741 Đại viện Khu ủy im ắng. Trừ thanh âm của ngọn lửa đang bùng cháy, còn lại không còn bất cứ động tĩnh gì. Mọi người như ngừng thở khi nhìn thấy cảnh này, khiếp sợ nhìn về phía Đổng Học Bân đang quỳ gối trên đệm, trên tay hắn còn có nữ nhân viên kia.
742 Một mảng màu đen. Cái gì cũng nhìn không thấy. Đổng Học Bân hình như là đang nằm mơ, nhưng đầu rất đau, lại có một chút tỉnh táo, mơ mơ màng màng rồi chậm rãi mở mắt, một tia ánh sáng nhất thời đâm vào mắt.
743 Buổi tối. Bênh viện số 1 khu Nam Sơn. Gió thu tiêu điều từ từ xẹt qua thổi những thứ rải rác trên đường, tiếng gió như ở khóc. Khoa chỉnh hình. Trong một gian phòng bệnh đơnMọi người đi rồi, chỉ còn một mình Đổng Học Bân, hắn mặc quần áo bệnh nhân, đang cố hết sức ngồi dậy khỏi giường bệnh, đứng ở trước cửa sổ nhìn một đống hỗn độn bên ngoài, nhìn những nhân viên đang bận rộn cứu người, trong lòng cũng có chút cảm giác ngốc không chịu được, hận không thể hạ băng vải trên người xuống, trở về văn phòng đường phố Quang Minh một chuyến cùng mọi người triển khai công tác cứu viện, Đổng Học Bân căn bản cũng không có thể làm một người nhàn được, huống chi giờ phút này đang rất cấp bách, Đổng Học Bân hơn phân nửa trái tim đều nằm ở đây, nhớ thương phòng làm việc của mình.
744 Buổi tối. Bệnh viện Số 1 của khu. Thời gian đã không còn sớm, bên ngoài hành lang là một mảnh lặng lẽ, đại bộ phận bệnh nhân cùng hộ sĩ đều ngủ, có điều trong phòng bệnh của Đổng Học Bân không không như vậy, hắn nằm ở trên giường nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, trong chốc lát cười ha ha, trong chốc lát lại thoải mái cầm di động lên, híp mắt nhìn, vừa cao hứng lại vừa lo lắng chờ điện thoại, trên gương mặt có bao nhiêu mong đợi, trông mong tin tức từ Bắc Kinh.
745 Sáng sớm hôm sau. Ánh sáng mặt trời vừa chiếu trên đầu. “Ha ha. . . ”“Ha ha ha. . . ”“Ha ha ha. . . ”Trong một gian phòng bệnh đơn khoa chấn thương chỉnh hình của Bệnh viện Số 1, tiếng cười ngây ngô vang khắp phòng bệnh.
746 Dư chấn đến rồi!Bệnh viện sụp!Tường vỡ thành từng mảnh nhỏ, từng khối từng khối sụp xuống dưới!Trước mắt Đổng Học Bân tối sầm lại, ngay sau đó là một mảng đen ngòm, như địa ngục, lại cũng như cảnh trong mơ, loại cảm giác này Đổng Học Bân cũng không xa lạ, mấy năm nay hắn không chỉ một lần trải qua trạng thái này, lúc bị xe đâm chết, lúc bị đạn bắn chết, lúc bị núi nở đè chết, đều là cảm giác giống như hiện tại, Đổng Học Bân biết chính mình là đã chết.
747 Đại viện Bệnh viện Số 1. “Đừng vội đừng vội, chân tôi!”“Tất cả mọi người cần giữ trật tự! Không cần vội”. “Cứ đi về phía trước! Đừng dừng lại ở đâu. Không qua được!”“Người đằng sau đừng đẩy, đừng vội ! Không phải còn chưa có địa chấn sao?”Giờ phút này trong đại viện trào ra đám người, bên ngoài là một bãi đỗ xe lớn, chung quanh cũng không có kiến trúc cao tầng gì, cho nên mọi người đều đi tới bên ngoài tị nạn, mấy trăm người một chút đã khiến nơi này chật chội, âm thanh hỗn hoạn, một số hộ sĩ đi theo chung quanh, có vài người phụ giúp di chuyển giường bệnh, có vài người đang tiếp tục xử lý miệng vết thương, truyền chai nước, hiện trường rất ầm ĩ.
748 Buổi sáng. Trước tòa nhà chính của bệnh viện. Vương An Thạch và Tiết Khánh Vinh giằng co với Đổng Học Bân ngay trước cửa, đằng sau là hang trăm bênh nhân và dân chúng, mọi người không biết nên nghe theo ai, tiến hay lùi nữaMười giây.
749 Nhà sắp sập. Trong đại viện đại loạn. Trước đó Vương An Thạch cùng Tiết Khánh Vinh ở gần nhất nhưng rất sợ chết, liền bỏ lại Đổng Học Bân cùng tiểu hộ sĩ mà chạy.
750 Dưới đống phế tích của bệnh viện. Một khung cảnh tối đen, một điểm sáng cũng không nhìn thấy được. Bốn phía đâu đâu cũng là bụi bay và những tảng đá cứng rắn, tràn ngập khắp nơi.
751 Đêm xuống. Dưới phế tích. Hô hấp đã khó rồi, Đổng Học Bân dùng một giây Reverse, lùi thời gian của bình khí oxi xuống trạng thái ở giai đoạn ngày hôm qua, lập tức mở chốt, khí oxi tức thời trào ra xì xì, Đổng Học Bân cũng không thể cố hơn được nữa, nhanh chóng chụp lên rồi hít một hơi, từ từ, sự đau đớn ở cổ họng và phổi cuối cùng cũng được giảm bớt, khí oxi sau khi đi vào cơ thể, làm thần kinh Đổng Học Bân dễ chịu, khiến hắn thở phào một tiếng, suýt chút nữa thì, chậm thêm một chút nữa thì bản thân đã phải chết rồi.
752 Ngày thứ ba bị nhốt. Trong đống phế tích tối om không phân biệt được là ngày hay đêmĐổng Học Bân tỉnh giấc rồi, mở to mắt ngáp một cái, hai ngày nay hắn trừ ngủ ra thì lại ngủ, căn bản không có việc gì khác để làm, nhìn nhìn sang bên cạnh, Đổng Học Bân tìm thấy bình dưỡng khí, Reverse một giây thuần thục khôi phục lại dưỡng khí trong bình, lại Reverse một lần nữa với chính mình để làm biến mất cảm giác đói khát, rồi liền cầm radio lên ấn núi mở, lại phát hiện hay là mình nghe quá nhiều, radio xè xè hai tiếng rồi không kêu tiếng nào nữa, rõ ràng là pin hết điện rồi, Đổng Học Bân liền nắm lấy hai cực pin, thò tay lên phía trên, dùng Reverse điều chỉnh pin quay lại thời gian hai ngày trước lúc pin có đầy điện, tiếp tục chăm chú lắng nghe.
753 Trong đống phế tích. Lại một vài ngày nữa trôi qua. Radio kêu xè xè xẹt xẹt…“Chủ nhiệm Đổng, lên đường bình an”. “Vô cùng thương tiếc đồng chí Đổng Học Bân”.
754 Bầu trời đầy sao. Đã là tám giờ tối rồi. Đổng Học Bân kích động không nhịn được nhìn lên ánh mặt trăng trên đỉnh đầu, vươn vai lên trên một cái thật lâu, hít không khí tươi mát cạnh miệng, tâm trạng hắn phấn khởi đến không có lời nào tả được.
755 Buổi tối. Công viên Quang Minh. Sau khi Đổng Học Bân chào hỏi mọi người xong, liền nói với Lưu đại tỷ người vừa được mình cứu: “Đại tỷ à, đừng cảm ơn nữa, đều là việc nên làm, cô mau quay về nghỉ ngơi đi”.
756 Buổi tối. Đổng Học Bân sống rồi. Tin tức vừa được chứng thực, trong thành phố nổi lên một cơn địa chấn. Đài truyền hình liền tuyên bố tin tức này, MC của đài truyền hình thành phố trong chương trình tường thuật trực tiếp nói rất nhanh: “Phát sóng một thông tin, chúng tôi vừa nhận được tin này xong, anh hùng chống động đất đồng chí Đổng Học Bân sau hơn ba trăm giờ bị vây khốn, lại làm nên kì tích rời đất từ đống phế tích trở về, cụ thể là, lúc đó khi mà đống phế tích đổ ập xuống thì Chủ nhiệm Đổng may mắn không bị đè vào, bên cạnh người lại có nước, thực phâm, thế mới có thể duy trì mạng sống, nghe đến đây tôi không thể không nghĩ đến câu nói, người tốt thì được báo đáp, đây chính là một kì tích sinh tồn!”Đổng Học Bân không chết?Dưới tình hình như thế vẫn sống được??Khắp nơi ồ lên một tiếng, mắt trợn trừng trừng, kinh ngạc hết sức kinh ngạc!Cùng lúc đó, ngoài công viên Quang Minh, Đổng Học Bân đang gọi điện cho hai mẹ con Ngu Mỹ Hà.
757 Một ngày. Hai ngày. Tại bệnh viện của khu. Đổng Học Bân ngủ một cái là đã hai ngày đêm, khi hắn ngáp hết sức thoải mái, thì nhìn thấy mình đang ở một phòng bệnh tạm thời, đứng bên cạnh là một vị bác sĩ, tựa như đang đo huyết áp ình.
758 Bệnh viện khu. Người đến thăm cứ nối liền nhau không dứt, mãi đến tận chiều, Đổng Học Bân mới rảnh rang. Trong phòng bệnh chỉ còn lại một mình Đổng Học Bân, hắn nằm đắp một cái chăn, trong tay có điện thoại, rồi cố gọi mấy cuộc.
759 Buổi chiều. Trong khu tập thể khu phố. Cách biệt mười mấy ngày, Đổng Học Bân cuối cùng quay trở về nhà, không thèm nhìn những đồ đạc trong phòng bị trận động đất làm rồi tung rối mù lên lấy một cái, vừa vào phòng liền đi đến bên cửa sỏ, mở cửa kính nhìn ra ngoài, mãi đến lúc người dân và phóng viên tản ra, Đổng Học Bân mới thu lại ánh mắt,ngồi lên ghế sapha châm điếu thuốc, thở từng hơi từng hơi ra, Đổng Học Bân cảm thấy trong lòng rất mãn nguyện, có thể vì nhân dân mà làm những việc này, cảm giác rất hay,kiểu tâm trạng này là kiểu mà không thứ gì đem lại được, rất tràn đầy.
760 Sáng sớm ngày hôm sau. Gió nhẹ, không khí có chút lạnh. Văn phòng làm việc đường phố Quang Minh. Đổng Học Bân không nghe sự sắp xếp của Khu, buổi sáng vừa tỉnh dậy vẫn là dọn dẹp chút rồi đi làm.