161
162 Sau khi Thẩm Mộng Nhu bị Tần Huyền Qua đưa về Đông cung, thì bị lạnh nhạt. Mà chuyện Tần Chinh Viễn dụ dỗ chị dâu mình cũng truyền tới tai Tần hoàng, sáng nay lúc vào triều sớm, trước mặt tất cả các đại thần, Tần hoàng không chỉ lớn tiếng khiển trách Tần Chinh Viễn, bế quan hắn một tháng, còn giáo huấn Thẩm thừa tướng một trân.
163
164 Đông cung,
Tần Huyền Qua nhìn tiểu thị nữ đang nơm nớp lo sợ quỳ trên mặt đất, lạnh lùng trả lời: “Ta không rảnh, ngươi đi về trước đi. ”
“Thái tử điện hạ, tiểu thư nàng, tiểu thư.
165
166 Chuyện Thần nhi có thể nhìn thấy làm cho tất cả mọi người trong cung điện đều rất cao hứng, Thạch Lưu che miệng nhìn tiểu oa nhi này, kích động đến mức kém chút nữa bật khóc, Bạch Tước ngồi xổm trước mặt nữ nhân của mình, do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn giơ tay ôm lấy nàng, thậm chí hắn còn cảm nhận được thân thể người nọ va chạm vào vòm ngực cứng rắn của hắn, cuối cùng Thạch Lưu cũng không đẩy hắn ra.
167
168 Đây là lần đầu tiên, mọi người cùng ăn cơm ở một chỗ như vậy, ngay cả hai hoàng tử Tần Chinh Viễn và Tần Huyền Qua, từ nhỏ đến giờ cha con cũng chưa từng cùng ngồi chung ăn một bữa cơm giống như gia đình bình thường.
169
170 Tục ngữ nói đúng, làm người không thể không có khả năng gạt bỏ tất cả, cho dù có thừa lại cũng không thể tin, đây cũng là đáp án cuối cùng. Lúc trời tối, Tần Huyền Qua đem tất cả chuyện xảy ra mấy ngày nay nghĩ lại một lần, trên thực tế, hắn tương đối hoài nghi bữa cơm trong cung kia, nhưng bữa cơm đó tất cả mọi người đều ăn giống nhau, hay là có người bôi độc dược lên trên ly, rồi lại nghĩ, cái này không có khả năng, bởi vì hắn đến là chuyện rất đột xuất với Ngự thư phòng, hơn nữa, cho dù dùng cơm, vài người bên trong cũng không có ai rời đi, nếu muốn tìm người truyền tin cũng không có khả năng, như vậy còn lại một khả năng chính là bữa cơm của Thẩm Mộng Nhu, hiện giờ nghĩ lại, ngày đó hắn thật sự là quá thả lỏng đề phòng của mình, trong lòng hắn thật sự nghĩ đến cảm giác ấm áp của gia đình, hướng tới một người không có quyền lực tiền tài, chỉ đơn thuần giống như Thẩm Hành Vu đối với Mộ Phi Chỉ, săn sóc chiếu cố, cho nên ngày đó khi nhìn thấy Thẩm Mộng Nhu tự mình nấu cơm cho hắn, cảnh giác trong lòng hắn liền xuống tới điểm thấp nhất, bởi vì động tác của Thẩm Mộng Nhu thành công bắt giữ lấy địa phương mềm yếu nhất trong lòng hắn.
171
172 Thần Nhi vẫn xa lại với phủ tướng quân, bây giờ, bé đứng trước cửa, thân thể chỉ cao hơn bậc cửa một chút, muốn bước chân không không bước được, đành phải xoay người, giang hai tay mới Mộ Phi Chỉ, mềm mại nói: "Phụ vương, bế bế.
173
174 Edit: Ciao
Từ sau khi Mộ Phi Chỉ trở về từ Hoài Bắc, Đỗ Trọng cũng không cần phải làm Nhiếp Chính Vương nữa, sáng sớm nay, các vị đại thần đứng chỉnh tề trên điện Thái Nguyên, nhưng mà, chuyện sau đó xảy ra khiến bọn họ không hiểu được.
175
176 Edit: Ciao
Từ sau khi trở lại Hoài Nam, cuộc sống gia đình của Thẩm Hành Vu và Mộ Phi Chỉ càng ngọt ngào hơn lúc ở Hoài Bắc.
Sáng sớm mỗi ngày, Mộ Phi Chỉ rời giường đều ôm con trai từ giường nhỏ ra, sau đó hai người cùng vào triều, lúc trở lại điện Thái Cực, trên bàn đã xếp đủ các món cơm canh hương vị ấm áp, Thẩm Hành Vu đứng trong sân chăm sóc thảo dược.
177
178 Edit: Ciao
“Người này dường như đã dự trước là chàng nhất định sẽ đoán được. ” Thẩm Hành Vu ném giấy qua một bên, xoay người, nằm sấp trong ngực Mộ Phi Chỉ.
179
180 Edit: sena
"Chút tài mọn. " Nam nhân đeo mặt nạ nhận lấy cái chén, sau đó thuận tay quăng cái chén ra ngoài, dường như rất xem thường với thủ đoạn nhỏ đó.