161 Phỏng chừng ông trời bồi thường việc tôi bị sét đánh, ngay buổi chiều hôm đó, bạn học Đồng Diêu liền đến phòng khám bệnh của tôi. Tôi dùng sức nháy mắt mấy cái, nói: “Xương bọt biển lại gãy rồi?”Đồng Diêu đi đến trước mặt tôi, đem ánh mắt nhìn chằm chằm vào ngực tôi, cười đến vô lại, đánh trả: “Bộ ngực lại bị rút lại rồi?”Vài ngày không thấy, miệng lưỡi đứa nhỏ này có tiến bộ rồi, chạm đúng vào nỗi đau của tôi.
162 Nhưng tầng lầu này thật sự quá cao, nhảy xuống như vậy, não của tôi có lẽ sẽ vỡ ra giống như sốt cà chua vậy.
Dưới tình thế nguy hiểm, tôi nhìn thấy trên bàn có cặp mắt kính, còn có áo blouse trắng được tùy tiện treo trên giá áo
Vì thế, một ý tưởng hình thành trong đầu tôi.
163 Tôi đau đến nỗi lệ văng tứ phía. Xuyên qua màn nước mắt mông lung, tôi thấy nam nhân kia đuổi theo bóng dáng nhóc ăn mày, trong lòng bắt đầu tiến hành một tràng dài chửi rủa hắn.
164 Nhóc ăn mày vẫn còn đè trên người của tôi, cái lỗ tai giống như trái ớt nhỏ bập bềnh trong nồi lẩu, màu đỏ xinh đẹp rực rỡ.
Mà ánh mắt của hắn thì sáng long lanh, như là đính hàng ngàn viên kim cương nhỏ, như một hệ ngân hà sáng rực rỡ.
165 Trong lòng liền nghẹn lại, vội tiến lên, nôn nóng hỏi: “Chuyện gì xảy ra? Là bị ai đánh? Hắn ngại mạng mình quá dài hay là kê kê quá dài, hai loại ta đều giúp hắn tiêu diệt cả thảy!”Đồng Diêu ngẩng mạnh đầu, đôi mắt vì mất máu quá nhiều mà hơi có chút lơ mơ kia, trong khoảnh khắc đang nhìn tôi đó, thình lình bùng lên một đạo tinh quang, ngay sau đó, như là trong nháy mắt đã phóng thích hết lực lượng, nhạt tan, an bình, yên tâm.
166 "Cẩn thận một chút. " Tôi nhanh chóng lấy giấy thấm canh gà đi.
Nhưng mà, chậm đã!
Vì sao vừa rồi vẻ mặt Đồng Diêu có chút không đúng, chẳng lẽ là.
167 Nhưng tầng lầu này thật sự quá cao, nhảy xuống như vậy, não của tôi có lẽ sẽ vỡ ra giống như sốt cà chua vậy. Dưới tình thế nguy hiểm, tôi nhìn thấy trên bàn có cặp mắt kính, còn có áo blouse trắng được tùy tiện treo trên giá áoVì thế, một ý tưởng hình thành trong đầu tôi Lúc hắn đi vào, tôi đã mang mắt kính, mặc áo blouse trắng, ngồi tại bàn làm việc, giả bộ viết bệnh án.
168 Mang tâm tình đó, tôi theo tên lưu manh xăm mình ngồi xe đi tới khu biệt thự Cẩm Hồ.
Nơi đây là khu của những người giàu có nhất thanh phố, toàn bộ đều là biệt thự mang phong cách Châu Âu.
169 Nhóc ăn mày vẫn còn đè trên người của tôi, cái lỗ tai giống như trái ớt nhỏ bập bềnh trong nồi lẩu, màu đỏ xinh đẹp rực rỡ. Mà ánh mắt của hắn thì sáng long lanh, như là đính hàng ngàn viên kim cương nhỏ, như một hệ ngân hà sáng rực rỡ.
170 "Đây là cái gì?" Long Tam nhíu mày.
Tôi thoáng sững sờ một lát, sau đó điềm nhiên như không mà vân đạm phong khinh, hoặc nói là giả vờ điềm nhiên như không mà vân đạm phong khinh mà nói: "Ừm, này a, là dụng cụ kiếm ăn của tôi, bác sĩ mà, đều phải dùng đến, cho nên phải mang theo tùy thân, dễ dàng cho việc luyện tập.
171 “Cẩn thận một chút. ” Tôi nhanh chóng lấy giấy thấm canh gà đi. Nhưng mà, chậm đã!Vì sao vừa rồi vẻ mặt Đồng Diêu có chút không đúng, chẳng lẽ là. . .
172 Sau khi hát xong tôi phục hồi lại tinh thần. Trong nháy mắt, tôi đã quyết định: có đánh chết tôi cũng không thừa nhận sự việc chính mình đã làm.
Cũng không phải sợ Cát Tường tam bảo trả đũa.
173 Mang tâm tình đó, tôi theo tên lưu manh xăm mình ngồi xe đi tới khu biệt thự Cẩm HồNơi đây là khu của những người giàu có nhất thanh phố, toàn bộ đều là biệt thự mang phong cách Châu Âu Các gia đình bên trong không giàu thì cao quý, tất cả đều là người có lai lịch.
174 Nhóc ăn mày cũng thật nghĩa khí, vẫn luôn che chở tôi, đối mặt với Vân Dịch Phong hỏi: "Tại sao anh muốn bắt cô ấy?"
“Em có thể tự mình hỏi lại xem cô ta đã làm việc gì.
175 “Đây là cái gì?” Long Tam nhíu mày. Tôi thoáng sững sờ một lát, sau đó điềm nhiên như không mà vân đạm phong khinh, hoặc nói là giả vờ điềm nhiên như không mà vân đạm phong khinh mà nói: “Ừm, này a, là dụng cụ kiếm ăn của tôi, bác sĩ mà, đều phải dùng đến, cho nên phải mang theo tùy thân, dễ dàng cho việc luyện tập.
176 Sâu róm, tất cả những tên thuộc hạ này đều là một đám sâu róm.
Tôi và nhóc ăn xin bị ép buộc phải đi về phía phòng của Vân Dịch Phong.
Kết quả, tại cửa lại tình cờ bắt gặp A Anh trộm rình coi hoặc là nhìn trộm không thành.
177 Sau khi hát xong tôi phục hồi lại tinh thần Trong nháy mắt, tôi đã quyết định: có đánh chết tôi cũng không thừa nhận sự việc chính mình đã làm. Cũng không phải sợ Cát Tường tam bảo trả đũa.
178 Mai nữ: ý chỉ người phụ nữ không gia thế, không tướng mạo, không tài nghệ, túm lại là cái gì cũng không có
Trận thế của đám người này thật sự quá lớn a.
179 Nhóc ăn mày cũng thật nghĩa khí, vẫn luôn che chở tôi, đối mặt với Vân Dịch Phong hỏi: “Tại sao anh muốn bắt cô ấy?”“Em có thể tự mình hỏi lại xem cô ta đã làm việc gì.
180 Sau khi bi ai than thở xong xuôi, tôi ngẩng đầu, nhưng lại nhìn thấy một đôi mắt lóe ánh sáng xanh biếc.
Kẻ xông lên phía trước, chính là ba con khỉ da gầy bị tôi dùng cây sắt đánh ngất xỉu sau lại bị tôi lột hết quần rồi bị tôi đánh vào “tiểu kê kê” đánh đến tay chân run rẩy, miệng sùi bọt mép.
Thể loại: Dị Năng, Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Khoa Huyễn
Số chương: 50