81 Đêm khuya. Một bóng người cao lớn, lén lút đi vào Hải Đường Cung, đến phòng ngủ của Khinh Tuyết. Bóng người kia cao lớn ngang tàng, khí thế hơn người.
82 Một đêm này, có hương hoa quế thoang thoảng bầu bạn cùng nàng. Giúp nàng nặng nề ngủ thiếp đi. Trong mộng. Nàng lại mơ thấy mẫu thân một lần nữa. Nàng nhỏ nhắn yếu đuối, bé bỏng vô tội, dựa vào trong lòng mẫu thân, mẫu thân khẽ hát khúc hát ru, êm ái như suối nguồn trong trẻo.
83 Trời càng lúc càng tối đen. Khinh Tuyết chậm rãi đứng lên, rồi đi ra ngoài. Nhìn vầng trăng mới lên nơi ngọn cây, ánh mắt trở nên quả quyết chưa từng có.
84 Tuy Hách Liên Bá Thiên hiện rõ vẻ căng thẳng, nhưng lại không hề động thủ, cũng không ra lệnh cho thị vệ sau lưng xuống nước cứu người. Về phần Hoa Phi, cô ta khẩn trương kêu cứu: “Mau… Mau cứu người … Mau cứu người … Tuyết Phi nương nương rơi xuống nước, các ngươi mau cứu … cứu nàng!”Một bóng áo xanh đen xẹt qua, bóng lưng cao lớn của Hách Liên Trường Phong lao thẳng xuống nước, không chút chần chừ, nhanh chóng ôm lấy thân thể nhu nhược trong hồ.
85 “Nàng không làm sao?” Hách Liên Bá Thiên nghe thấy nàng nói thế, đột nhiên trong lòng có chút không nguyện tin tưởng. Hắn cảm thấy, nếu là nàng làm, nàng sẽ không có ngữ khí như vậy.
86 “Ngươi có thể chữa khỏi cho nàng chứ?” Hách Liên Trường Phong hỏi, ánh mắt cứng cỏi, nhìn Chu Đãi với vẻ căng thẳng. Chu Đãi liếc mắt nhìn hắn một cái, Hách Liên Trường Phong thế này thật khiến Chu Đãi cảm thấy kỳ quái, ánh mắt căng thẳng khẩn trương, không khó để đoán ra, Hách Liên Trường Phong có tình cảm gì với nàng.
87 Trong Hải Đường Cung. Nữ tử xinh đẹp tựa thiên tiên, da trắng như tuyết, mặt mày như họa, trong sắc thu lá vàng rơi, cung phục màu hồng nhạt nàng mặc trở nên nổi bật lạ kỳ.
88 “Được! Được!” Khinh Tuyết nghe hắn nói xong, dùng sức kéo một tay hắn, giơ tay lên: “Bế một cái… Bế một cái…”Kể từ khi mẫu thân lìa đời, chưa từng có ai bế nàng, mẫu thân cũng rất yếu ớt, căn bản không thể bế nàng, mà họ Lâu kia, từ ngày đó trở đi, chưa từng coi nàng là con gái, càng không phải nói đến chuyện bế nàng.
89 Dõi mắt ra cửa sổ, Khinh Tuyết chờ, chờ người kia đến, chờ thời cơ đến. Giả điên mãi không phải biện pháp, chuyện này, phải giải quyết dứt khoát cho xong.
90 Trong Hoa Ngọc Cung, Trữ Như Hoa lộng lẫy với bộ cung phục màu lam, nổi bật trên váy là bông mẫu đơn được thêu rất tinh xảo đẹp mắt. Cô ta vỗ vỗ tay lên trán, nhìn cung nữ đang quỳ trước mặt.
91 Gió thu lạnh lẽo thổi qua. Khi nàng thức dậy, Hách Liên Bá Thiên đã đi. Đây là lần đầu tiên nàng và hắn ở cùng nhau cả một đêm, lại chỉ nói chuyện phiếm một cách đơn thuần, không thị tẩm.
92 “Nàng có trách ta không?” Vào đến trong phòng, Hách Liên Bá Thiên lên tiếng hỏi. Khinh Tuyết mỉm cười dịu dàng, lắc đầu: “Không trách. ”“Tại sao?” Hách Liên Bá Thiên nhìn sâu vào mắt Khinh Tuyết, hắn muốn từ ánh mắt nhìn ra ý nghĩ chân thật trong lòng nàng, là thật lòng nghĩ vậy hay chỉ là chót lưỡi đầu môi.
93 Khi ánh tà dương hoàng kim rút đi, rốt cục Hách Liên Bá Thiên cũng đi. Tuy rất không muốn đi, nhưng chuyện quốc gia đại sự quan trọng hơn, hắn hiểu rõ trách nhiệm của chính mình, có thể phóng túng nhất thời, nhưng không thể không biết giới hạn.
94 Đúng vậy, yêu chiều của bậc đế vương, phải trải qua bao chướng ngại mới có thể trở thành tín nhiệm chân thành chứ?Hắn đối với nàng, có lẽ là hữu tình.
95 Sáng sớm, Chu Đãi đến chẩn trị cho Khinh Tuyết, hắn liền kinh ngạc vì bị một đôi mắt sưng đỏ và một gương mặt u buồn đập vào mắt, không, nói cho chính xác thì phải là hoảng sợ mới đúng.
96 Trong ngự thư phòng, mùi đàn hương thoang thoảng đâu đây. Khinh Tuyết ngồi ngay ngắn trước bàn, im lặng mài mực. Hách Liên Bá Thiên phê duyệt tấu chương.
97 Nói xong hắn quay lại ra lệnh cho Hách Liên Trường Phong đứng sau: “Trường Phong, giam tất cả người của Ngọc Hoa Cung lại, thẩm vấn từng kẻ một, ắt sẽ tìm được chân tướng!”“Thần tuân mệnh!” Hách Liên Trường Phong đáp.
98 Về phần Hách Liên Bá Thiên, tuy truyền đến bên giường bốn cô thị nữ, nhưng hoàn toàn không phát sinh chuyện gì. Mãi đến tận canh ba hắn mới chịu rời khỏi Ngự thư phòng, vẻ mặt mỏi mệt không lời nào diễn tả.
99 Khinh Tuyết dứt lời, quả nhiên là nhắm hai mắt lại, giống như ngủ. Nhưng có hắn ngồi bên cạnh, nàng làm sao mà ngủ được chứ?Nhưng nếu không ngủ, giờ phút này nàng thật sự không biết phải đối mặt với hắn thế nào, chỉ cảm thấy mệt mỏi vô cùng.
100 Không thể ngờ mọi chuyện lại thuận lợi như vậy. Dường như ai nấy đều tận lực lãng quên án mạng của Hoa Phi và Linh Phi. Vẫn điều tra, nhưng không tra được cái gì.