101 Hai người được gã sai vặt dẫn đường đi vào nhã gian* ở lầu hai, Thẩm Hành Vu vừa mới ngồi xuống, Mộ Phi Chỉ liền kéo tấm mành ở hai bên cửa xuống, chỉ để một khoảng trước mắt.
102 Bị mấy thị vệ lôi ra, thị nữ kia rất ầm ĩ, vừa giẫy giụa vừa hét với Thẩm Hành Vu:"Ngươi dựa vào đâu mà bắt ta?"
Thẩm Hành Vu nhàn nhã liếc mắt nhìn Tần Nghê Thường phía đối diện, sau đó cười nói: "Nô tài như vậy, chỉ biết bôi nhọ chủ.
103 Sự việc đúng y như lời của Đỗ Trọng, lần này Mộ Phi Chỉ ra cung đã sắp xếp mọi chuyện thật tốt, suy xét mọi khả năng có thể xảy ra. Trên đường bọn họ đi từ thanh lâu về cung, người của Thiên Cơ lâu đã âm thầm giải quyết rất nhiều thích khách đang đuổi giết.
104 “Không thể phụng bồi. ” Trên mặt Mộ Phi Chỉ hiện lên hơi thở lạnh như băng người lạ chớ tới gần, hắn lướt qua Tần Nghê Thường, mắt thấy muốn gặp thoáng qua, kết quả chỉ nghe vèo một tiếng, trong không trung đột nhiên truyền đến tiếng tên bắn lén, khí lưu này bay thẳng tới chỗ Tần Nghê Thường.
105 Lúc Mộ Phi Chỉ trở về từ ngự thư phòng, thấy Thẩm Hành Vu ôm Cầu Cầu đi qua đi lại, sau đó đâm vào lòng mình, hắn giữ nàng, ném Cầu Cầu vào lòng Thạch Lưu, lúc này mới hỏi Thẩm Hành Vu: "Ngây ngốc gì vậy?""Phu quân, ta có chuyện muốn hỏi chàng.
106 Công chúa của Hoài Bắc đi đường xa đến để hòa thân thực ra là đồ giả mạo. Tin tức này thực sự làm người trong kinh đô hoảng sợ. Nhưng sự việc lại không chỉ là một chuyện này.
107 Bị mấy thị vệ lôi ra, thị nữ kia rất ầm ĩ, vừa giẫy giụa vừa hét với Thẩm Hành Vu:"Ngươi dựa vào đâu mà bắt ta?"Thẩm Hành Vu nhàn nhã liếc mắt nhìn Tần Nghê Thường phía đối diện, sau đó cười nói: "Nô tài như vậy, chỉ biết bôi nhọ chủ.
108 Buổi tối đầu mùa xuân, thời tiết có chút lạnh, giống như vài ngày trước đó, Hữu tướng bị giam lỏng trong thư phòng được bảo vệ nghiêm ngặt, lúc người nọ một thân áo choàng đen xuất hiện ở cửa, hắn liền lập tức quỳ xuống, cực kỳ cung kính hô: “Cựu thần bái kiến Vương thượng.
109 “Không thể phụng bồi. ” Trên mặt Mộ Phi Chỉ hiện lên hơi thở lạnh như băng người lạ chớ tới gần, hắn lướt qua Tần Nghê Thường, mắt thấy muốn gặp thoáng qua, kết quả chỉ nghe vèo một tiếng, trong không trung đột nhiên truyền đến tiếng tên bắn lén, khí lưu này bay thẳng tới chỗ Tần Nghê Thường.
110 Trải qua một ngày chờ đợi, rốt cuộc bóng tối cũng bao trùm lấy toàn bộ Vương cung, Mộ Phi Chỉ đi ra khỏi điện Thái Nguyên, nhìn sáu mươi sáu bậc thềm ngọc, con ngươi trở nên thâm trầm, không thấy rõ màu sắc.
111 Công chúa của Hoài Bắc đi đường xa đến để hòa thân thực ra là đồ giả mạo. Tin tức này thực sự làm người trong kinh đô hoảng sợ. Nhưng sự việc lại không chỉ là một chuyện này.
112 Editor: Quỳnh ỉn
“Dựa vào cái gì? Tất cả những gì tốt đẹp nhất đều bị ngươi chiếm đi, vì sao lúc trước không phải là ngươi đi? Vì sao người bây giờ xưng vương không phải là ta?” Mộ Thiếu Khanh vung kiếm điên cuồng chém tới Mộ Phi Chỉ, Hắc Ưng luôn âm thầm nhìn chằm chằm bốn phía, hắn đáp ứng Mộ Phi Chỉ tuyệt đối không nhúng tay vào cuộc chiến của hai người, nhưng hắn muốn bảo vệ chủ tử, để ngừa có tên âm thầm giở trò.
113 Buổi tối đầu mùa xuân, thời tiết có chút lạnh, giống như vài ngày trước đó, Hữu tướng bị giam lỏng trong thư phòng được bảo vệ nghiêm ngặt, lúc người nọ một thân áo choàng đen xuất hiện ở cửa, hắn liền lập tức quỳ xuống, cực kỳ cung kính hô: “Cựu thần bái kiến Vương thượng.
114 Ngày hôm sau.
Đường đá trong Vương cung đều được rửa sạch đổi mới hoàn toàn, không hề ngửi thấy một chút mùi tanh của máu, thậm chí còn không nhận ra được, tối hôm qua nơi đây còn là chiến trường, dường như Vương cung vẫn như cũ, không có bất kỳ thay đổi nào, lúc lâm triều Mộ Phi Chỉ để cho Phúc Hải đọc một thánh chỉ.
115 Trải qua một ngày chờ đợi, rốt cuộc bóng tối cũng bao trùm lấy toàn bộ Vương cung, Mộ Phi Chỉ đi ra khỏi điện Thái Nguyên, nhìn sáu mươi sáu bậc thềm ngọc, con ngươi trở nên thâm trầm, không thấy rõ màu sắc.
116 "Thật kinh ngặc, không ngờ hóa ra là hữu tướng đại nhân đang âm thầm cấu kết với Thanh Bình hầu, muốn bức vua thoái vị, tự mình xưng vương. "
"Giờ Ngọ hôm nay sẽ hành hình hữu tướng ở chợ, đến lúc đó chúng ta có thể đi xem.
117 “Dựa vào cái gì? Tất cả những gì tốt đẹp nhất đều bị ngươi chiếm đi, vì sao lúc trước không phải là ngươi đi? Vì sao người bây giờ xưng vương không phải là ta?” Mộ Thiếu Khanh vung kiếm điên cuồng chém tới Mộ Phi Chỉ, Hắc Ưng luôn âm thầm nhìn chằm chằm bốn phía, hắn đáp ứng Mộ Phi Chỉ tuyệt đối không nhúng tay vào cuộc chiến của hai người, nhưng hắn muốn bảo vệ chủ tử, để ngừa có tên âm thầm giở trò.
118 "Chuyện Lục vương tử sống hay chết không phải nên hỏi vương thượng sao? Đến ngay cả đệ đệ thân sinh, người còn có thể giết, thì một người thúc thúc thì tính làm gì?"Tả tướng nói một cách căm hận, vừa nghe là biết, ông ta cũng không tìm được vị lục vương tử thần bí kia, chỉ là muốn mượn tên tuổi của Lục vương tử để chống đồi lại Mộ Phi Chỉ.
119 Ngày hôm sau. Đường đá trong Vương cung đều được rửa sạch đổi mới hoàn toàn, không hề ngửi thấy một chút mùi tanh của máu, thậm chí còn không nhận ra được, tối hôm qua nơi đây còn là chiến trường, dường như Vương cung vẫn như cũ, không có bất kỳ thay đổi nào, lúc lâm triều Mộ Phi Chỉ để cho Phúc Hải đọc một thánh chỉ.
120 "Không phải” đột nhiên Đỗ Trọng liền mở miệng: "Ta cũng đến khả năng này, nhưng thực sự thì không phải. Đầu tiên, phụ vương ngươi đã được xác định chắc chắn là thái tử.