501 Trong thành Trụy Tinh, trong một căn phòng của quân bộ. Nhìn Lâm Tịch đang uống một bát canh thịt ngon lành, rồi từ từ gặm một cái bánh ngọt, Mộ Sơn Tử trêu chọc:- Thổ Bao đúng là Thổ Bao, uống một bát canh, ăn một cái bánh mà cũng thưởng thức như vậy được.
502 Trương nhị gia đang ở trên sông câu cá. Sau khi vết thương khỏi hẳn, vị Long Vương sông Tức Tử này thường xuyên câu cá ở bên sông, thỉnh thoảng lại đứng từ xa nhìn cái đập lớn đang được xây dựng, đôi lúc lại uống rượu với các hán tử chân đất, hát hò trên thuyền trúc.
503 Tư Thu Bạch đúng hẹn mà đến, tới gần dưới thành lăng Trụy Tinh. Trong thành Trụy Tinh, Lâm Tịch vẫn chưa ra khỏi căn phòng mình vẫn ở mấy hôm nay. Hắn ngẩng đầu nhìn tên quân nhân Vân Tần vừa mới bị mình đẩy ngã, bình tĩnh mà đáng tiếc nói:- Thì ra ngươi là tiềm ẩn Đại Mãng.
504 Tốc độ tên bắn của người tu hành tiễn thủ rất đáng sợ, thậm chí đôi lúc còn nhanh hơn cả phi kiếm của Thánh sư. Cho nên, mọi người trong thành Trụy Tinh đều cho rằng nếu như song phương đều là tiễn thủ tu hành, như vậy kết quả quyết chiến sẽ rất nhanh, rất có thể còn chưa tới một đình.
505 Cả người Tư Thu Bạch cũng bị ánh sáng màu đỏ từ trường cung phát ra nhuốm lấy. Đầu tóc là màu đỏ thẫm. Lông mày là màu đỏ thẫm. Ngay cả hai tròng mắt cũng bị nhuốm thành màu đỏ.
506 Ánh sáng màu vàng đang chảy xuôi quanh thân tiểu phượng hoàng Vân Tần như một ngọn lửa, nhưng lại không có nhiệt độ, chỉ là một vùng lạnh tanh và cứng rắn.
507 Cả đế quốc Vân Tần, cả vương triều Đại Mãng, ngoại trừ những dân chúng bình thường không hiểu rõ chuyện tu hành, gần như tất cả mọi người đều cho rằng Lâm Tịch sẽ chết.
508 Mấy ngàn Tinh kiêu quân Đại Mãng đang truy kích hơn một trăm Khinh khải quân Vân Tần. Trong lúc có một đội quân Vân Tần không để ý đến đại quân của Đại Mãng, liều mạng, hoặc có thể nói là tự sát đốt sạch kho lương thực lớn nhất của quân đội Đại Mãng ở hành tỉnh Nam Lăng, đồng thời có một đội Khinh khải quân Vân Tần đã âm thầm áp sát, tấn công bất ngờ một đội quân vận chuyển lương thực của Đại Mãng.
509 Một cơn mưa to rơi xuống thành Trụy Tinh. Trong cơn mưa này, có một đội kỵ quân Vân Tần cả người ướt đẫm nhanh chóng đi qua cổng thành thành Trụy Tinh.
510 Không nên đoán bừa thánh ý, đây chính là câu nói cửa miệng của quan viên Vân Tần. Cả thiên hạ này là của thánh thượng, là thần tử ăn lương của thánh thượng, không nên tự đoán tâm tư thánh thượng, chỉ cần xử lý tốt những chuyện được giao phó là được rồi.
511 Xuân đi hạ tới, cả đế quốc Vân Tần bắt đầu nóng bức, nhưng học viện Thanh Loan ở sâu trong sơn mạch Đăng Thiên ở phía bắc lại tựa như mùa xuân, không có thay đổi gì quá lớn.
512 Đôi mắt của Hạ phó viện trưởng ẩn chứa cơ trí khôn người, đồng thời cũng có chút tiếc nuối. Một học viện to lớn như học viện Thanh Loan, cho dù là lúc Trương viện trưởng còn ở, hay là sau khi Trương viện trưởng ra đi, đều có rất nhiều người tranh luận về việc liệu học viện có bí mật gì hay không.
513 Trong một tàn tích đầy gạch ngói vụn, có một đám hoa nhỏ màu đỏ. Cao Á Nam hai tay cầm một chén nước hành quân, nhập thần nhìn đám hoa nhỏ đấy, nàng ta cảm thấy sau khi nguyên một trấn này bị đốt trụi như vậy, nhưng loài hoa này vẫn có thể nẩy mầm, nở ra những bông hoa quả thật là một kỳ tích.
514 Bên ngoài trấn nhỏ phế tích xuất hiện một người. Đây là một lão nhân cả người dính đầy bụi bậm, mặc một bộ thần bào cũ kỹ. Thế gian này có rất nhiều giáo phái, tựa như Tế ti Vân Tần, hay là trong cổ quốc Đường Tàng thờ cúng chùa chiềng, có không ít thần miếu đền thờ, nên những người mặc thần bào như vậy quả có không ít.
515 Nhìn thấy thi thể bị đóng chặt lên tường đất, Cao Á Nam cũng không cảm thấy bất ngờ. Qua nhiều ngày chiến đấu như vậy, đã có không ít lần nàng tận mắt chứng kiến "trực giác" của Lâm Tịch.
516 Trong bóng đêm, bảy người tu hành Đại Mãng cẩn thận kiểm tra một mảnh đất trong khu rừng hoang. Sau một hồi làm việc cật lực, bọn họ tìm thấy có tro than còn ấm và xương chim.
517 Trong doanh trướng được thắp sáng bằng những ngọn đèn, Trạm Thai Thủ Trì cất tiếng khen thưởng, gia tăng chức vị, sau đấy lại bình tĩnh nhìn những tướng lãnh đang thừa lệnh ngồi trước mặt mình, sắc mặt thật khiêm tốn hữu lễ, nhưng nội tâm lại cực kỳ hài lòng, cực kỳ thỏa mãn.
518 Chỉ có những quân nhân có ý chí chiến đấu kiên cường nhất, quyết tâm cầu sinh mãnh liệt nhất, mới có thể kiên trì sống sót trong hoàn cảnh quân đội của mình bị đánh tan, thức ăn nước uống không đầy đủ, không được nghỉ ngơi và phải liên tục chiến đấu với kẻ thù như vậy.
519 Hơn ngàn con chiến mã trong lúc nhất thời chạy ra khỏi chuồng, chạy như điên về hướng bắc. Nếu như cửa chính của chuồng ngựa được xem là một bờ đê, vậy cho dù con ngựa đầu đàn có mạnh như thế nào đi nữa, nó cũng chỉ là một cơn sóng đánh vào bờ đê, trường hợp một quân lính với một con ngựa cũng là như thế.
520 Lâm Tịch giơ thẳng cung, bắn ra ba tên với toàn bộ sức mạnh hiện giờ có được, sau đó trực tiếp xoay người, dốc toàn lực rút lui. Âm thanh tên bắn tràn ngập khắp không trung.