661 Ba ngày sau. Thứ sáu, buổi trưa. Đổng Học Bân lái xe từ Bắc Kinh trở về, hội nghị khen ngợi kính lão mô phạm ngày hôm qua tổ chức, văn phòng đường phố Quang Minh khu Nam Sơn thuận lợi lấy được quang khu Nam Sơn vinh, coi như là chứng thực một đại sự trong lòng của Đổng Học Bân, một phen lăn qua lăn lại, rốt cục đem cái phần chiến tích không nhỏ thu vào lý lịch, khiến cho tư lịch của Đổng Học Bân càng dày một ít, vì chuyện này đắc tội không biết bao nhiêu người? Làm ra bao nhiêu chuyện? Không dễ dàng.
662 Buổi chiều. Một giờ rưỡi. Trong phòng hội nghị chính phủ khu, các văn cán bộ của phòng đường phố và cục chiêu thương lục tục tới hội trường, ngồi và ngồi, trò chuyện và trò chuyện, cười và cười.
663 Buổi chiều. Gió mùa hè thổi tới, đem đám mây đen xa xa thổi qua, như là muốn mưa. Lái xe trở về văn phòng đường phố, Đổng Học Bân gọi điện thoại ấy người lãnh đạo đến phòng làm việc của mình, dặn dò chỉ thị của trong khu về công tác chiêu thương.
664 Buổi tối. Nhà của Cảnh Nguyệt Hoa. Bên ngoài mưa vẫn còn, lâu lâu đánh vào cửa sổ, bất quá đã nhỏ hơn. Sô pha phòng khách, Đổng Học Bân quấn chăn tìm được thuốc hạ sốt, lấy thuốc ra, nhìn nước trà trong ấm cạn sạch, rất là bất đắc dĩ.
665 Thứ bảy. Cảnh gia. Sáng sớm, sau cơn mưa không khí mang theo chút mùi vị cây cỏ, theo cửa sổ tiến vào phòng khách, mát mẻ dị thường. Trên sô pha, Đổng Học Bân ôm chăn từ trong mộng tỉnh lại, hí mắt nhìn trái nhìn phải, lúc này mới xoa mắt, thở ra một hơi, cảm giác bớt sốt, trạng thái thân thể không tồi.
666 Buổi sáng. Huyện Đại Phong, đại viện cục chiêu thương. Mưa làm cho khí trời có chút ẩm ướt, nước đọng lại thành vũng, vài con chuồn chuồn bay thoáng qua, lặng lẽ đáp xuống mặt nước.
667 Buổi chiều. Bầu trời huyện Đại Phong vang lên tiếng sấm ầm ầm, trời còn chưa tối, nhưng mưa tựa hồ sắp rơi. "Khí trời gì vậy, lại muốn mưa?""Đổng chủ nhiệm, Nguyệt Hoa khu trưởng nói cái gì.
668 Buổi chiều. Bên ngoài mưa to rơi xuống, bầu không khí của trong đại sảnh có chút khẩn trương. Không ít nhân viên công tác khách sạn đều căng thẳng nhìn Đổng Học Bân, sợ hắn lại giống như lần trước lăn qua lăn lại ra một ít chuyện kinh thiên động địa.
669 Mưa đêm. Trong một rừng cây nhỏ vùng ngoại ô, mưa to như nuốt chửng trời đất. "Cậu lái xe không thấy đường sao? Hả?""Tôi thấy, không phải không chú ý sao.
670 Buổi tối. Bên ngoài mưa xối xả liên tục, bên trong xe một mảnh im lặng. Đổng Học Bân nghe được Nguyệt Hoa khu trưởng phía sau không có động tĩnh, sau khi ngồi một chút, cũng thật sự chịu không nổi quần áo ướt đẫm trên người, quá khó chịu, vì vậy cởi nút áo, đem áo sơmi cởi ra, khoát lên phía dưới kính chiếu hậu, lại do dự, lúc này mới đem cái quần mà Cảnh Nguyệt Hoa sáng sớm ình mượn cởi xuống, cuối cùng mới cởi giày.
671 Đêm khuya. Trong Cayenne. Cảnh Nguyệt Hoa bị rắn cắn, Đổng Học Bân thật đúng là chưa trải qua loại sự tình này, nhất thời có chút hoảng, Nguyệt Hoa khu trưởng thật ra coi như trấn định, chỉ là ôm chân thở ra từng ngụm.
672 Trong rừng cây nhỏ. Mưa to cọ rửa chiếc Cayenne, dưới cửa xe mơ hồ, không khí trong xe đầy vẻ mờ ám. Đổng Học Bân đang tiếp xúc môi với Nguyệt Hoa khu trưởng.
673 Nửa đêm. Mưa nhỏ, dần dần yếu ớt. Trong xe, Đổng Học Bân len lén nhìn Cảnh Nguyệt Hoa dùng miệng hút môi mình, trong lòng cũng yếu ớt, như mộng như ảo.
674 Bên trong xe. Đổng Học Bân khẽ động như thế, bầu không khí lập tức có chút bế tắc. Ngay từ đầu, Đổng Học Bân hôn môi với người ta, ít nhất cũng có thể lấy lý do đầu lưỡi bị tê, sờ sờ đùi của Nguyệt Hoa khu trưởng, cũng có thể lấy lý do xem xét vết thương để che giấu, nhưng lúc này, Đổng Học Bân gan to lớn mật dùng ngón tay khều vào quần lót của Nguyệt Hoa khu trưởng, cái nên lộ đều đã lộ ra rồi, không nên lộ cũng chẳng cách nào che được, cái này không có cách nào giải thích, động tác quá trực tiếp.
675 Buổi sáng hôm sau. Bầu trời trong xanh, hết mưa rồi, mặt trời đẩy đám mây lộ ra. không khí sau cơn mưa có chút mùi vị của cây có, bọt nước trên lá cây tí tách rơi xuống, nhẹ nhàng đánh vào trên nóc xe Cayenne.
676 Buổi sáng. Một con đường không biết là ở đâu. Đi bộ gần hai km, Đổng Học Bân mới tìm được chổ có tín hiệu ở gần một thôn, lập tức cầm điện thoại di động gọi người đến, sau đó lại gọi cho thư ký Mã Lỵ của Nguyệt Hoa khu trưởng lì, đương nhiên không có khả năng lời thật nói cho cô ấy biết, sau khi nói lại lời dặn dò của Cảnh Nguyệt Hoa, thì mượn cớ nói Cảnh khu trưởng ở bên huyện Đại Phong còn có chuyện chưa làm xong, điện thoại di động cũng không tín hiệu, hẳn là buổi chiều mới có thể trở về.
677 Thứ hai. Buổi sáng, nhiệt độ không khí hai ngày nay tương đối mát mẻ. Đổng Học Bân ngồi ở trong phòng làm việc của văn phòng đường phố Quang Minh bí thư, xử lý tốt công tác rất nhanh, sau đó thì nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ.
678 Buổi tối. Tám giờ. Phòng khiêu vũ nhà khách khu ủy, tiếng nhạc vang lên, ca múa mừng cảnh thái bình. Nhảy hai điệu nhảy xong Đổng Học Bân tìm một chỗ ngồi ngồi trở lại, Vương Ngọc Linh đã đi cùng mấy người cán bộ Vương hệ khiêu vũ, Chu Diễm Như cũng cùng chồng nhảy hăng say, chỉ còn một mình Đổng Học Bân, rất buồn chán, bởi vì ở đây ngoại trừ cán bộ mình quản hạt, đại khái là không ai dám cùng Đổng Học Bân khiêu vũ, Đổng Học Bân phỏng chừng mình đi mời cũng có độ khó, thẳng thắn ngồi xuống uống trà, tâm tình cũng không có bị những cái này ảnh hưởng, hắn nhịp chân, theo tiết tấu âm nhạc nhịp nhịp một chút.
679 Trong phòng khiêu vũ. Âm nhạc của vũ khúc cuối cùng vang lên. Cảnh Nguyệt Hoa để tay trong tay Đổng Học Bân, trước mắt bao người chậm rãi đứng lên.
680 Buổi tối. Hơn mười giờ, gió đêm mang theo tiếng kêu của dế nhẹ nhàng phất qua. Trong ký túc xá, Đổng Học Bân từ vũ hội trở về thì đứng ở trong phòng khách bắt đầu dọn quần áo, đây là của Nguyệt Hoa khu trưởng buổi sáng ngày đó ình mượn mặc, còn chưa kịp trả lại cho cô ấy, dù sao mưa to lâu như vậy, sau khi giặt xong trên quần áo tất cả đều là nếp nhăn, thật sự không có cách nào trả lại, Đổng Học Bân đem quần trải ra trên bàn, lấy bàn ủi, bắt đầu làm việc.