381 - Ngươi làm rất tốt. Trong lúc Lâm Tịch trầm mặc suy tư, An Khả Y cúi người xuống, cẩn thận kiểm tra vết thương trên người Trần Mộ. Sau khi nhìn một hồi vào chất sáp màu hồng tinh mịn và thuốc dán xung quanh, nàng nhìn Đỗ Chiêm Diệp, nói lời khen từ tận đáy lòng, tiếp theo nhẹ giọng nói:- Ngươi là con cháu của Đỗ thần y trung châu?Kể từ lúc Trần Mộ bị Văn Nhân Thương Nguyệt dùng kiếm đâm vào trong người, rồi bắt đầu ôm Trần Mộ đã hôn mê bỏ chạy như điên, Đỗ Chiêm Diệp vẫn ở trong trạng thái hỗn loạn, không biết tình hình xung quanh thế nào, thậm chí nàng còn không biết đám người An Khả Y đã đến gần mình.
382 Ngay lúc Nam Cung Mạch biến mất trong những bụi cỏ cao, đám người An Khả Y và Lâm Tịch đang đứng trên một sườn núi. Tại chiến trường cách đấy không xa, các quân sĩ đang xác nhận thân phận tướng sĩ chết đi, chôn ngay tại chỗ.
383 Nam Cung Vị Ương nhìn Chân Bì Lô bản thân cô đã cảm thấy thích, lại nhìn Cốc Tâm Âm vừa nhìn đã không thích, nhưng nàng cũng không tức giận Cốc Tâm Âm.
384 Bóng đêm đang từ từ bao phủ cả lăng Bích Lạc. Hứa Châm Ngôn và Tạ Ngưng Kha nằm yên trong bụi cỏ, lặng lẽ nhìn đêm tối nguy hiểm và dong dài. Sau khi hành quân gấp gáp và đại chiến với quân địch, mọi quân sĩ đã cực kỳ mỏi mệt.
385 - Thái tử điện hạ. Lâm Tịch khom mình hành lễ. - Không cần đa lễ, tốt nhất ngươi vẫn nên coi ta chỉ là một Trần Mộ ngày đó từng đứng trước điện tân sinh.
386 Cát Tường luôn ngủ say trong một cái túi trên lưng Lâm Tịch. Ngay cả khi Lâm Tịch và Trưởng Tôn Vô Cương nói chuyện nó cũng không tỉnh lại, nhưng ngay lúc này, đang trong giấc ngủ say tu hành nó lại cảm thấy thật bất an, tựa hồ có một khí tức vô cùng nguy hiểm từ trong núi rừng đằng xa truyền đến, khiến nó không khỏi tỉnh giấc.
387 Lâm Tịch không nói thêm lời nào đối với mười hai bộ hồn binh trọng khải này, bởi vì hắn biết có nói nhiều hơn nữa cũng là vô ích. - Cùng lên chứ?Hắn nhẹ nhàng xoay đầu, nhìn Cao Á Nam, nhẹ nhàng hỏi.
388 Những đóa hoa băng nở rộ trên bề mặt hồn binh trọng khải màu đen, xen lẫn vào đấy là những vệt máu tươi dài bị đông kết lại, trông vô cùng rõ ràng. Trong lúc những đóa hoa băng vẫn liên tục nở rộ, người tu hành đang ở trong bộ hồn binh trọng khải lập tức bị khí lạnh làm mù mắt.
389 Lâm Tịch cầm kiếm đứng yên, xoay người nhìn bảy bộ hồn binh trọng khải đã bị mình làm bị thương đến mức không thể đứng vững trên mặt đất đóng băng trơn trượt được nữa, thầm nghĩ cuối cùng việc luyện tập đâm kiếm với cái rương mà Từ Sinh Mạt đã đưa trước khi rời khỏi học viện cuối cùng cũng có tác dụng.
390 Lâm Tịch hít sâu một hơi, cảm thấy mình dường như đã biến thành một người khổng lồ thật sự. Hắn bất giác nắm chặt trường thương dính chặt với bàn tay trọng khải bởi những con ốc vít to hơn bình thường, đâm về phía trước.
391 Giọt nước mưa rơi trên mặt băng ở trên cây dù, ngoại trừ Cát Tường, tất cả đều nhanh chóng hiểu dụng ý Cao Á Nam. Khương Tiếu Y trước buông cây dù lớn trong tay, rút hai khúc thương trên lưng mình xuống, hợp lại tạo thành một trường thương màu đen hắn thường sử dụng nhất.
392 Bên trong hồn binh trọng khải cá chuối, rất nhiều vết thương trên người Lâm Tịch đang chảy máu, nhưng lần này hắn lại không ra sức bảo vệ những nơi quan trọng như vừa rồi, mà tập trung toàn bộ sức mạnh đến trường thương bên tay phải.
393 Lâm Tịch đứng lên. Hắn thấy Kính Thiên nhân ngư trước mặt mình đã chết, nhưng khí tức trên người Biên Lăng Hàm lại liên tục chấn động, máu từ trong mũi và miệng nàng vẫn chảy ra ngoài.
394 Văn Nhân Thương Nguyệt đi nhanh trong bình nguyên. Bởi vì tốc độ của hắn nhanh đến mức người tu hành bình thường không tưởng tượng được, cho nên các ngọn cỏ vốn rất mềm yếu ở xung quanh bỗng nhiên biến thành các thanh đao nhỏ vô cùng sắc bén mà cắt vào da thịt và quần áo hắn đang mặc, tạo thành vô số lổ thủng.
395 Mặc dù không nhận ra nam tử trung niên có khuôn mặt đau khổ kia, nhưng dựa vào thần thái tiếc thương và tán thưởng trong đôi mắt ông ta, cũng giống như Lâm Tịch đã nhìn thấy trong đôi mắt Lam giáo sư và Lý Ngũ, hắn có thể nhận ra đây là một người sư trưởng vô cùng quan tâm với đệ tử.
396 Cô gái có khuôn mặt rất non nớt này thoạt nhìn như một thiếu nữ nông thôn vô tình đi lạc vào sơn cốc trong rừng. Nhưng trên thế gian này sẽ không có thiếu nữ nông thôn nào có thể vô tình đi lạc vào rừng Mê tung, sau đấy lặng yên không tiếng động xuất hiện trước đại quân đang ẩn giấu này.
397 Một câu nói này nghe như không có chút ý nghĩa nào, nhưng sau khi nghe thấy, cho dù là một người đã tu luyện được hai tay cứng như sắt thép, tâm chí vô cùng bền bỉ như Lý Ngũ lại cảm thấy hoảng hốt đến nỗi hồn lực bị gián đoạn, thậm chí hắn ta còn không nhìn phi kiếm của Nam Cung Vị Ương, xuất thần đi tới nơi truyền ra âm thanh.
398 Bởi vì cố ý nhớ tới những chuyện đáng ra không nên nhớ tới, nên Cốc Tâm Âm nhắm mắt lại trầm tư. Ở nơi xa, Lý Ngũ xuất hiện ngay trong núi rừng. Lam Tê Phượng thấy Cốc Tâm Âm trầm mặc nhắm mắt, cảm thấy lo lắng cho thương thế của hắn, muốn lên tiếng nói gì đấy.
399 Không biết có phải do tính cách không thích ở chung với nhiều người, hay là muốn an tĩnh nhìn kỹ trường kiếm trong tay, nên Nam Cung Vị Ương đã đi hơn xa đội ngũ đằng sau một chút.
400 Rừng Mê tung lăng Bích Lạc giáp ranh với hơn phân nửa biên cảnh đế quốc Đường Tàng, mà lăng Bích Lạc lại rộng lớn tương đương với mấy hành tỉnh bình thường ở đế quốc Vân Tần, nên có thể tưởng tượng được khu vực này bát ngát như thế nào.