141 Cư nhiên bị ba tên côn đồ ở trên đầu trét cả 5 cân keo dán siêu mạnh, nửa đêm giả trang làm phật tổ ghét bỏ, Hàn Thức Sắc tôi thực là vô cùng muộn phiền.
142 Tiếp đó, tôi cúp điện thoại.
Tôi liền như thế trốn đi Vân Nam. Cái làm tôi bật cười chính là, nơi tôi trọ, vẫn là căn phòng năm năm trước.
Tôi nhớ rõ, lúc ấy bản thân từng ở trong căn phòng này đổ rất nhiều nước mắt, thậm chí thấm ướt cả cái sàn nhà.
143 Thế là tôi và Thịnh Du Kiệt có chút mơ hồ mà tái hợp lạiTôi nghĩ đây có thể coi là do tôi mặt dày mà đổi lại được. Giống như là, tôi uống say rồi, chạy tới trước mặt Thịnh Du Kiệt, cầm chai bia uy hiếp nói “Ngươi là đồ con rùa, hôm nay nói rõ cho lão nương hiểu, chia tay hay là không…Nhưng mà nếu ngươi dám nói chia tay, ta sẽ đập đầu ngươi nở tròn như trái dưa hấu!”Bằng không thì, chính là do nội tâm Thịnh Du Kiệt cũng nhỏ mọn giống như tôi, tiếc tiền cái cửa sổ, nghĩ nếu không đồng ý, lần sau dám chắc tôi sẽ lại đến đập vỡ, vì thế liền chấp thuậnHoặc giả là,Thịnh Du Kiệt cuối cùng cũng nhận biết được rằng dùng tôi so với dùng tay phải của chính mình sẽ thoải mái hơn, cho nên mới quay lại với tôiNhưng bất luận thế nào, tôi cùng Thịnh Du Kiệt đã tái hợp rồi.
144 Thịnh Du Kiệt bỗng nhiên trở mình
Nệm phát ra một tiếng nhỏ
Sau đó, tay của hắn, kéo đầu tôi qua đặt trên ngực hắn
Tiếng nói của hắn ung dung, nhẹ nhàng vang lên trên đỉnh đầu tôi: “Đừng nói gì cả, chỉ cần chúng ta ở cùng một chỗ là tốt rồi… Đừng nói gì nữa”
Miệng của tôi mở ra, tôi có thật nhiều lời muốn nói trong bụng, nhưng nói không nên lời
Lỗ tai của tôi gối lên ngực Thịnh Du Kiệt
Tôi nghe tiếng tim đập của hắn, nhưng lại không nghe được lòng của hắn
Không còn có thể nghe được nữa rồi.
145 Lạnh lẽo của đêm khuya từng chút từng chút mà thấm vào trong phòng. Ngoài cửa sổ, bầu trời tím thẫm kia, nhìn qua sao mà nặng trĩu. Thịnh Du Kiệt ở bên cạnh bỗng nhiên ôm lấy thân thể tôi, gắt gao.
146 “Cô dâu mới sao mà mà cười cứng ngắc như vậy? Mệt mỏi phải không? Mặt cũng không còn vui mừng rồi. . . Chúng ta nghỉ ngơi một chút rồi chụp tiếp. ”
Đúng vậy, ngay cả nét vui mừng duy nhất còn lại này trên mặt tôi cũng không có, chụp tiếp thì có ý vị gì?
Nhân lúc nghỉ ngơi, Sài Sài đi tới giúp tôi xách váy.
147 Tiếp đó, tôi cúp điện thoại. Tôi liền như thế trốn đi Vân Nam. Cái làm tôi bật cười chính là, nơi tôi trọ, vẫn là căn phòng năm năm trước. Tôi nhớ rõ, lúc ấy bản thân từng ở trong căn phòng này đổ rất nhiều nước mắt, thậm chí thấm ướt cả cái sàn nhà.
148 Ở dưới áo ngủ đã bẩn đến nỗi không thấy rõ được màu sắc vốn có, là một cơ thể đã bị thực phẩm rác rưởi độc hại. Mông béo, ngực xệ, eo như thùng nước, còn có đùi thiếu một chút nữa là chật căng làm rách quần.
149 Thịnh Du Kiệt bỗng nhiên trở mìnhNệm phát ra một tiếng nhỏSau đó, tay của hắn, kéo đầu tôi qua đặt trên ngực hắnTiếng nói của hắn ung dung, nhẹ nhàng vang lên trên đỉnh đầu tôi: “Đừng nói gì cả, chỉ cần chúng ta ở cùng một chỗ là tốt rồi….
150 Tuy rằng tôi ủ rũ, chán chường, nhưng trong đầu vừa nghĩ đến cảnh bạn học Đồng Diêu bị một đám đại hán bạo cúc một trận, andrenalin lập tức tăng vọt, cũng đã có sức lực.
151 “Cô dâu mới sao mà mà cười cứng ngắc như vậy? Mệt mỏi phải không? Mặt cũng không còn vui mừng rồi. . . . . . Chúng ta nghỉ ngơi một chút rồi chụp tiếp.
152 Tôi lôi kéo Đồng Diêu, ra dấu hình dạng đồi núi trước ngực mình, miệng biến thành hình dáng chữ “O”
Sau đó nói nhỏ: “Ngực không chỉ là cái nắp vung thôi đâu, khi đi đánh nhau, chỉ cần nắm đầu kẻ địch, nhấn vào trên ngực của mình, đối thủ ngay lập tức sẽ bị nghẹt thở mà chết, lực sát thương rất lớn”
Bạn học Đồng Diêu đưa tay ra, sờ sờ đầu tôi, mỉm cười nhìn về phía tôi nói: “Ngoan, đừng ép ta đánh ngươi ở chỗ này”
Không muốn làm cho hắn mất mặt trước bạn bè, tôi biết điều ngậm miệng lại.
153 Ở dưới áo ngủ đã bẩn đến nỗi không thấy rõ được màu sắc vốn có, là một cơ thể đã bị thực phẩm rác rưởi độc hại. Mông béo, ngực xệ, eo như thùng nước, còn có đùi thiếu một chút nữa là chật căng làm rách quầnTrên mặt lỗ chân lông thật to, dầu nhờn tiết ra, đủ để xào đồ ăn một tuần cho một nhà ba ngườiLá rau hẹ dính trên răng nanh màu vàng, bựa trên lưỡi dày như mặt cỏ, hơi thở phun ra, mùi có thể làm cho người ta phải ói mửa đến nỗi ngay cả mẹ của mình cũng không thể nhận ra Nơi khóe mắt tất cả đều là ghèn vàng tươi, dính trên lông mi, nhấp nháy nhấp nháyTôi chậm rãi ngẩng đầu lên, cảm giác giống như đang mang thai bốn tháng, ợ một cái thỏa mãn, đem hơi thở đầy vị tỏi đẩy ra bên ngoài cơ thểSau đó, tôi liếc những người đàn ông trong phòng, hỏi: “Các ngươi tới đây làm gì?”“Cắt bao quy đầu” Tất cả đồng thanh trả lời“Vì sao phải cắt?” Tôi cầm một đùi gà luộc, há miệng cắn, dầu vừng màu vàng bên trong thịt trào ra ngoài“Cắt, thì có thịt ăn!” Lại đồng thanh trả lờiNghĩ là đang diễn “Vô Cực” sao?Hay là, bọn họ muốn ăn da được cắt bỏ của mình?Nhìn phần đùi gà trong tay, tôi không muốn nghĩ nhiều, nói: “Cởi quần ra hết đi”Vừa dứt lời, “Bá” một tiếng, mọi người đều cùng nhau cởi quần raNhất thời, trăm con chim quay về, chim chóc màu đen trong bụi cỏ ngẩng đầu đứng thẳngChày gỗ, xúc xích, xúc xích giá đặc biệt, nấm đùi gà, nấm kim châm, tập hợp cùng một chỗ, làm cho người ta hoa cả mắtTôi đem tay bẩn dính đầy mỡ chùi trên áo ngủ, cất cao giọng nói: “Tiểu Lưu, dao phẫu thuật”Tiểu Lưu chen qua đám người, hai tay cầm dao phay bóng lưỡng, đưa tới trước mặt tôiTôi nhíu mày: “Tiểu Lưu, ngươi làm gì vậy?”Tiểu Lưu nói: “Bác sĩ Hàn, không có cách nào khác, người đến cắt bao quy đầu nhiều lắm, dao phẫu thuật không đủ, yên tâm đi, đây là do viện trưởng đặc biệt đến thầy Vương đầu làng để mua, đừng nói là da, ngay cả mệnh căn kia cũng có thể cắt xuống”Mí mắt tôi nhảy một cái, nói: “Thủ pháp cầm dao phay của ta chả ra làm sao, đến lúc đó thật sự cắt mệnh căn của người ta xuống thì chữa như thế nào đây? Không nên, không nên, ngươi tìm người khác đi.
154 Từ sau cái buổi tối phát tiết xong, tôi từ trên giường tỉnh dậy.
Lão viện trưởng tưởng rằng, tôi bị Thịnh Du Kiệt bỏ rơi, nghĩ là việc này ông ấy hẳn cũng có chút trách nhiệm.
155 Tuy rằng tôi ủ rũ, chán chường, nhưng trong đầu vừa nghĩ đến cảnh bạn học Đồng Diêu bị một đám đại hán bạo cúc một trận, andrenalin lập tức tăng vọt, cũng đã có sức lực.
156 Phỏng chừng ông trời bồi thường việc tôi bị sét đánh, ngay buổi chiều hôm đó, bạn học Đồng Diêu liền đến phòng khám bệnh của tôi.
Tôi dùng sức nháy mắt mấy cái, nói: “Xương bọt biển lại gãy rồi?”
Đồng Diêu đi đến trước mặt tôi, đem ánh mắt nhìn chằm chằm vào ngực tôi, cười đến vô lại, đánh trả: “Bộ ngực lại bị rút lại rồi?”
Vài ngày không thấy, miệng lưỡi đứa nhỏ này có tiến bộ rồi, chạm đúng vào nỗi đau của tôi.
157 Tôi lôi kéo Đồng Diêu, ra dấu hình dạng đồi núi trước ngực mình, miệng biến thành hình dáng chữ “O”Sau đó nói nhỏ: “Ngực không chỉ là cái nắp vung thôi đâu, khi đi đánh nhau, chỉ cần nắm đầu kẻ địch, nhấn vào trên ngực của mình, đối thủ ngay lập tức sẽ bị nghẹt thở mà chết, lực sát thương rất lớn”Bạn học Đồng Diêu đưa tay ra, sờ sờ đầu tôi, mỉm cười nhìn về phía tôi nói: “Ngoan, đừng ép ta đánh ngươi ở chỗ này”Không muốn làm cho hắn mất mặt trước bạn bè, tôi biết điều ngậm miệng lạiNhưng mọi chuyện rất ít khi phát triển theo suy nghĩ của ngươi.
158 Tôi đau đến nỗi lệ văng tứ phía.
Xuyên qua màn nước mắt mông lung, tôi thấy người kia đuổi theo bóng dáng nhóc ăn mày, trong lòng bắt đầu tiến hành một tràng dài chửi rủa hắn.
159 Từ sau cái buổi tối phát tiết xong, tôi từ trên giường tỉnh dậy. Lão viện trưởng tưởng rằng, tôi bị Thịnh Du Kiệt bỏ rơi, nghĩ là việc này ông ấy hẳn cũng có chút trách nhiệm.
160 Trong lòng liền nghẹn lại, vội tiến lên, nôn nóng hỏi: "Chuyện gì xảy ra? Là bị ai đánh? Hắn ngại mạng mình quá dài hay là kê kê quá dài, hai loại ta đều giúp hắn tiêu diệt cả thảy!"
Đồng Diêu ngẩng mạnh đầu, đôi mắt vì mất máu quá nhiều mà hơi có chút lơ mơ kia, trong khoảnh khắc đang nhìn tôi đó, thình lình bùng lên một đạo tinh quang, ngay sau đó, như là trong nháy mắt đã phóng thích hết lực lượng, nhạt tan, an bình, yên tâm.