221 Sau đó, ngay tại khi hắn làm cho người ta mỉm cười như mộc xuân phong, ngươi sẽ thần không biết quỷ không hay bị hắn đem nuốt vào trong bụng, ngay cả thi thể cũng không thể tìm kiếm.
222 Mặc dù tôi rất ghen tị, nhưng tôi vẫn còn phải nói rằng, An Hinh đúng là một vị đại mỹ nữ. Cô ta luôn mặc những y phục phù hợp, trang điểm phù hợp, nói chuyện phù hợp.
223 An Hinh nói, mấy năm gần đây, cô ta cùng với Ôn Phủ Mịch vốn không có ở bên nhau.
"Thực là nực cười phải không? Khi Phủ Mịch yêu thương ta, ta lại coi hắn là em trai, mà lúc ta yêu Phủ Mịch, hắn cũng như vậy coi ta là chị gái.
224 Trời đã khuya, màn đêm tĩnh mịch, thỉnh thoảng có vài người đi trên đường dùng ánh mắt tò mò nhìn tôi. Bởi vì tôi đang ngồi trên bậc thềm của cửa hàng nước giải khát.
225 Từ cửa sổ phòng khám bệnh của tôi nhìn ra ngoài, vừa vặn nhìn thấy cây dâu trong bệnh viện. Vào hạ, quả dâu cũng chín muồi, trái màu hồng tím nặng trìu trĩu, dưới ánh mặt trời mùa hạ, trông như phát sáng óng ánh.
226 Tôi không biết được tại sao mình sẽ luôn nhớ lại cảnh tượng đó.
Hoặc mà nói, tôi không biết được tại sao mình lại luôn nhớ tới Đồng Diêu.
Điều này thể hiện cho cái gì?
Mỗi khi nghĩ tới đây, tôi đều không muốn lại phải tiếp tục đi sâu suy nghĩ.
227 Giờ phút này, tôi chân mang giày ống đen tua rua, mặc quần ống chẽn, đầu đội nón cao bồi thời thượng, là hàng nhái theo hình ảnh đàn chị của Sài Sài.
Thực không dễ dàng gì, vì muốn thổi phồng khí thế, nón cao bồi này là phải ngồi taxi đi chợ mua.
228 “Thế nhưng, sao ngươi lại gạt ta, chơi vui lắm sao?” Tôi trừng hắn.
“Bởi vì” tay của Đồng Diêu, vẫn ở trên cổ tôi nhẹ nhàng di chuyển, mỗi một lần chạm vào, đều tạo ra những mẫn cảm nho nhỏ, toát ra trên làn da của tôi: “Ta đang cho ngươi thời gian, để nhìn rõ trái tim mình.
229 Là bạn bè hay là nam nữ mờ ám?
Đây quả thực là một vấn đề lớn.
Đã trên mức bạn bè nhưng vẫn chưa đến mức là người yêu, đây là cảm giác của tôi đối với Đồng Diêu.
230 [1] Hòa Thị Bích: là ngọc nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc, trong mấy trăm năm lưu truyền của nó, được mệnh danh là “Vô giá chi bảo”
Bởi vì nhưng hành động quá giới hạn của Đồng Diêu, tôi quyết định tịch thu chìa khóa của hắn.
231 Tay của tôi xoa nhẹ bờ môi của hắn.
Đầu ngón tay, men theo cái nơi đang ẩm ướt và khiêu gợi kia di chuyển qua lại.
Bờ môi của Đồng Diêu, đúng thật là xinh đẹp hết sức, không phải mỏng manh sắc sảo, cũng không phải dày rắn chắc, mà là gợi cảm vừa đúng.
232 Thấp hoa phi bất khởi: Hoa ẩm ướt không thể bay. Câu đầy đủ là “luyến thụ thấp hoa phi bất khởi”: hoa/ lá yêu cây không nỡ bay
Phán đoán của tôi là chính xác, trong phòng tắm quả thật có tiếng nước.
233 Đồng Diêu cúi đầu xuống, đầu gối tì xuống đất, đặt chân của tôi lên đầu gối của hắn.
Hắn mặc bộ âu phục màu đen, không thắt cà-vạt, ba cúc áo bên trên của áo sơ mi tối màu mở ra, thấp thoáng có thể thấy lồng ngực bên trong lên xuống theo từng hơi thở.
234 Nếu Đồng Diêu đã tỏ rõ, sẽ không làm gì ngược lại với ý nguyện của tôi, tôi cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng mà, kéo theo đó là, một nghi vấn —— thái độ của tôi đối với Đồng Diêu rốt cuộc là thế nào đây?
Với tôi mà nói, Đồng Diêu là đặc biệt.
235 Bởi vì nhưng hành động quá giới hạn của Đồng Diêu, tôi quyết định tịch thu chìa khóa của hắn. Đồng Diêu ngoan ngoãn đem cái chìa khóa giao ra, không có chút dấu hiệu phản kháng.
236 Phản phất như nhìn thấy, gió nhẹ nhàng lay động rèm trong phòng học, ánh mặt trời chiếu vào nhuộm một màu vàng nhạt.
Một thiếu niên khuôn mặt rõ ràng, dịu dàng nhìn tôi ngủ say, khóe miệng hơi cong lên, viết lên câu nói trong lòng mình vào quyển sách vật lý.
237 Tôi trở thành bạn gái của Đồng Diêu. Một chuyện mà từ trước tới nay tôi chưa hề nghĩ đến. Nhưng mà, cũng khá tốt, ít ra hiện tại mỗi ngày khóe miệng tôi đều nhếch lên.
238 Phán đoán của tôi là chính xác, trong phòng tắm quả thật có tiếng nước. Vì thế, tôi cười đến mức miệng cũng banh ra đến huyệt thái dương, cười đến mức lỗ sâu trên răng cũng lộ ra, cười đến mức amiđan cũng rung rẩyĐôi mắt tràn ngập dục vọng liền lóe lên tia sáng đen tốiCòn cặp móng vuốt sói mẹ kiêm móng heo, cũng đặt trên tay nắm cửa, cấp tốc xoay tròn, đẩy cửa ra bất ngờ, mừng như điên hét lớn: “Đồng Diêu, giao nộp mệnh căn của ngươi ra đây!!!”Nhưng mà, sau khi màn sương mù trước mặt tan biến, tôi đột nhiên phát hiện–người đang tắm rửa trong phòng tắm là Kiều bang chủ.
239 Lời nói của Sài Sài vẫn là có đạo lý, cho nên tôi nghe xong cũng ghi tạc trong lòng.
Trò chơi trên giường, là muốn ở trên giường tiến hành a.
Tôi ở bên này vắt óc suy nghĩ xem nên như thế nào để mà hoàn thành trò chơi trên giường, nhưng xem ra Đồng Diêu lại không có gấp gáp như vậy.
240 Cứ như vậy, lòng tôi như đánh vỡ một hũ mật ong lớn, chất lỏng màu vàng óng cứ chảy cứ chảy ra.
Phỏng chừng giờ tôi mà đứng ở ngoài, lũ ong mật toàn thành phố sẽ vo ve bu lên người tôi mất.