301 Đối diện siêu thị Mĩ Liêm Mĩ (Merrymart), một cảnh tượng hỗn loạn, Lý Hồng bị Đổng Học Bân đánh tới mức không đứng dậy nổi, nằm dưới đất kêu than a ui: “Giết người, có kẻ giết người”, vợ mình bị đánh, Lữ Đại sao có thể đứng nhìn được, bắt đầu cùng Đổng Học Bân nói lí lẽ, con trai hắn Lữ Hiểu Lỗi từ trong xe chạy ra, hô lớn lao về phía Đổng Học Bân, như muốn đánh nhau với hắn vậy, Đổng Học Bân đang tức giận không thể kìm nén được, nhìn thấy vậy, hô một tiếng rồi đẩy Lữ Đại ra, đối phương lùi lại, ngã phịch mông chạm đất, Đổng Học Bân lập tức tát một cái bốp, Lữ Hiểu Lỗi ngã ngay xuống đất!“Hiều Lỗi” Lữ Đại nổi giận kêu trời: “Hỏi xem có còn vương pháp không?”Những người đi đường ở phía xa không khỏi nhìn vào: “Lúc hai vợ chồng ngươi đánh người ta sao không kêu vương pháp đi? Bị người khác đánh thì lại kêu ầm lên? Phì! Đáng đời!”Một bà già đi đến: “Một cô gái xinh đẹp là thế mà các ngươi cào người ta ra thành như thế! Đánh chết các người cũng đáng!”Trong lúc này, két một tiếng, mấy xe cảnh sát dừng lại bên đường“Đổng Cục trưởng!” mấy cảnh sát đi xuống xe ngayVừa nhìn thấy Tiểu Đổng cục trưởng đại khai sát giới, mấy cảnh sát trị an đều sợ giật nảy người, cuống quít đi ngăn cản, người ôm tay, kẻ ôm bụng, gần như đã khiến Đổng Học Bân phải đứng yên, lại nhìn thấy ba người đang nằm ngồi dưới đất, mấy cảnh sát nhận ra là Lữ Đại, nói nhỏ mấy câu với đồng bạn, nghe xong, mọi người đều lắc đầu, trong bụng nghĩ Đổng cục trưởng có thể đánh được cả Đông Bắc Hổ, đừng nói là ba vợ chồng con cái nhà các người, các người không có việc gì làm hay sao mà lại chọc vào hắn như vậy chứ.
302 Nhà Lữ Đại, Lý Hồng giúp Lữ Hiểu Lỗi sắp sách vào cặp để nó đi học. Đứa nhỏ vừa đi, Lý Hồng đã không che giấu vẻ mặt bất mãn, mặt tối sầm quay lại nhìn chồng mình, “Tôi đã rút tiền rồi, một trăm hai mươi ngàn, ông biết sổ tiết kiệm ở ngân hàng của chúng ta còn bao nhiêu tiền không? Chuẩn bị hết sạch rồi! Tôi không chưa thấy ai làm lãnh đạo mà phải chịu ấm ức như ông! Con chúng ta bị người ta làm cho xước hết mặt! Tôi cào vào mặt con điếm họ Ngu kia thì làm sao?? Càng đừng nói tên họ Đổng kia còn đánh hai mẹ con tôi nữa! Món nợ này tính thế nào đây? Lại còn phải bồi thường một trăm hai mươi ngàn? Sau này biết phải sống thế nào?? Ông nói cho tôi biết đi? Sống thế nào?”Lữ Đại đập bàn nói: “Đủ rồi đấy!”“Ông không được tích sự gì! Lại còn quát tôi à?” Lý Hồng trừng mắt nhìn lại.
303 Phòng họp số 1. Kì đại hội này đã tiến hành được hơn phân nửa, lúc này, sau hai lần thử bỏ phiếu biểu quyết, Tạ Tuệ Lan không đề xuất ý kiến gì nữa, với những đề án phía sau mà Hướng Đạo nêu ra cũng không có phản đối gì cả, khiến người ta nghĩ rằng cô ta đã biết đường mà lui rồi, những những người trong phe Hướng Đạo vẫn truy cùng giết tận, chỉ cần Canh Ngọc Siêu và Hoàng Lập đứng lên nói, không cần biết là họ nói cái gì thì đám người Trần Đồng Binh và Liêu Nham Sơn đều phản đối, nhất là Hùng Chí Dũng, hắn không cố kỵ như đám người Dịch Đào và Liêu Nham Sơn, trực tiếp phản đối Tạ Tuệ Lan, rõ ràng là muốn thông qua lần đại hội này hạ thấp uy tín và ảnh hưởng của Tạ Huyện trưởng, muốn cô ta phải chuyển hướng, Hướng Đạo rất ít lên tiếng, nhưng hắn đã sắp xếp mọi thứ trong kì đại hội này rồi.
304 Đã đến giờ phút quan trọng nhất, cục diện hoàn toàn không có lợi cho phe Tạ Tuệ Lan. Tạ Tuệ Lan lại tỏ ra thờ ơ, ngón tay vẫn còn để trên chén trà, cười cười nhìn về phía Tào Húc Bằng.
305 “…Tôi ủng hộ đề bạt của Tạ Huyện trưởng”. Lá phiếu này của Hùng Chí Dũng như một dấu chấm trên bức họa này. 5 với 6- kết cục cuối cùng là Tạ Tuệ Lan chuyển bại thành thắng.
306 Hai ngày sau. Lịch đã sang trang, mồng 1 tháng 1, năm mới đến rồi. Sáng sớm, bùm bùm bùm, Đổng Học Bân bị đánh thức bởi một tràng pháo nổ, mở tung lớp chăn ra mở mắt nhìn, hắn bất đắc dĩ nhìn ra ngoài cửa sổ, thi thoảng lại nghe thấy tiếng pháo nổ, muốn ngủ thêm cũng không được, đành phải dậy mặc quần áo, đánh răng rửa mặt, cũng may là năm mới, những người đốt pháo rất nhiều, nếu không phải là tết đến, có tiếng pháo đánh thức, có lẽ mấy ngày sau hôm 30 tết cũng không ngủ được.
307 Buổi sáng hôm nay. Đại sảnh sân bay Thủ đô số 2. Đỉnh điểm trong mùa du lịch tết âm lịch vẫn chưa đến nhưng mà người ở sân bay thì đông như kiến, nhìn đâu cũng thấy toàn người là người.
308 Buổi chiều cùng ngày. [CHARGE=3. 3]Đổng Học Bân bắt xe cùng Ngu Mỹ Hà đi đến một bệnh viện ở trung tâm Seoul. Đây không phải là bệnh viện nằm trong “khu phố chỉnh hình” nổi tiếng của Seoul, mà là bệnh viện tổng hợp lớn, các khoa đều có, trước khi đến Seoul Đổng Học Bân cũng tham khảo các nơi thì thấy các phẫu thuật như nâng ngực, xóa nếp nhăn ở đây không chuyên nghiệp như mấy bệnh viện trên “khu phố chỉnh hình” nhưng mà kĩ thuật cấy da thì ở đây rất nổi tiếng, nghe nói trên thế giới thì xếp hạng nhất nhì, về mặt cấy da thì đã được đảm bảo danh dự.
309 Ngày hôm sau. Trong bệnh viện, Đổng Học Bân từ phòng Ngu đại tỷ đi ra, đi xuống lầu để xem mấy lưu học sinh kia. Bảy giờ tối hôm qua, Tôn Chí bị hôn mê giờ đã mở mắt, trải qua một loạt cấp cứu cuối cùng thoát ly nguy hiểm sinh mệnh, điều này làm Đổng Học Bân thở phào nhẹ nhõm, mặc dù không ảnh hưởng đến mạng sống, nhưng võ quán Thiên Mã vẫn không có người nào đến, mấy sinh viên Hàn Quốc đánh người kia cũng không giải quyết chuyện tiền viện phí.
310 Sáng sớm hôm nay. Hơn tám giờ, Đổng Học Bân từ giường bò dậy, tắm nước nóng trong khách sạn, vòi nước nóng chảy từ từ trên mặt, hắn nhẹ nhàng lau mặt, trong đầu không ngững nghĩ về chuyện lưu học sinh người Trung Quốc bị học viên võ quán đánh bị thương, ánh mặt lạnh lùng, bây giờ mấy kẻ trong võ quán đấy vẫn còn kiêu ngạo, quyết không xin lỗi, còn liên kết các võ quán khác để đánh người Trung Quốc, điều này đã làm Đổng Học Bân lửa giận bốc lên tận đầu, nhưng nghĩ kĩ lại, hắn cũng không nghĩ ra cách giải quyết.
311 Một giờ rưỡi chiều. Võ quán Thủy Nguyên. [CHARGE=3. 3]Đổng Học Bân nhìn thấy tấm bảng tiếng Hàn, thò tay vào túi sờ, lấy ra một điếu thuốc, nhắm mắt hút mấy hơi thuốc, từ từ điều chỉnh trạng thái cơ thế, năm giây, mười giây, mười lăm giây sau, Đổng Học Bân hít thở sâu rồi thở sâu, bỗng nhiên mở to mắt, “Tên tóc đỏ và vàng kia đấy đều ở võ quán này hả? Địa chỉ của những vó quán có học viên ẩu đả với người Trung Quốc đều có chứ? Đúng hết chứ?”Lý An lau mồ hôi trán nói: “Không sai anh ạ, nhưng…”“Anh Đổng” Trần Đại Huy cười khổ nói: “Anh đừng manh động làm bừa, chúng ta có bốn năm người, còn bọn chúng thì…”“Bọn chúng ít nhất cũng mấy chục người, giáo luyện đều là đai đen”.
312 Ba giờ chiều. Bên ngoài võ quán TaeKwonDo Thiên Mã. Cách đường cái nhìn bảng hiệu võ quán đối diện, Đổng Học Bân ánh mắt ngưng lại, quyết định mục tiêu thứ hai, nguyên nhân tất cả mọi việc đều là bắt đầu từ cái võ quán Thiên Mã này, nếu đệ tử bọn họ không có đem người đánh ác như vậy, nếu giáo luyện bọn họ không dung túng, nếu võ quán bọn họ bồi thường tiền sớm một chút, sự tình cũng sẽ không náo thành như vậy, cho nên nếu Đổng Học Bân đã động thủ thì tự nhiên sẽ không bỏ qua nơi này.
313 Ngày hôm sau. Đổng Học Bân đá trúng vào gân của một giáo luyện đai đen, thừa dịp hắn dưới chân mềm nhũn, quyền đầu đột nhiên nghênh đón, một quyền đánh vào trên mặt đối phương, giữa không trung lại là một cước đá vào bụng hắn, lập tức giáo luyện đai đen kia ngã bay ra hàng mét và nằm xuống sàn, không thể đứng lên được, trong sân luyện tập cùng nằm bên cạnh còn có một giáo luyện đai đen cùng hai học viên cao cấp đai đỏ, tất cả họ đều bị thương không nhẹ, mấy nhân viên y tế đang khẩn cấp chữa trị cho họ.
314 Những ngày tiếng theo, phong ba còn tại tiếp tục lan tràn. Đối lập với niềm vui mừng của nước cộng hòa, thì giới Taekwondo Hàn Quốc càng mất mặt. Từ tối hôm qua sau khi võ quán Thiên Mã chính thức xin lỗi trước công chúng, thì thanh niên Trung Quốc kia đã ngừng việc đá quán, sự việc dần dần lắng xuống, nhưng phía Hàn Quốc dường như không nguôi được cơn giận, giới Taekwondo nuốt không trôi, dân chúng cũng nuốt không trôi, kết quả là, lại một lần mắng chửi nhau phạm vi lớn bắt đầu, phía Hàn vô số người chạy đến diễn đàn phía Trung làm loạn, chửi rủa , phía Trung triển khai phản kích cường lực, mắng chửi từ các trang web lớn phía bên Trung cho đến các trang web lớn phía bên Hàn.
315 Buổi chiều. . . . Tại Cục Cảnh sát, cảnh sát Hàn Quốc đưa mắt nhìn Đổng Học Bân rời đi, vẻ mặt rất khó coi. Vốn nghe theo lời lãnh đạo Cục, mọi người cũng muốn tỏ thái độ cho tên thanh niên Trung Quốc này hiểu đây không phải là nơi hắn có thể giương oai diễu võ, muốn khiêu chiến là khiêu chiến, muốn đánh người là đánh.
316 Thành phố Bắc KinhNhà họ Gia, Cửa Bắc, đường Hòa Bình. Một buổi sáng tươi đẹp, Đổng Học Bân cuộn mình trong chăn, lười thức dậy, lò sưởi trong phòng không nóng lắm, chỉ có trong chăn là ấm áp.
317 Bắc Kinh, công viên Di Hòa ViênThời tiết hôm nay thật đẹp, gió lạnh hơi lộ vẻ nhu hòa, mang theo cái ấm áp của thái dương cuốn tới, hoàn toàn không cảm thấy lạnh.
318 Trong phòng nhỏ, rửa mặt qua đi Đổng Học Bân trước chui ổ chăn, mặt trong lạnh lẽo đáng sợ, trên người chích mặc một cái quần ngắn hắn lập tức nổi da gà từ đầu đến chân mà nhảy dựng lên, không được, quá lạnh, Đổng Học Bân chạy nhanh lại đi ra ổ chăn, đem đồ lạnh mặc vào, sau đó tựa vào cửa sổ phòng ngủ phía dưới máy sưởi ấm, thân dán vào, tay vịn sưởi ấm, muốn làm nóng một chút lại tiến vào ổ chăn.
319 Sáng sớm hôm sau. Ánh nắng ấm áp hiền hòa chiếu sáng cả căn phòng. Tích tắc… Tích tắc… Xoạch… Kim đồng hồ treo tường chỉ đến vị trí tám giờ đúng. Trên chiếc giường nhỏ, Đổng Học Bân nằm ngáy vang cả phòng, rồi từ từ tỉnh dậy từ giấc ngủ sâu, hắn dụi mắt nhìn nhìn đồng hồ, mới tám giờ, thế là đầu óc không cần nghĩ ngợi gì định ngủ thêm chút nữa, đột nhiên, anh mở mắt ra nhìn gương mặt xinh đẹp thành thục khiến người khác say đắm trước mắt, chợt giật mình, đột nhiên nhớ ra tối hôm qua đã xảy ra chuyện kinh thiên động địa gì, rồi cười một cái, cánh tay vòng chặt lấy Ngu Mỹ Hà đang trần trụi trước mắt, nhè nhẹ ôm nàng vào lòng, hôn nhẹ lên trán nàng một cái.
320 Mười giờ sáng. Đổng Học Bân cùng Ngu Mỹ Hà chuẩn bị ra ngoài đến Toàn Tụ Đức ăn vịt quay, nhưng kế hoạch lại bị một cuộc điện thoại phá bĩnh. “Thiến Thiến chắc là đi Băc Kinh tìm mẹ nó rồi” Loan Hiểu Bình nói với Đổng Học Bân trong điện thoại.