặc Thanh Phong miễn cưỡng dùng băng vải cầm máu buột quanh vết thương của mình, vô lực đứng dậy khỏi mặt đất.
454 Người dịch: Nhất TiếuBiên dịch + biên tập: ZeromanThân pháp hai người tu hành này rất nhanh. Một gã thỉnh thoảng trái xông phải đột, phía sau còn lưu một tàn ảnh rất dài, giống như có một con rắn đang trườn nhanh trên con đường lớn.
455 Con ngươi Lâm Tịch co lại. Hắn không vẫy tay để giảm đau nữa, mà nhặt lấy một cây tên kim loại màu đen nặng nề, đặt lên thân cung, bắt đầu ổn định và tỉnh táo kéo dây cung.
456 Trạm Thai Thiển Đường bỏ chạy, tất cả người tu hành vây giết lập tức đuổi theo. Hiện giờ toàn bộ người tu hành đều toàn lực chạy như điên, từng người từng người lưu lại một vệt bóng dài phía sau, tốc độ còn nhanh hơn chiến mã.
457 "Phốc!"Một âm thanh trầm thấp vang lên. Phần áo đầu bả vai Chân Khoái vỡ vụn, cây tên kim loại màu đen mạnh mẽ đâm vào đầu vai của hắn. Hồn lực trong cơ thể hắn liều mạng chống cự, khiến cho cây tên này không thể xuyên thấu vào bên trong được, chỉ tạo một vết thương sâu khoảng một ngón tay.
458 Lâm Tịch nhất thời không trả lời, chỉ lặng lẽ mở sợi xích đang cột chặt mình và Trạm Thai Thiển Đường. Trong khi chiến đấu với Chân Khoái, hắn không bị thương, chẳng qua việc vận dụng hồn lực quá mạnh mẽ, tốc độ lưu chuyển trong cơ thể quá nhanh, nên hắn có cảm giác như toàn bộ máu thịt trong người cũng bị kéo theo.
459 - Cảm ơn ngươi đã cứu ta. Đối mặt với sự khinh thường của Lâm Tịch, Trạm Thai Thiển Đường lại không tức giận, ngược lại còn cười cười và chân thành thi lễ với Lâm Tịch:- Nhưng mà, tại sao ngươi lại cứu ta? Nhất là sau khi đã biết được thân phận của ta, tại sao ngươi còn làm như vậy?- Có hai nguyên nhân.
460 Mây đen che mặt trời, khiến cho tấm khăn che mặt màu đen của Cung Đình Tuyệt càng lộ vẻ âm u và thâm trầm. Nhìn đám mây đen đang từ rặng núi lớn phía đông bay tới, khóe miệng đằng sau tấm mặt nạ hắn đang đeo khẽ nhếch lên, chậm rãi đi tới ngay đầu bờ vực, nhìn chiếc xe ngựa chuẩn bị đi vào cửa sơn cốc, lẩm bẩm:- Mặc dù không thể lộ ra ngoài ánh sáng.