721 Chiều tối. Trong phòng khách nhà họ Cảnh. Lời của Cảnh Nguyệt Hoa khiến hai ông Cảnh mẫu đều đổ mồ hôi lạnh, không khí ở đó trầm mặc, một giây. . . hai giây… ba giây… ai cũng không nói chuyện.
722 Trời tối. Sao lấp lánh, trăng tròn vành vạnh, tiệc rượu ở nhà họ Cảnh vẫn tiếp tục, rượu từng chén từng chén uống vào, bia từng *** từng *** cũng thấy đáy, sau đó còn đưa lên rượu trắng, rượu ngũ cốc.
723 Một ngày. . . Năm ngày. . . Mười ngày. . . Cách ngày động đất ngày càng gần, đã sắp hoàn toàn đi vào kế hoạch rồi. Dưới sự chỉ huy của Đổng Học Bân, phòng công tác văn phòng đường phố Quang Minh đã hừng hừng khí thế triển khai, tuyên truyền thông tin chống động đất giảm thiên tai, sửa chữa một số toà kiến trúc dễ sập.
724 Ngày hôm sau. Đúng sáu giờ sáng. Ngoài cửa sổ chim chóc bay lượn, ong tìm kiếm thức ăn. Xa xa, màu xanh lá cây trong vườn hoa, những phụ nữ lớn tuổi tập Thái cực quyền, có người thanh bình đi dạo, có người đi bộ, một cảnh yên tĩnh yên bình.
725 Đây là lửa cháy đến nơi rồi mà không có dấu hiệu động đất sao?Các ngươi có phải muốn làm loạn thêm cho tôi hay sao?Sau khi động cả trời sập rồi các ngươi mới tra ra động đất sao? Vậy còn tra cái gì nữa? Chỉ cần kéo dài mắt mọi người ra cũng thấy được.
726 Đại viện Thị ủy. Buổi chiều, ở nhà Dương Triệu Đức. Loan Hiểu Bình ngồi ở trên sô pha, sắc mặt nặng nề đặt di động xuống, bên kia, Dương Triệu Vũ đeo một cái tạp dề đi từ phòng bếp ra.
727 Nhật báo Phần Châu phát hành hôm nay là động tĩnh lớn nhất trong lịch sử chưa từng có. Một bài báo “Xin Hãy Chuẩn Bị Tốt Đề Phòng Động Đất”, có thể nói là làm náo động cả toàn thành phố.
728 Chiều tối, hoàng hôn dần buông xuống, rơi sau núi. Còn một buổi tối cuối cùng nữa. Ngày mai chính là ngày động đất đến. Đổng Học Bân ngồi trong xe của mình hài lòng nhìn tờ Nhật báo Phần Châu kia, di động vang lên không ngừng, điện thoại của hắn sắp bị gọi đến nổ tung, hắn chỉ có thể lựa chọn vui vẻ mà nghe một chút, lại chủ động gọi đi một số cuộc.
729 Cho dù không làm cái chức quan này. Đổng Học Bân cũng phải cứu thêm vài người dân. Tám giờ tối. Phòng họp nhỏ, Khu uỷ. Cửa phòng họp bị Đổng Học Bân đi ra sập lại thật mạnh, phát ra một tiếng động lớn.
730 Hội trường văn phòng đường phố. Cả hội trường im lặng. Đổng Học Bân nói một hồi làm mọi người đều không lên tiếng. Hiện tại mọi người mới rõ Đổng Học Bân muốn làm gì, dù không có được sự đồng ý của thành phố và khu cũng sẽ di dời mọi người, dù không 100% nắm chắc động đất sẽ phát cũng di dời dân chúng.
731 Đêm. Hoa viên phố Quang Minh. Đèn đường một dải, trong hoa viên đèn đuốc sáng trưng. Đổng Học Bân tự mình ngồi ở hiện trường, chỉ huy việc xây dựng chỗ trú ẩn lâm thời.
732 Vào đêm. Đường phố phía đông phố Quang Minh. Một chiếc xe cảnh sát bị nhân dân vây quanh, rất loạn, bên trong có người của công an, có người của phố Quang Minh, bọn họ đang tranh cãi kịch liệt.
733 Ngay buổi sáng hôm sau. Cách động đất vài giờ đồng hồĐổng Học Bân cả đêm không ngủ, tinh thần trạng thái đã có chút mỏi mệt, nhưng hắn vẫn kiên trì bám trụ.
734 Buổi sáng. Thời gian động đất đang tới gầnMột cuộc điện thoại gọi tới di động của Đổng Học BânLà Vương Ngọc Linh gấp gáp nói,“Chủ nhiệm! Tôi tiểu Vương đây!”.
735 Sáng. Thời gian từng giây từng phút trôi qua. Trái tim Đổng Học Bân thấp tha thấp thỏm, khuôn mặt ngày một nặng nề, vội vàng chỉ huy mọi người của phố di tản quần chúng trong phố nhỏ.
736 Quận Nam Sơn. Phố Quanh Minh, trong một ngõ nhỏMặt đất dưới chân như nứt ra, phát ra tiếng rít điên cuồng, mặt đất đang rung chuyển, căn nhà trong phút chốc sụt lở.
737 Ngoài ngõ nhỏ. Người của văn phòng đường phố đang vây quanh Đổng Học Bân mới thoát về từ cõi chết. “Chủ nhiệm, ngài thế nào?” Chu Diễm Như vội la lên: “Có bị thương không?”Đổng Học Bân nặng nhọc nói: “Tôi không sao, tình hình bây giờ thế nào? Thương vong thế nào?”Chu Diễm Như nói: “Không liên lạc được với khu, cũng không liên lạc được với thành phố, tất cả các đường liên lạc đều bị đứt, tình hình bây giờ thế nào vẫn chưa rõ”.
738 Giữa trưa. Bên ngoài công viên Quang Minh. Gió thu ào ào, cát bay mù mịt, đường phố ngổn ngang, dường như giống cảnh tượng của ngày tận thế. Tiếng kêu kêu khóc không đâu không có.
739 Quảng trường nhỏ. Không khí đột nhiên nặng nề. Vương Ngọc Linh sốt ruột hoảng hốt nói: “Chủ nhiệm, hiện tại làm sao bây giờ?”Đổng Học Bân còn lo lắng hơn cô, nhưng giờ phút này hắn không thể mất bình tĩnh, mặt lạnh tanh nói: “Văn phòng chúng ta lo việc trước mắt đã, bây giờ chắc đây chắc là nơi bị thiệt hại nhẹ nhất, Ngọc Linh, trừ những người bắt buộc phải lưu lại, bây giờ cô đi tập hợp một nhóm, đi vào trong khu, đi tới những phố khác triển khai cứu thương, còn nữa lập tức thông báo cho Cảnh thư ký và Chu chủ nhiệm cùng làm, phạm vi cứu thương kéo dài tới toàn khu Nam Sơn”.
740 Giữa trưa. Đại viện Khu ủy. Khu phòng làm việc của chính phủ, ánh lửa sáng rực bao phủ khắp đất trời!Ước chừng trên tầng năm của tòa nhà, Khu trưởng Nguyệt Hoa và sáu cán bộ chính phủ bị nhốt trong đó, lên cũng không thể lên, xuống cũng chẳng thể xuống!“Người đâu!”“ Xe cứu hỏa đâu! Xe cứu hỏa đâu?”“Mau cứu cứu chúng tôi! Cháy rồi!”“Cứu mạng!! Cứu mạng!”Mặt mọi người xám như tro tàn, tường ở dưới chân cực nóng như thể muốn nướng giày dép của người ta, khói đặc cuồn cuộn, hít vào trong lỗ mũi làm cho choáng váng đầu óc, nguy hiểm cận kề.
Thể loại: Dị Giới, Xuyên Không, Tiên Hiệp, Đô Thị, Huyền Huyễn
Số chương: 50