681 Đêm khuya. Đổng gia, bốn phía lặng lẽ, chỉ có TV phát lại tin tức buổi tối. Trong phòng khách, Đổng Học Bân và Cảnh Nguyệt Hoa ngồi ở sô pha, Đổng Học Bân ngáp mấy cái liền, Nguyệt Hoa khu trưởng vẫn trầm như nước, bầu không khí rất chán ngắt.
682 Buổi tối hai giờ. Bầu không khí mờ ám đã từ phòng khách chuyển dời đến phòng ngủ của Đổng Học Bân. Dưới ánh đèn mờ trên đầu giường, Đổng Học Bân thấy Nguyệt Hoa khu trưởng đem kẹp tóc ném đi xõa tóc dài xuống, có ngu cũng biết mình nên làm gì, từ phía sau ôm cô ấy thật chặt, đem cổ váy phía sau lưng cô ấy kéo xuống một ít, cúi đầu, Đổng Học Bân hôn lên xung quanh cổ váy cô ấy, mùi thơm ngào ngạt vào miệng, ngẩng lên nhìn, Đổng Học Bân chú ý Cảnh Nguyệt Hoa vẫn không chút biểu tình, tay đưa lên, đem váy trên vai cô ấy đẩy xuống phía dưới, toàn bộ vai nhất thời lộ ra, váy trái thả xuống, áo ngực bên trái cũng lộ ra, đồ lót quả nhiên vẫn là màu đỏ, từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài, tất cả đều là một màu đỏ tươi.
683 Ngày hôm sau. Ký túc xá, Đổng gia. Buổi sáng, ánh sáng mặt trời vượt qua rèm cửa sổ tiến vào, chiếu sáng phòng ngủ. Đổng Học Bân ngáp một cái, mở mắt ra, nhìn tia sáng ngoài cửa sổ, lại nhìn đồng hồ để bàn, mới tiếp tục nhắm mắt.
684 Buổi sáng tám giờ. Nhà Cảnh Nguyệt Hoa, phòng ngủ. Trong điện thoại truyền ra âm thanh của Cảnh Nguyệt Hoa "Đổng Học Bân? Làm sao?""Con còn nói làm sao?" Cảnh mẫu nhíu mày nói: "Em trai con cũng là bị hắn làm cho đi trường đảng, bên kia con cũng khiến cho tên nhóc này mất mặt, nhưng sáng sớm Tân Khoa gọi điện thoại ẹ, mẹ nghe nó nói, buổi tối hôm qua vũ hội khu ủy con còn cùng Đổng Học Bân khiêu vũ?""Là chuyện này?""Là chuyện này, con nói con để ý đến hắn làm cái gì?""Con có lo lắng của con, chuyện trên công tác mẹ không cần lo, con sẽ xử lý tốt!""Mẹ cũng là nhắc nhở con một câu, Đổng Học Bân tên nhóc kia tuổi trẻ khí thịnh, không biết đúng mực, con sau này ít cùng hắn giao tiếp, tìm cơ hội cho hắn đi, hội nghị hiệp thương chính trị, đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc, không phải đều có thể sao? Hiện tại mẹ mỗi lần thấy tên nhóc này trong đại viện, tức cũng không có chỗ đánh, con nói em trai con trêu hắn chọc hắn cái gì? Làm gì có ai làm việc như Đổng Học Bân hắn chứ? Quá kỳ cục!""Được rồi, con biết.
685 Một ngày. Năm ngày. Mười ngày. Nửa tháng trong nháy mắt trôi qua. Dưới sự chủ trì của Đổng Học Bân, công tác của văn phòng đường phố Quang Minh triển khai đâu vào đấy, cũng là không có chuyện gì làm, trải qua đơn vị mô phạm lần trước, phòng làm việc cơ bản không có việc gì bận, chuyện lớn không có, việc nhỏ vụn vặt thì đảng chính và mấy người phó chủ nhiệm phân công quản lý hoàn toàn có thể xử lý tốt, nhiệm vụ duy nhất của Đổng Học Bân mấy ngày này cũng là nghe báo cáo một chút, mở họp, ký ký tên, sau đó thì ngồi vào phòng làm việc bí thư từ sớm đến tối, từ đi làm ngồi đến tan tầm, về phần thời gian về nhà, Đổng Học Bân vẫn là không có việc gì, bởi vì bí thư khu uỷ còn đang nghỉ bệnh, công tác của toàn bộ khu đều là Cảnh Nguyệt Hoa tạm thời quản lý, chuyện của khu ủy và chính phủ khu có thể tưởng tượng là có bao nhiêu, dù sao từ ngày đó Nguyệt Hoa khu trưởng cũng không quay về ký túc xá, vẫn ở lại khu ủy, Đổng Học Bân cũng không đi tìm cô ấy, gửi tin nhắn đối phương cũng không trả lời, vì vậy càng nhàn càng hoảng.
686 Buổi chiều. Phòng làm việc. Trong phòng làm việc bí thư, Đổng Học Bân hăng hái lấy cây viết ra ghi lại những chỉ lệnh mà mình phát hiện ra.
687 Chạng vạng. Bảy giờ tối, mặt trời chiều nhuộm đỏ đám mây. Trong phòng, Đổng Học Bân cầm lấy tờ báo Nam Khởi Thần Báo xác nhận lại ngày tháng trên tờ báo lại một lần, xác định đây là tờ báo của ngày mai.
688 Buổi tối bảy giờ rưỡi!Sinh mạng của Tiền Lệ Hoa còn chưa chưa đến bốn mươi phút!Trong phòng khách, Đổng Học Bân cầm điện thoại gọi cho Liễu Thành Long, nói cái gì thì hắn cũng phải cứu được mẹ của chị Ngu.
689 Buổi tối. Phố La Cổ, trong nhà hàng. Người xem náo nhiệt đã bu lại đây không ít, đều chỉ chó về phía Đổng Học Bân chạy ào vào trong quán cứu người.
690 Bầu trời tối đen. Bệnh viện, giường bệnh phòng cấp cứu. Bên này trong đại sảnh ít nhất có hai ba chục cái giường, đến xem khám cấp cứu không ít, giường nòa cũng đầy người, có chút lộn xộn.
691 Buổi tối. Chín giờ hơn. Đám người Đổng Học Bân sau khi từ bệnh viện đi ra, trực tiếp đi nhà Tiễn Lệ Hoa, ngoài tiểu khu lặng yên một mảnh, đã tới thời gian nghỉ ngơi buổi tối.
692 Ngày hôm sau, sáng sớm. Ánh sáng mặt trời ngày hè rất sớm, chưa đến sáu giờ đã chiếu sáng một góc trời. Trong phòng, Đổng Học Bân tỉnh dậy, bị mặt trời chiếu vào tròng mắt, lập tức hết buồn ngủ, mang dép xuống giường, hung hăng bẻ lưng một cái, Đổng Học Bân ngáp ngáp đi vào phòng vệ sinh bắt đầu đánh răng rửa mặt.
693 Vài ngày sau. Đã tiến vào tám tháng, khô nóng trong không khí dần dần không còn rõ ràng. Buổi sáng cuối tuần, Đổng Học Bân lái chiếc Santana của văn phòng đường phố, tới đại viện khu uỷ khu Nam Sơn, lên lầu vào một phòng họp.
694 Buổi trưa. Nhìn thời gian, đã là giờ nghỉ trưa. Đúng lúc có một khoa viên gõ cửa phòng đưa đến cho Đổng Học Bân một phần báo cáo, Đổng Học Bân nói : "Gọi Chu chủ nhiệm đến văn phòng của tôi một chuyến""Vâng" Người nọ mở cửa đi ra.
695 Buổi trưa. Phòng làm việc bí thư. Đổng Học Bân hết hồn cầm phần báo điện tử nội bộ của văn phòng đường phố Quang Minh, trừng mắt, hình như có ai đó đang đùa với hắn vậy!“Địa chấn tại thành phố Phần Châu một lần nữa tăng lên cấp 80!”Thành phố Phần Châu phát sinh địa chấn? Còn là địa chấn cấp 8.
696 Buổi chiều. Văn phòng đường phố. Đã qua giờ cơm trưa rất lâu, Đổng Học Bân mới từ phòng làm việc đi xuống, đi bộ vào căn tin, hắn đói bụng lắm. "Còn cơm không ?" Đổng Học Bân hỏi.
697 Buổi sáng. Bên ngoài nổi lên chút gió, không nhỏ. Đổng Học Bân đưa tay ghi chép lại rõ ràng mình cần làm chuyện gì, trong lòng có cân nhắc, chuẩn bị quay về văn phòng đường phố đem chuyện tình tra một lần.
698 Ngày hôm sau. Thứ bảy, buổi sáng. Ngày hôm nay nghỉ ngơi, Đổng Học Bân nằm trên giường trong đầu xuất hiện một từ, địa chấn! Địa chấn! Địa chấn!Hắn hít sâu một hơi, sau khi ăn sáng cũng không lãng phí thời gian, lập tức đi qua ngồi xuống sô pha, lấy ra báo điện tử của một tháng sau và một ghi chép lúc đầu tiếp tục hoàn thiện kế hoạch, đem cái mình nên làm, muốn làm, phải làm lần lượt ghi lại, đem thời gian một tháng trước khi địa chấn đến từ đầu tới đuôi an bài một chút, bên trong, trọng điểm vẫn là vài kế hoạch, một là chỉnh đốn, khiến cho thương vong của văn phòng đường phố Quang Minh giảm xuống thấp nhất, mục tiêu của Đổng Học Bân là cho nhân số tử vong biến thành số không, hai là thuyết phục đám người Dương Triệu Đức và Tạ Tuệ Lan, một lần thuyết phục không được thì hai lần, hai lần không được thì ba lần.
699 Cuối tuần. Buổi sáng. Nếu kinh động lãnh đạo của văn phòng đường phố, ông chủ nhà máy rượu Tống Thanh Minh tự nhiên phải ột ít mặt mũi, mặc kệ nói như thế nào, đây là lãnh đạo chủ quản, cho nên Tống Thanh Minh lúc này trả tiền thuốc men cho người phụ nữ bị thường, còn bồi thường hai ngàn đồng tiền tổn thất tinh thần, muốn mau chóng đem ảnh hưởng do biển quảng cáo sập xuống tạo thành tiêu trừ trong nôi, sau đó mới cùng trợ thủ lái xe trở về nhà máy.
700 Buổi chiều. Mặt trời chói chang, bầu trời giống như hòn lửa. Ngồi ở trong văn phòng Đổng Học Bân híp con ngươi, sắp xếp lại mọi chuyện ở trong đầu một lần, hắn biết, hiện tại trong khu không biết có bao nhiêu ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, đối thủ của hắn khẳng định đều đang chờ để chê cười hắn, chuyện biển quảng cáo lâm vào cục diện bế tắc, không dễ làm.