81 Mộ Phi Chỉ ngồi ở đầu giường, thấy Cầu Cầu đi qua đi lại, vốn là muốn cầm đuôi nó quẳng sang một bên, nhưng trong đầu chợt nhớ ra Thẩm Hành Vu rất thích ôm nó lên giường nằm.
82 Sau khi từ Đại Lý Tự trở về, Mộ Phi Chỉ mang theo Phúc Hải đi Ngự thư phòng, rốt cuộc Thẩm Hành Vu thở dài một hơi, bắt đầu cởi quần áo từ ngoại điện của điện Thái Cực, vừa cởi vừa thì thầm nói: “Mặc nhiều như vậy, ngay cả chân cũng không động được, muốn ta biến thành con gấu chó lớn sao?”
Thạch Lưu thấy vậy thì trong lòng run sợ, nàng tiến lên nhặt vài cái áo choàng Thẩm Hành Vu ném xuống đất, sau đó nhẹ nhàng nói với Thẩm Hành Vu: “Chủ tử, nếu như để Vương thượng biết rõ thì bọn nô tỳ sẽ bị trừng phạt!”
“Có ta chịu trách nhiệm các ngươi lo lắng cái gì?” Rốt cuộc Thẩm Hành Vu cởi mấy cái áo nặng nề xuống.
83 Ba ngày sau, Thẩm Hành Vu vẫn chưa tỉnh, suýt nữa thì Mộ Phi Chỉ xé xác Đỗ Trọng, hắn tức giận túm áo Đỗ Trọng hói: "Không phải ngươi nói qua một đêm nàng sẽ tỉnh sao? Bây giờ đã sang ngày thứ ba rồi, cái gì là thánh vật của Vu tộc?" Tính nhẫn nại của Mộ Phi Chỉ đã đến cực điểm, không, phải nói hắn không chịu được việc Thẩm Hành Vu cứ nằm một chỗ, không có chút ý thức nào, hắn đã chịu cảm giác như bị thiêu trên lò lửa thế này đủ rồi, hắn muốn nàng tỉnh lại ngay giây sau.
84 Mộ Phi Chỉ ôm Thẩm Hành Vu tới giường, dụ dỗ nàng nằm ngoan bên trong. Sau đó hắn bảo Phúc Hải đưa tấu chương tới, chính mình ngồi bên bàn phê duyệt tấu chương, nhưng mà đôi mắt thỉnh thoảng sẽ hướng về giường, mang theo quyến luyến vf triền miên, đợi tới khi Thẩm Hành Vu đã ngủ thì hắn ngồi đến cạnh giường, nắm tay nàng, đặt lên môi hôn, lại dùng mặt mình cọ cọ, khóe môi mỉm cười mang theo sự hấp dẫn mê người.
85 Thẩm Hành Vu hừ một tiếng, quay đầu không nhìn hắn, kết quả cằm lại bị hắn giữ chặt kéo về, hắn sát vào môi nàng, nhẹ giọng hỏi: "Có muốn ăn thêm chút nữa không?""Không cần đâu!" Thẩm Hành Vu vùi đầu vào trong lòng hắn, hai tay ôm cổ hắn, sống chết không chịu ăn thêm thứ gì.
86 Những ngày Thẩm Hành Vu sinh bệnh, Mộ Phi Chỉ không chỉ một lần tuyên bố muốn đem hang hổ của Đỗ Trọng đi, cuối cùng, cho dù là người không sợ trời không sợ đất, da mặt dày như Đỗ Trọng cũng bị Mộ Phi Chỉ dọa sợ, cho nên thời gian này hắn cũng không lộ diện trước mặt Mộ Phi Chỉ, thành thật ở trong Ly viên của mình nghiên cứu các loại độc dược.
87 Sau khi từ Đại Lý Tự trở về, Mộ Phi Chỉ mang theo Phúc Hải đi Ngự thư phòng, rốt cuộc Thẩm Hành Vu thở dài một hơi, bắt đầu cởi quần áo từ ngoại điện của điện Thái Cực, vừa cởi vừa thì thầm nói: “Mặc nhiều như vậy, ngay cả chân cũng không động được, muốn ta biến thành con gấu chó lớn sao?”Thạch Lưu thấy vậy thì trong lòng run sợ, nàng tiến lên nhặt vài cái áo choàng Thẩm Hành Vu ném xuống đất, sau đó nhẹ nhàng nói với Thẩm Hành Vu: “Chủ tử, nếu như để Vương thượng biết rõ thì bọn nô tỳ sẽ bị trừng phạt!”“Có ta chịu trách nhiệm các ngươi lo lắng cái gì?” Rốt cuộc Thẩm Hành Vu cởi mấy cái áo nặng nề xuống.
88 Hai người trải qua thời gian ngọt ngào, nhưng mà luôn có người sẽ tới quấy rối. Hôm nay lúc lâm triều, một vị đại nhân rất già đi ra, đầu tiên là cúi đầu thật sâu với Mộ Phi Chỉ, sau đó nghiêm túc nói: “Vương thượng, hôm nay nạn hạn hán ở Hải thành đã được dẹp, Vương hậu nương nương cũng đã xứng danh, có phải nên suy tính một chút chuyện Vương tử không? Dù sao, Vương hậu nương nương gả vào cung cũng đã nửa năm, có phải là.
89 Mộ Phi Chỉ ôm Thẩm Hành Vu tới giường, dụ dỗ nàng nằm ngoan bên trong. Sau đó hắn bảo Phúc Hải đưa tấu chương tới, chính mình ngồi bên bàn phê duyệt tấu chương, nhưng mà đôi mắt thỉnh thoảng sẽ hướng về giường, mang theo quyến luyến vf triền miên, đợi tới khi Thẩm Hành Vu đã ngủ thì hắn ngồi đến cạnh giường, nắm tay nàng, đặt lên môi hôn, lại dùng mặt mình cọ cọ, khóe môi mỉm cười mang theo sự hấp dẫn mê người.
90 Trên tường bên trong điện Thái Cực, Mộ Phi Chỉ giữ chặt Thẩm Hành Vu, một bên mổ trên môi nàng, một bên dán ở môi nàng hỏi: "Từ khi nào, hả?"
Hai tay Thẩm Hành Vu đều bị hắn khống chế, trên môi còn thường xuyên truyền đến cảm xúc tê dại, nàng cúi đầu cọ xát vào Mộ Phi Chỉ, cười hì hì nói: "Mấy hôm trước ta hay thích ngủ, thấy không thích hợp liền tự mình bắt mạch, quả nhiên là hỉ mạch, hơn một tháng, chắc là mang thai trước khi chúng ta đi Hải Thành.
91 Những ngày Thẩm Hành Vu sinh bệnh, Mộ Phi Chỉ không chỉ một lần tuyên bố muốn đem hang hổ của Đỗ Trọng đi, cuối cùng, cho dù là người không sợ trời không sợ đất, da mặt dày như Đỗ Trọng cũng bị Mộ Phi Chỉ dọa sợ, cho nên thời gian này hắn cũng không lộ diện trước mặt Mộ Phi Chỉ, thành thật ở trong Ly viên của mình nghiên cứu các loại độc dược.
92 Bởi vì Mộ Phi Chỉ làm ra động tĩnh lớn như vậy, dường như không đến thời gian một ngày, tin tức Thẩm Hành Vu mang thai đã lan truyền khắp toàn bộ Vương cung.
93 Hai người trải qua thời gian ngọt ngào, nhưng mà luôn có người sẽ tới quấy rối. Hôm nay lúc lâm triều, một vị đại nhân rất già đi ra, đầu tiên là cúi đầu thật sâu với Mộ Phi Chỉ, sau đó nghiêm túc nói: “Vương thượng, hôm nay nạn hạn hán ở Hải thành đã được dẹp, Vương hậu nương nương cũng đã xứng danh, có phải nên suy tính một chút chuyện Vương tử không? Dù sao, Vương hậu nương nương gả vào cung cũng đã nửa năm, có phải là.
94 Từ trước đến giờ Mộ Phi Chỉ rất giỏi thao túng cảm xúc, đối với người khác mà nói, hắn có thể nhanh chóng nắm bắt được cảm xúc của người khác, mà đối với hắn, người khác không dễ gì nhìn thấu được cảm xúc của hắn, cho nên cho dù bây giờ trên mặt hắn tỏ ra kinh ngạc, nhưng Thẩm Hành Vu khẳng định, hắn đã sớm biết, nàng đã biết chuyện này rồi.
95 Trên tường bên trong điện Thái Cực, Mộ Phi Chỉ giữ chặt Thẩm Hành Vu, một bên mổ trên môi nàng, một bên dán ở môi nàng hỏi: "Từ khi nào, hả?"Hai tay Thẩm Hành Vu đều bị hắn khống chế, trên môi còn thường xuyên truyền đến cảm xúc tê dại, nàng cúi đầu cọ xát vào Mộ Phi Chỉ, cười hì hì nói: "Mấy hôm trước ta hay thích ngủ, thấy không thích hợp liền tự mình bắt mạch, quả nhiên là hỉ mạch, hơn một tháng, chắc là mang thai trước khi chúng ta đi Hải Thành.
96 Hai người được gã sai vặt dẫn đường đi vào nhã gian* ở lầu hai, Thẩm Hành Vu vừa mới ngồi xuống, Mộ Phi Chỉ liền kéo tấm mành ở hai bên cửa xuống, chỉ để một khoảng trước mắt.
97 Bởi vì Mộ Phi Chỉ làm ra động tĩnh lớn như vậy, dường như không đến thời gian một ngày, tin tức Thẩm Hành Vu mang thai đã lan truyền khắp toàn bộ Vương cung.
98 Sự việc đúng y như lời của Đỗ Trọng, lần này Mộ Phi Chỉ ra cung đã sắp xếp mọi chuyện thật tốt, suy xét mọi khả năng có thể xảy ra. Trên đường bọn họ đi từ thanh lâu về cung, người của Thiên Cơ lâu đã âm thầm giải quyết rất nhiều thích khách đang đuổi giết.
99 Từ trước đến giờ Mộ Phi Chỉ rất giỏi thao túng cảm xúc, đối với người khác mà nói, hắn có thể nhanh chóng nắm bắt được cảm xúc của người khác, mà đối với hắn, người khác không dễ gì nhìn thấu được cảm xúc của hắn, cho nên cho dù bây giờ trên mặt hắn tỏ ra kinh ngạc, nhưng Thẩm Hành Vu khẳng định, hắn đã sớm biết, nàng đã biết chuyện này rồi.
100 Lúc Mộ Phi Chỉ trở về từ ngự thư phòng, thấy Thẩm Hành Vu ôm Cầu Cầu đi qua đi lại, sau đó đâm vào lòng mình, hắn giữ nàng, ném Cầu Cầu vào lòng Thạch Lưu, lúc này mới hỏi Thẩm Hành Vu: "Ngây ngốc gì vậy?"
"Phu quân, ta có chuyện muốn hỏi chàng.