1 "Hoa tàn rồi, có nở lại được không?"
Thanh Vũ nghe thấy chính giọng nói khản đặc phát từ cổ họng của mình, đôi bàn tay nàng nắm chặt lấy tay người nằm trên giường.
2 Ta tỉnh lại, người đầu tiên đến thăm, lại là Đại phu nhân.
Đang ăn chút cháo trắng thì Đại phu nhân dẫn theo Nhị muội đến, bát cháo này, cuối cùng cũng không thể nuốt trôi được rồi.
3 Kiếp trước, Trường Nguyên từng kể, vào năm chàng từ Minh Nguyệt Thành trở về Kinh thành, chính là năm nay, tháng tư, ngày mười bốn, chàng bị người của Tam Vương gia Trường Vũ hạ độc, suýt chút nữa mất mạng, phải ở trong phủ điều trị hơn nửa năm, cuối cùng mới không thể gặp ta sớm hơn một chút.
4 Chờ chừng nửa tuần trà thì có một cỗ xe ngựa phủ gấm màu lục bảo đỗ lại ở trước cổng phủ. Sau đó không lâu, một nam tử dáng vóc cao lớn, thân mặc trường bào lụa màu xám nhạt, trên áo cánh thêu hoa văn vân tường cùng hộ vệ từ bên trong phủ bước ra.
5 Nhớ kiếp trước, hoàn cảnh ta và chàng trùng phùng, rất khác biệt.
Đó là năm Đông Các thứ mười sáu, tháng tám, sau khi ta xuất giá đến Thượng thư phủ nửa năm.
6 Ta cùng Trường Nguyên xuống xe ngựa, chàng khoát tay ra hiệu cho đoàn xe lui đi, sau đó cùng ta và Điệp Phong hai bên tả hữu bước lên bậc tam cấp.
Từ trong phủ, một người đàn ông trung niên dáng dấp hơi gù, mặc bộ áo cánh dài của hạ nhân đi ra tiếp đón, dẫn đường cho chúng ta vào đại sảnh.
7 Đào hoa tiếu đông phong là thứ gì chứ? Trà ngon, không sai. Ta không kìm chế được ý cười nhàn nhạt lạnh lẽo trên khóe miệng. Ngon, ngon đến mức lấy được mạng người.
8 Năm mười tuổi, Thanh Vũ mới là một tiểu cô nương dễ thương xinh xắn, gương mặt thanh tú nhẹ nhàng, đôi mắt to tròn lanh lợi đáng yêu, hoa gặp hoa nở, người gặp người yêu.
9 Nhân gian đồn đại, Trấn Vũ Đế là vị Hoàng đế ngàn năm có một, hậu cung ba nghìn mỹ nữ nhưng chỉ dành riêng ân sủng cho một người - Thục Quý Phi. Chuyện tình của họ được truyền tai nhau vô cùng sướt mướt cảm động, ai nghe cũng lệ tuôn ngàn hàng.
10 Nói xem, dù gì cũng là Đại tiểu thư phủ Thừa Tướng, đường đường nhi nữ chính thất, lại sống ở cái biệt viện tồi tàn này, nói xem, có lý không?
Không! Tuyệt đối không!
Mộ Trường Nguyên nhảy từ hòn giả sơn xuống, nhìn tiểu cô nương mặc y phục màu sắc đơn giản đứng trước mặt.
11 Mới đó mà đã hai năm.
Mộ Trường Nguyên đã mười sáu, Bạch Lưu Thanh Vũ lên mười hai.
Ngày đó hắn tìm đủ mọi cách để điều tra chuyện của nàng, cuối cùng cũng tra ra được chút tung tích.
12 Ừm, hình như ta vừa thiếp đi một lúc.
Trong giấc mơ ngắn ngủi ấy, ta thấy hình ảnh một tiểu cô nương nhỏ nhắn cùng một thiếu niên tuấn tú đứng trong vườn đào, thiếu niên ấy cười nói: "Gả cho ta.
13 Ta hơi mông lung. Chuyện về Hà Hinh liên quan đến mẫu thân kiếp trước ta cũng đã biết được vài chuyện. Chỉ không biết chuyện Trường Nguyên sắp nói là chuyện ta đã biết, hay chưa biết?
Quả thực ta không hề biết Hà Hinh cùng Hiền Quý phi còn có dây mơ rễ má sâu xa như thế, thế nhưng nếu thực sự Trường Nguyên đã điều tra ra được chuyện gì, tại sao ở kiếp trước không hề thấy chàng nhắc đến?
Thời điểm chàng từ Nguyệt Thành trở về, sau đó đến phủ Tam Vương gia, tất cả đều trùng khớp với kiếp trước, cũng tức là những chuyện chàng sắp nói chính chàng ở kiếp trước cũng biết, nếu chàng biết, chẳng lẽ lại không nói cho ta?
Trường Nguyên ngồi bên giường, vẫn giữ vẻ mặt thâm trầm có phần nặng nề: " Hà Hinh là con gái của Hà thị, trắc thê của Trịnh Giám sử là sự thật, thế nhưng khi sinh ra lại bị vu là con hoang, cuối cùng đến Trịnh Giám sử cũng không tin tưởng, muốn đuổi cả hai mẹ con Hà thị ra khỏi nhà.
14 Ta nhất thời không chấp nhận được tất cả những gì Trường Nguyên vừa nói, bây giờ trong đầu chỉ toàn một cỗ rối rắm cùng hoang mang. Chàng cũng im lặng, chỉ im lặng như thế mà đến gần kéo ta vào lòng vỗ về.
15 Cứ ngồi ngẩn ngơ với đống suy nghĩ lằng nhằng phức tạp, ta chẳng thèm để ý đến thời gian, không bận tâm mặt trời đã bắt đầu nhích sang phía Tây từ lúc nào.
16 Từ hồi còn bé tí, Bạch Lưu Thanh Uyển đã thích nheo nhéo bám theo ta làm trò, đòi chơi cùng ta, người ngoài không biết còn tưởng quan hệ tỷ muội giữa chúng ta tốt lắm.
17 Ta cùng Bạch Lưu Thanh Uyển cùng ngồi trong chính viện, Ly Tâm vừa trở về mang theo một ấm trà sáng. Ta nhấp một ngụm trà, hương thơm thanh nhẹ bay lượn vấn vít trong không trung, khe khẽ luồn vào từng giác quan, cảm giác khoan khoái lạ lùng.
18 Bạch Lưu Thanh Uyển đột ngột đứng dậy, đi đến trước mặt ta, dứt khoát quỳ xuống.
Ta hoảng hốt vội từ trên ghế nhoài người xuống, luống cuống đỡ nàng ta: "muội muội, muội làm gì vậy?"
Mà nàng ta một mực kiên quyết không chịu đứng dậy: "Tỷ tỷ nghe muội nói đã, muội có một thỉnh cầu, xin tỷ thành toàn, muội muội mới có thể đứng dậy.
19 Buổi tối, dùng bữa xong, thấy bên ngoài gió mát, ta liền ra sạp tre trước hiên hóng gió.
Nếu tính toán một chút, không bao lâu nữa là đến ngày mùng hai tháng năm, chính là ngày tổ chức Yến tiệc mừng sinh thời Mộ Trường Minh ở phủ Đại Vương gia.
20 Trường Nguyên vẫn mân mê bàn tay ta, dường như có chút lơ đãng: "Sao vậy? Có chuyện gì à?"
Ta ngước nhìn sắc trời đen kịt, một làn gió mát lại thổi qua, mái tóc buộc hờ bỗng chốc xõa tung.