601 Buổi chiều. Năm giờ. Cayenne và chiếc Mercedes-Benz nối đuôi nhau đến con đường ở phía nam, hạ cửa kính xuống, đối diện với nơi này chính là cổng chính của trường trung học bồi dưỡng nhân tài Bắc Kinh.
602 Chạng vạng. Trước cổng khách sạn Kiến Quốc. Chu Diễm Như rất cao hứng, vì sự việc học ở trường bồi dưỡng nhân tài nên nhát quyết muốn mời Đổng Học Bân và Tạ Hạo ăn cơm, liền tìm một khách sạn có tiếng gần đấy.
603 Buổi tối. Sắc trời đen, tối om om. Đổng Học Bân từ nhà Tạ gia lái xe ra, mở nhạc, nghe loại nhạc là Vân Huyên thích nghe, từ từ lái xe chạy theo hướng đế nhà họ Cù.
604 Sáng sớm, tại Cù gia. Reng reng reng, reng reng reng, tiếng chuông di động kêu vang. Đổng Học Bân vừa mở mắt đã thấy trời sáng rồi, tròng mắt bị ánh sáng từ cửa số chiếu vào có chút khó chịu, theo bản năng nhíu mắt lại, hắn đưa tay sơ sờ lên gồi đầu ở bên cạnh, tìm ra chiếc Iphone S4 đang kêu inh ỏiLà số của Trầm Phi thường vụ Phó Khu trưởng khu Nam Sơn “Alo, Khu trưởng Trầm, chào anh”.
605 Buổi chiều. Ánh mặt trời chói chang, như thiêu như đốt. Từ đại viện của kính lão toàn quốc đi ra, Đổng Học Bân thấy sắc mặt của Chu Diễm Như và Vương Ngọc Linh đều không được tốt, không muốn nói gì, hắn liền làm điệu bộ vẫy tay bảo bọn họ đợi một chút, ngay sau đó liền đi lên phía trước quan sát ngã tư đường rồi lấy điện thoại gọi cho Thành Nghiêm Đông, trước đây Đổng Học Bân đã giúp hắn tìm chiếc vòng cổ phỉ thúy là di vật của mẹ hắn, cho nên Thành Nghiêm Đông khẳng định sẽ không theo hắn giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo hắn.
606 Buổi chiều. Tại đại sảnh văn phòng bộ Dân chính. Đổng Học Bân mắng một câu làm cho xung quanh lặng ngắt như tờ, giọng nói sang sảng kéo dài trong không gian, mọi người tâp ở đó, mãi một lúc lâu sau mà vẫn chưa tản đi.
607 Cái gì chứ! Sở trưởng Lăng vừa nghe thấy thế, thiếu chút nữa ngã ngửa. Trong đại sảnh. Đổng Học Bân kêu một tiếng “đại thẩm” làm cho tất cả mọi người thấy mơ hồ !Chu Diễm Như ngây dại một chút, nửa ngày cũng chưa phản ứng lại đây.
608 Năm rưỡi chiều. Trong một gian phòng phía đông bộ Dân chính. Cộc cộc cộc Đổng Học Bân gõ gõ cửa, chỉ nghe bên trong truyền đến một giọng nữ,“Mời vào. “Đại thẩm” Đổng Học Bân đẩy cửa đi vào, nở một nụ cười với Hạ Diễm Trân.
609 Hơn bảy giờ tối. Cù gia, cửa bắc phố Hòa BìnhNgoài cửa sổ ánh mặt trời dần khuất sau những rặng mây, phòng trong, Cù Vân Huyên da thịt trắng nỗn nà đung đưa người, đánh bôm bốp vào người Đổng Học Bân, run lên run lên.
610 Tám giờ tốiÁnh trăng ánh sao chiếu khắp mặt đất. Nhìn theo bóng Cù Vân Huyên khuất dần trên đường, Đổng Học Bân tươi cười quay người lại, gạt gạt điếu thuốc quay trở về tiểu khu, miệng ngân nga điệu hát dân gian.
611 Buổi tối. Đổng gia. Suốt mười phút, chợt nghe Đổng Học Bân ở trong phòng khách hùng hùng hổ hổ, mắng cái này mắng cái kia, mắng đến khô cổ họng. “Nhà lão Dương kia thì có tố chất gì chứ”.
612 Ngày tiếp theo. Bầu trời vạn dặm không mây, thỉnh thoảng có chút gió nóng. Sáng sớm thức dậy, Đổng Học Bân liền đánh xe đi văn phòng lấy chiếc xe Cayenne của mình, chợt khẽ hát, lái xe hướng về trung tâm thẩm mỹ viện phía bắc thành.
613 Buổi sáng. Chiếc xe Audi đi theo Cayenne, chạy rẽ vào hướng tây. Dương Triệu Quyên cũng không tin gia cảnh nhà Loan Hiểu Bình lại như vậy, quần áo Chanel? Túi LV? Đồng hồ Rolex? Xe Porche? Sao lại có khả năng như vậy! Dương Triệu Quyên cảm thấy ai mà không có hai, ba người bạn chứ? Mượn cái đồng hồ, mượn cái túi, như thế vẫn là thực bình thường, thật ra trong lòng cũng là có điểm không phục, cảm thấy hôm nay vừa bắt đầu gặp mặt đã bị Loan Hiểu Bình gắt gao đè ép, cùng so đo với cô, có vẻ Dương Triệu Quyên thấy chính mình mới giống như dân quê, cho nên rốt cuộc sao lại thế này, đến nhà Loan Hiểu Bình nhìn xem sẽ biết, nếu đúng thật là có tiền như vậy, một cái phòng ở cũng phải rất cao cấp? Dương Triệu Quyên đương nhiên không tin điều kiện gai đình Loan Hiểu Bình tốt như vậy.
614 Trước buổi trưa, vùng ngoại ô phía tây. Hoa viên biệt thự Hải Các, nhà số 6. Trong phòng khách tầng một, Dương lão thái thái và Dương Triệu Phân khiếp sợ nhìn Đổng Học Bân, một câu “Hiện tại là nhà của tôi” làm cho Dương Triệu Quyên nghẹt thở, tại trường hợp này ai cũng không thể đoán trước được, đã mua căn nhà.
615 Hơn bảy giờ tối. Gió nhẹ từ từ thổi, ánh tịch dương mơ màng tự nhiên. Tiểu khu biệt thự Hải Các, mẹ hắn đi theo cả gia đình lão Dương trở về Phần Châu, mới vừa đi trong chốc lát, trong nhà chỉ còn Đổng Học Bân ngồi hút thuốc.
616 Hoàng hôn buông xuống. Ở hậu viện biệt thự, trời cũng sắp tối rồi. Hơn mười phút, Đổng Học Bân vẫn duy trì cái tư thế như trước, thoải mái dựa vào đôi chân thon dà của mỹ nhân, cảm giác thật tuyệt.
617 Buổi tối. Bầu trời đêm vây quanh ánh trăng ánh sao. Trong một gian phòng ở tầng ba của biệt thự, hơi nước lượn lờ trên cửa phòng tắm, bên trong truyền ra tiếng vòi phun xả nước, bơi xong, Tạ Tuệ Lan đang ở bên trong tắm vòi sen.
618 Sáng sớm hôm sau. Ánh nắng ấm áp chiếu vào phòng ngủ, reng reng reng, reng reng reng, Đổng Học Bân bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, nhắm mắt lại, theo bản năng đưa tay sờ sờ di động.
619 Buổi sáng, huyện Duyên Đài. Mây đen áp tới, trời âm u. Đổng Học Bân đã trở lại, cũng không ngờ chính mình trở về quê cũ, lại có tâm tình phẫn nộ như bây giờ.
620 Buổi sáng. Nhất Trung huyện. Đổng Học Bân kéo Ngu Thiến Thiến giận tức tới trường. Một người thầy ôm văn kiện đi tới trước mặt, thấy thế chau mày, sau khi nhìn bọn họ thì thấy tình huống không thích hợp, quay đầu lại nhìn vài lần mới đi.