121 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenTrời đất hiu quạnh, trời đông giá rét như dao, mặt đất như thớt, mọi sinh linh chỉ là thịt cá trên thớt. Miệng Tần Sơn bị nhét vải, mắt trợn tròn xoe, nhưng nói không ra lời, người áo trắng ngồi trên chạc cây nhìn chăm chú tiểu thư áo trắng từ trong quán trọ chậm rãi đi ra, giống như ngây dại, mắt cũng không chớp.
122 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenDiễm Tuyết Cơ lắc eo đi tới, nhìn qua Dạ Lang đang muốn rời khỏi, cười ha ha nói:- Dạ Lang đại ca, bốn năm không gặp, gần đây vẫn tốt chứ?Truy Phong nhìn thấy Diễm Tuyết Cơ quyến rũ đến cực điểm, lập tức nhắm mắt lại, không nhìn nữa, mà Tần Sơn nhìn Diễm Tuyết Cơ, hai mắt sững sờ, không hề nháy mắt, đúng là bị phong tình vô hạn của Diễm Tuyết Cơ hấp dẫn rất sâu.
123 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenTrong chớp mắt, Tần Sơn và Truy Phong đã bị hai gã tiểu nhị thủ hạ của Diễm Tuyết Cơ khống chế được, loại biến cố này ngay cả Hàn Mạc ở trên lầu cũng không khỏi kinh hãi.
124 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenHàn Mạc khẽ nhíu mày, nhưng không có dừng bước lại, lập tức đi đến bên cạnh bàn, kéo một cái ghế ra, không khách khí mà ngồi xuống.
125 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenHàn Mạc chăm chú nhìn Kim Phật, khi biết Diễm Tuyết Cơ đánh bạc với mọi người, hắn liền biết trận đánh cuộc này nhất định không giống bình thường.
126 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenTất cả mọi người dưới tầng ngầm nhìn Hàn Mạc, chỉ cảm thấy không thể tưởng tượng được, trên thực tế tất cả mọi người đều thấy rõ ràng, Hàn Mạc cũng không có nhìn kỹ Kim Phật chút nào, ngoài việc cẩn thận nhìn cái chén đựng nước một lát, chẳng lẽ nhìn chén nước có thể biết Kim Phật là thật hay giả?Hai hàng mày liễu của tiểu thư áo trắng hơi cau lại, dường như cũng không tin kết luận của Hàn Mạc, càng không tin hai pho Kim Phật này đều là giả.
127 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenRừng Hồ Lô nằm cách Lê Cốc Xuyên hai mươi dặm về phía đông nam, bên trong có một sơn cốc, hai bên rộng lớn, sơn cốc thắt lại, giống như hồ lô, hơn nữa cây cối san sát, hiện giờ ngày đông tuyết, dường như khá nhiều trường thương cao chót vót, rậm rạp chằng chịt.
128 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenQuân thế gia Tiêu tộc ngay bên cạnh quân thế gia Hàn tộc, lúc hai cha con Hàn Huyền Xương cưỡi ngựa đi vào đại doanh tướng quân, chủ tướng hai nhà khác cũng đều đã tới nơi này.
129 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenTiêu Linh Chỉ nhìn Tây Môn Lôi Tàng, vẻ mặt không thay đổi, lạnh lùng như trước:- Tây Môn thế bá là nhân vật tiểu chất rất kính trọng, tiểu chất không muốn có xung đột gì với thế bá, vẫn xin thế bá không nên khó xử tiểu chất.
130 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenTiêu Linh Chỉ thản nhiên nói:- Nếu chưa hoàn thiện, vậy thì đừng nói ra. Hàn Mạc cười ha ha nói:- Tuy rằng chưa hoàn thiện, nhưng nói ra các vị thế bá nghiên cứu một chút, cũng sẽ hoàn thiện.
131 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenHàn Mạc mỉm cười nói:- Xem vẻ mặt quân sư, dường như không tin. Hắn chợt nghiêm mặt nói:- Hiện giờ ta đang cân nhắc biện pháp liên hệ nội ứng, một khi tiếp xúc được, sẽ có ám hiệu riêng, đến lúc đó ta sẽ nói phương pháp ám hiệu cho quân sư.
132 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenHàn Mạc mỉm cười nói:- Xem vẻ mặt quân sư, dường như không tin. Tới gần đỉnh núi, có một chỗ đường đá cực kỳ hẹp, một bên là vách đá thật cao, bên kia chính là vực núi sâu hơn 10m, nếu sơ xuất ngã xuống, chỉ có chết.
133 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenTrời đất đang lúc hoàng hôn, khí tức khắc nghiệt càng tràn lan thêm. Quân phòng thủ nghe được tiếng kèn trầm thấp bên quân thế gia truyền đến, tiếng kèn kia giống như âm thanh chết chóc tràn ngập trời đất, báo trước sắp xảy ra cảnh đẫm máu và tử vong.
134 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenTiêu Linh Chỉ đột nhiên hỏi Hàn Mạc, mấy người Tiêu Hoài Kim cũng đều có chút kỳ quái, trong mắt họ, dường như hai người Tiêu Linh Chỉ Hàn Mạc có chút khác lối, cái gọi là mắt không thấy lòng không phiền, Hàn Mạc không tới chẳng phải rất tốt, vì sao Tiêu Linh Chỉ còn hỏi tới?Tiêu Hoài Kim không khỏi hỏi thăm:- Đúng vậy, Linh Chỉ, con tìm Hàn thế chất có chuyện gì?Tiêu Linh Chỉ không lập tức trả lời, chỉ trầm ngâm một lát, mới hỏi:- Hàn đại nhân, tập hợp binh lực tấn công quan Lê Cốc một lần nữa, cần bao lâu?Hàn Huyền Xương nhíu mày, hỏi ngược lại:- Quân sư còn chuẩn bị để chúng mạnh mẽ đánh quan Lê Cốc?Tiêu Hoài Kim cũng không kìm nổi nói:- Linh Chỉ, một trận này, chúng ta hao binh tổn tướng, sĩ khí xuống, cần phải chỉnh đốn mấy ngày mới được, việc này… việc này vẫn nên chờ một chút đi!- Đại tướng quân nói rất đúng.
135 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenHàn Mạc mỉm cười nói:Hàn Mạc đương nhiên không chết, hắn dẫn theo Phong Kỵ, đang rong ruổi giữa quân trận của Diệp gia trong quan giống như một trận gió lốc.
136 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenTrên quan Lê Cốc, đại chiến vừa mới trải qua, cũng không mang tới tổn hại thực tế cho quan ải, tuy rằng cũng chết mấy tram người, nhưng toàn bộ quan ải phòng thủ kiên cố, tường thành bị tảng đá của xe bắn đá đánh trúng, cũng chỉ là bên ngoài mà thôi.
137 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenHàn Mạc và Chu Tiểu Ngôn xoay người thấy một viên mãnh tướng dẫn hơn mười kỵ binh chắn ở phía trước, tự nhiên là không biết, càng không đáp lời, Chu Tiểu Ngôn đã trầm giọng quát:- Tản ra!Giọng hắn rất vang, truyền ra xung quanh, tám trăm Phong Kỵ lập tức chia đội hình, Hàn Tất Đồ và Trầm Phi một trái một phải hai đội nhân mã tách ra thành hình quạt.
138 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenKhuôn mặt thanh tú của nàng lạnh như băng, ánh mắt mông lung nhìn về quan Lê Cốc. - Tướng quân!Một binh lính bỗng hăng hái lên, kích động nói:- Tướng quân, ngài xem, dường như… dường như cổng lớn quan Lê Cốc đang mở ra!Tiêu Hoài Kim và Tiêu Linh Chỉ cùng nhìn lại, quả nhiên thấy cửa quan đã mở, tuy rằng vẫn đang chiến đấu kịch liệt, nhưng quân thế gia giống như đã thắng, tiếng reo hò vang dội, tiến thẳng về phía quan Lê Cốc giống như thủy triều.
139 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenQuan Lê Cốc phá, quân thế gia tiến nhanh như thủy triều, binh lính hai bên đều dồn vào trong quan Lê Cốc, tiến hành chém giết đẫm máu.
140 Nhóm dịch: BachKhietNguồn:metruyenBa kỵ binh Phong Kỵ vây quanh người nọ chạy như bay tới bên hồ, ghìm đầu ngựa, Trầm Phi xoay người xuống ngựa chạy vội tới, chắp tay nói:- Ngũ thiếu gia, Chu thống lĩnh, lúc chúng tôi tuần tra, nhìn thấy người này, hắn nói muốn gặp chủ tướng của chúng ta, hơn nữa còn nói có chuyện gấp bẩm báo!Chu Tiểu Ngôn nhíu mày, nhìn Hàn Mạc nói:- Hành tung chúng ta bí ẩn, sao hắn biết được?Hàn Mạc nói:- Tiểu Chu, cậu có biết mỗi quốc gia đều có một đám nhân tài giỏi về thuật theo dõi hay không, dù cậu chỉ để lại một chút dấu vết, bọn họ cũng đều có thể men theo tìm được tung tích.