121 Nhưng mà, lòng tôi vẫn chưa chết. Có lẽ là, lòng bát quái của tôi vẫn chưa chết. Vì thế, tôi nhớ lại trong lời nói của Sài Sài, chỉ ra điểm đáng ngờ: “Không đúng a, nếu không có làm, vậy tại sao quần áo của Kiều bang chủ đều bị cởi sạch trơn, mà y phục của ngươi cũng bị thay thành cái khác chứ?”Nghe vậy, Sài Sài và Kiều bang chủ cùng bày ra dáng vẻ cúi đầu suy tư.
122 "Bởi vì có nhiều người đi nơi khác làm việc, toàn khóa chỉ có hơn 100 người có thể tới, cho nên không phân biệt lớp nào. " Sài Sài giải thích: "Bọn họ nói cuối tuần, chờ sinh viên nghỉ học hết, chúng ta sẽ tổ chức trong lớp lúc trước.
123 Tôi vặn vẹo mười ngón tay với nhau, tựa như bánh quai chèo xoắn vào nhau. Dáng vẻ kia, mặc bộ quần áo học sinh, chải hai bím tóc quai chèo, chính là phiên bản sống sờ sờ của nữ chính dưới ngòi bút của bà nội Quỳnh Dao.
124 Tôi dùng vẻ mặt vô tội nhìn về phía Thịnh hồ ly.
Tôi đã sớm nói rồi, cái thân thể này của hắn là rất nặng a.
Nói là đem tế bào trứng của tôi ép ra ngoài là cách nói khoa trương thôi, nhưng mà đem cái rắm ép ra là phù hợp với thực tế đó.
125 Đúng vậy, tôi chính là đứa trẻ còn ăn cháo – bỉ ổi, vô sỉ, hạ lưu; tấm lòng Bồ Tát—không có lương tâm, nhà xí thắp đèn lồng – chiếu thỉ (nghĩa là ‘soi phân’ đồng âm đi chết đi), vết thương dài trên đỉnh đầu lở loét, lòng bàn chân sinh mủ – hư hỏng [1]Tôi tất nhiên biết câu dẫn một người đàn ông, lại không cho người ta phóng thích, điều nay gây tốn thương đau khổ biết bao nhiêu a.
126 Đúng a, làm đến cuối cùng, cư nhiên lại quên mất suy nghĩ lúc ban đầu, thật sự đáng chết mà
Tôi lấy khăn giấy ra, lau bơ có hình dáng giống như phân kia
Sau đó, tiếp tục quệt bơ
Lần này, quệt đặc biệt đứng đắn và nghiêm túc, hoàn toàn dùng hết sức mạnh tinh thần giống như lần đầu viết thư xin gia nhập Đảng.
127 “Bởi vì có nhiều người đi nơi khác làm việc, toàn khóa chỉ có hơn 100 người có thể tới, cho nên không phân biệt lớp nào. ” Sài Sài giải thích: “Bọn họ nói cuối tuần, chờ sinh viên nghỉ học hết, chúng ta sẽ tổ chức trong lớp lúc trước.
128 "Yên tâm, ta phẩm vị độc đáo, chỉ thích ngươi như vậy. " Thịnh Du Kiệt nửa là nghiêm túc nửa là đùa giỡn mà nói, nhưng có gì đó hàm chứa trong sự nghiêm túc kia, lại khiến tôi có chút không chịu được.
129 Tôi dùng vẻ mặt vô tội nhìn về phía Thịnh hồ ly. Tôi đã sớm nói rồi, cái thân thể này của hắn là rất nặng a. Nói là đem tế bào trứng của tôi ép ra ngoài là cách nói khoa trương thôi, nhưng mà đem cái rắm ép ra là phù hợp với thực tế đó.
130 Tôi phải đi họp lớp
Tôi cần phải đi
Vì Thịnh Du Kiệt, tôi phải đi
Bởi vì tôi biết, Thịnh Du Kiệt không hề uy hiếp tôi.
Hắn thật sự sẽ bỏ đi.
Chúng tôi vẫn còn yêu nhau, cho nên, chúng tôi không thể chia tay.
131 Đúng a, làm đến cuối cùng, cư nhiên lại quên mất suy nghĩ lúc ban đầu, thật sự đáng chết màTôi lấy khăn giấy ra, lau bơ có hình dáng giống như phân kiaSau đó, tiếp tục quệt bơLần này, quệt đặc biệt đứng đắn và nghiêm túc, hoàn toàn dùng hết sức mạnh tinh thần giống như lần đầu viết thư xin gia nhập Đảng.
132 Nhớ lại sự việc trước kia, vẫn thật là hoài niệm nha
Ngay tại giây phút tôi không chút đề phòng này lại nghe thấy một cái tên
“Ôn Phủ Mịch?”
Mặc dù đã tập luyện thật lâu, mặc dù mấy ngày qua trong đầu tôi đều là cái tên này, mặc dù vô số lần cảnh cáo chính mình phải trấn tĩnh
Nhưng khi giây phút này thật sự đến, tay chân tôi vẫn luống cuống
Trong nháy mắt, tất cả kỷ niệm xưa đều hiện về trong suy nghĩ của tôi
Giống như một bộ phim, chiếu tốc độ rất nhanh lướt qua trước mắt tôi
Lần đầu tiên gặp mặt, gương mặt Ôn Phủ Mịch dưới ánh mặt trời thật tươi sáng, không hề nhiễm một hạt bụi nhỏ
Khi nghe tôi nói phải thông cúc hoa của thầy vật lý, Ôn Phủ Mịch cười giống như hạt sương tràn ra dưới ánh mặt trời
Ngồi giữa ghế lô của KTV, trên mặt Ôn Phủ Mịch là một nụ cười thản nhiên, nói hắn không thể chịu thiệt thòi, sau đó hôn tôi
Ôn Phủ Mịch mà mỗi buổi sáng đều ngồi xe đến nhà tôi, trong tay cầm bữa sáng nóng hổi, im lặng đứng ở dưới lầu chờ tôi chuẩn bị tốt rồi mới xuống gặp.
133 “Yên tâm, ta phẩm vị độc đáo, chỉ thích ngươi như vậy. ” Thịnh Du Kiệt nửa là nghiêm túc nửa là đùa giỡn mà nói, nhưng có gì đó hàm chứa trong sự nghiêm túc kia, lại khiến tôi có chút không chịu được.
134 Tôi cùng Thịnh Du Kiệt chia tay, tôi chuyển về nhà mình.
Tôi vẫn luôn rối rắm.
Đây xem như là tôi bỏ hắn, hay là hắn bỏ tôi.
Đây là một vấn đề rất quan trọng, điều đáng sợ nhất trong tình yêu, chính là tự tôn bị tổn thương.
135 Tôi phải đi họp lớpTôi cần phải điVì Thịnh Du Kiệt, tôi phải điBởi vì tôi biết, Thịnh Du Kiệt không hề uy hiếp tôi. Hắn thật sự sẽ bỏ đi. Chúng tôi vẫn còn yêu nhau, cho nên, chúng tôi không thể chia tay.
136 Cư nhiên bị ba tên côn đồ ở trên đầu trét cả 5 cân keo dán siêu mạnh, nửa đêm giả trang làm phật tổ ghét bỏ, Hàn Thức Sắc tôi thực là vô cùng muộn phiền.
137 Nhớ lại sự việc trước kia, vẫn thật là hoài niệm nhaNgay tại giây phút tôi không chút đề phòng này lại nghe thấy một cái tên“Ôn Phủ Mịch?”Mặc dù đã tập luyện thật lâu, mặc dù mấy ngày qua trong đầu tôi đều là cái tên này, mặc dù vô số lần cảnh cáo chính mình phải trấn tĩnhNhưng khi giây phút này thật sự đến, tay chân tôi vẫn luống cuốngTrong nháy mắt, tất cả kỷ niệm xưa đều hiện về trong suy nghĩ của tôiGiống như một bộ phim, chiếu tốc độ rất nhanh lướt qua trước mắt tôiLần đầu tiên gặp mặt, gương mặt Ôn Phủ Mịch dưới ánh mặt trời thật tươi sáng, không hề nhiễm một hạt bụi nhỏ Khi nghe tôi nói phải thông cúc hoa của thầy vật lý, Ôn Phủ Mịch cười giống như hạt sương tràn ra dưới ánh mặt trờiNgồi giữa ghế lô của KTV, trên mặt Ôn Phủ Mịch là một nụ cười thản nhiên, nói hắn không thể chịu thiệt thòi, sau đó hôn tôiÔn Phủ Mịch mà mỗi buổi sáng đều ngồi xe đến nhà tôi, trong tay cầm bữa sáng nóng hổi, im lặng đứng ở dưới lầu chờ tôi chuẩn bị tốt rồi mới xuống gặp.
138 Thế là tôi và Thịnh Du Kiệt có chút mơ hồ mà tái hợp lại
Tôi nghĩ đây có thể coi là do tôi mặt dày mà đổi lại được.
Giống như là, tôi uống say rồi, chạy tới trước mặt Thịnh Du Kiệt, cầm chai bia uy hiếp nói “Ngươi là đồ con rùa, hôm nay nói rõ cho lão nương hiểu, chia tay hay là không… Nhưng mà nếu ngươi dám nói chia tay, ta sẽ đập đầu ngươi nở tròn như trái dưa hấu!”
Bằng không thì, chính là do nội tâm Thịnh Du Kiệt cũng nhỏ mọn giống như tôi, tiếc tiền cái cửa sổ, nghĩ nếu không đồng ý, lần sau dám chắc tôi sẽ lại đến đập vỡ, vì thế liền chấp thuận
Hoặc giả là,Thịnh Du Kiệt cuối cùng cũng nhận biết được rằng dùng tôi so với dùng tay phải của chính mình sẽ thoải mái hơn, cho nên mới quay lại với tôi
Nhưng bất luận thế nào, tôi cùng Thịnh Du Kiệt đã tái hợp rồi.
139 Tôi cùng Thịnh Du Kiệt chia tay, tôi chuyển về nhà mình. Tôi vẫn luôn rối rắm. Đây xem như là tôi bỏ hắn, hay là hắn bỏ tôi. Đây là một vấn đề rất quan trọng, điều đáng sợ nhất trong tình yêu, chính là tự tôn bị tổn thương.
140 Lạnh lẽo của đêm khuya từng chút từng chút mà thấm vào trong phòng.
Ngoài cửa sổ, bầu trời tím thẫm kia, nhìn qua sao mà nặng trĩu.
Thịnh Du Kiệt ở bên cạnh bỗng nhiên ôm lấy thân thể tôi, gắt gao.