201 Có thể nói, Hàn Thực Sắc tôi rất độc ác. Bởi vì, dưới loại tình huống này, tôi vốn không hề áy náy, ngược lại vẫn tiếp tục làm hại Vân Dịch PhongTôi bứt từng sợi lông trên băng dính xuống.
202 Khi tôi nhấc giày cao gót bước xuống lầu thì thấy một hình ảnh cực kỳ thê thảm. Trên chiếc xe của Vân Dịch Phong kia cư nhiên chất đầy phân mèo.
Tối qua, bất quá tôi cũng chỉ oán thán trong lòng có hai câu, không ngờ con mèo kia lại bụng dạ hẹp hòi như thế.
203 Môi của Vân Dịch Phong có chút khô, chắc là bởi vì bị lữa giận do tôi bứt lông lúc nãy hong khô rồi. Dường như hắn muốn thông qua máu của tôi để làm ướt lại, nên đôi môi chạy khắp nơi ở da thịt tôi.
204 Ba người chúng tôi cứ giữ nguyên động tác như thế, suốt một phút.
Sau đó, tôi hít sâu, đẩy Vân Dịch Phong đang đè ở trên người tôi một cái.
Tiếp theo, tôi làm như không có việc gì đứng lên, làm như không có việc gì dùng ngón tay chia ra chỉ hướng hai người, làm như không có việc gì nói: “Đồng Diêu, Vân Dịch Phong, hai người đều đã gặp nhau, ta cũng không giới thiệu nhiều.
205 Bông tai đệ đệ dường như bị sự kích động của tôi hù dọa, nói năng cũng lắp bắp: "Chuyện kia, chuyện kia, ta, chuyện ta vừa nói chính là, Đồng ca ấy mà, Đồng ca hắn có một bà xã bí mật.
206 Chỉ dựa vào chút thời gian của bữa cơm, thì suy nghĩ cũng không ra được cái gì.
Cuối cùng tôi quyết định.
Hết thảy thuận theo tự nhiên.
Giống như Đồng Diêu lúc trước đã nói vậy.
207 Vì sao?
Vì sao hắn phải làm chuyện như vậy?
Tôi nhìn Đồng Diêu, tôi nghĩ ánh mắt tôi bây giờ là rất xa lạ.
Bởi vì giờ phút này, hắn, đối với tôi mà nói, chính là xa lạ.
208 Vân Dịch Phong đem rượu lại gần môi.
Môi hắn nhẹ nhàng chạm vào ly thủy tinh trong suốt.
Mà mắt hắn, lại xuyên qua chất lỏng màu hổ phách nhìn tôi.
209 Tôi nín thở, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào mắt Đồng Diêu.
Hàng lông mi đen sẫm tinh tế kia khẽ động đậy.
Tiếp theo, đôi mắt luôn hàm chứa ý cười cùng sự ngang ngược mở ra.
210 Hồi ức tiếp tục sang trang.
Từng chút một, đem toàn bộ những dây dưa lộn xộn giữa tôi và Đồng Diêu tái hiện lại.
Mảnh mù mịt trước mắt tôi, dần dần trở thành màu trắng.
211 Vân Dịch Phong đem rượu lại gần môi. Môi hắn nhẹ nhàng chạm vào ly thủy tinh trong suốt. Mà mắt hắn, lại xuyên qua chất lỏng màu hổ phách nhìn tôi. Tôi thanh giọng, nói: “Có một đề nghị, ngươi nên đem cái ly cầm cao lên chút.
212 Đang lúc nghe bọn họ diễn tả, phía sau truyền đến tiếng bước chân của một người.
Rất quen thuộc.
Chính là vị vừa rồi trong mộng kia.
Tôi xoay người, nhìn thấy Vân Dịch Phong.
213 Tối hôm đó, nửa đêm đang ngủ, tôi nghe thấy phòng kế bên có tiếng động lớn, cùng với…. tiếng nam nhân kêu rên. Sáng hôm sau, trên hành lang tôi nhìn thấy Vân Dịch Phong.
214 Tôi không biết nên hình dung tâm trạng lúc đó như thế nào.
Tôi chỉ nhớ rõ, màu trắng. Một màu trắng chói lóa xuất hiện trước mặt tôi. Đầu tiên là một điểm nhỏ, sau đó nhanh chóng bành trướng với tốc độ không thể tượng tượng nổi.
215 Tôi chỉ có thể ngồi ngay ngắn một bên, im lặng không lên tiếng.
“Hàn Thực Sắc. ” Vân Dịch Phong gọi tôi.
“Ừ?” Tôi khe khẽ lên tiếng.
“Vì cái gì không phải ta?” Hắn hỏi: “Tại sao người ngươi lựa chọn không phải ta?”.
216 Một chiêu này, đối phó với đàn ông bình thường, hẳn có thể làm cho bọn họ sợ tới mức tè ra quần, cha mẹ không nhận.
Nhưng vấn đề là Đồng Diêu hắn không phải đàn ông bình thường.
217 Hiện tại tôi cùng Đồng Diêu giống như Diệp Cô Thành và Tây Môn Xuy Tuyết cùng quyết chiến ở trên đỉnh Tử Cấm thành.
Cao thủ so chiêu không cần động tác võ thuật đẹp.
218 Trải qua vụ việc lần này, tôi hiểu ra được, trình độ của mình so với Đồng Diêu, thực sự là kém quá xa.
Ý của tôi là, tôi là đất, còn Đồng Diêu là trời.
219 Tôi chỉ có thể ngồi ngay ngắn một bên, im lặng không lên tiếng. “Hàn Thực Sắc. ” Vân Dịch Phong gọi tôi. “Ừ?” Tôi khe khẽ lên tiếng. “Vì cái gì không phải ta?” Hắn hỏi: “Tại sao người ngươi lựa chọn không phải ta?”.
220 Hàn Thực Sắc của ngày trước, đúng là cả gan làm loạn.
Có lẽ, cũng là vì chưa từng bị tổn thương.
Cũng chỉ có những người chưa từng trải qua nỗi đau, mới dám xông thẳng về phía trước.