361 Sau buổi trưa. Tại nhà hàng Hải Sinh. "Lương tổng, ông nói giữ lời chứ?""Đương nhiên, tôi thích kết bạn với những người phóng khoáng". "Nếu thực sự chúng tôi uống được ba cân rượu, thì chuyện đầu tư?"".
362 Sau giờ trưa một lúc. Trong phòng nồng nặc mùi rượu, chỉ ngửi thôi cũng đủ say rồi. Đổng Học Bân liếc mắt nhìn về chậu hoa để ở góc phòng, quay lại, người hắn lắc lư đứng không vững nữa, nên vội vã víu vào thành bàn, Quách Phàn Vỹ và Lâm Bình Bình lúc này mới có phản ứng, vội vàng hai người hai bên đỡ Đổng Học Bân dậy, Trương Phàm thì vội vã lấy ghế tới để Cục trưởng ngồi xuống, Đổng Học Bân ợ một tiếng, hình như là đã say quá rồi, "Lương tổng, ba cân rượu giờ chắc không còn lại giọt nào rồi chứ? Ha ha, xem ra.
363 Buổi sáng ngày hôm sau. Tại trụ sở Cục Chiêu Thương. Reng reng reng reng, chuông điện thoại phòng Đổng Học Bân chợt reo lên. Là Triệu Huyện trưởng gọi đến, " Đổng Cục trưởng, sức khỏe thế nào rồi?""Cảm ơn Triệu Huyện trưởng đã quan tâm, tôi không sao" Đổng Học Bân biết hắn là đang nói chuyện uống rượu hôm trước.
364 Ba giờ chiều. Tại một khu dân cư huyện Nam Thành. Chiếc xe mercedes màu bạc chạy qua vườn hoa của tiểu khu thì dừng lại dưới một tòa nhà. Sau khi xuống xe, Đổng Học Bân nghĩ người nhiều quá sẽ không tốt liền dặn Quách Phàn Vĩ đứng ngoài xe chờ, hắn cùng Lâm Bình Bình bước vào bên trong, cuộc hẹn chiều nay với nhà đầu tư có tên là Bành Khắc Nông gặp chút vấn đề, Lâm Bình Bình được biết Bành Khắc Nông đã vô tình đầu tư cho dự án xử lý phân gà, hơn nữa tối nay sẽ đi huyện khác khảo sát, không có thời gian cũng ăn cơm với họ, xem ra là chuẩn bị đầu tư dự án vào huyện kia, đợi Lâm Bình Bình báo cáo tình hình xong, Đổng Học Bân biết chiều nay là cơ hội cuối cùng rồi, vì vậy mà đã trực tiếp đến tận nhà để thăm hỏi, không nói trước gì với Bành Khắc Nông thì đúng là hơi mất lịch sự, nhưng Đổng Học Bân cũng dùng hành động để chứng tỏ vụ đầu tư này nhất định phải hoàn thành, Lâm Bình Bình biết Cục trưởng Tiểu Đổng đã nhát định phải làm, cô cũng bị ảnh hưởng bởi điều đó nên đã dốc hết tinh thần ra để hoàn thành công việc.
365 Sáng thứ năm. Reng reng reng reng. . . Đổng Học Bân đang đánh răng thì chợt có điện thoại, là Phó Huyện trưởng Triệu Hưng Long gọi đến. “Tiểu Đổng, tối nay trên huyện có vũ hội.
366 Bảy giờ tối. Tại nhà khách Huyện ủy. Những tiếng nhạc du dương phát ra từ bên trong phòng khiêu vũ, tràn ngập khắp các hành lang, Đổng Học Bân đến hơi muộn, nghe tiếng nhạc cũng không biết là nhạc cổ điển hay là nhạc gì nữa, hắn nghĩ đến Tạ Tuệ Lan liền bước nhanh đến cửa.
367 Nhà khách Huyện ủy. Trong phòng dưới ánh đèn mờ mờ, điệu nhạc du dương. Đổng Học Bân và Tạ Tuệ Lan bước ra giữa sàn nhảy, mọi người xung quanh liền nhường một khoảng không gian cho họ, vừa nhảy vừa quan sát.
368 Tám giờ tối. Vũ hội cũng đã tiến hành hơn nửa. Một bài. . . ba bài. . . năm bài. . . Từ khi nhảy với Tạ Tuệ Lan xong, Đổng Học Bân không có thời gian để nghĩ ngơi nữa, đầu tiên là Hồ Tư Liên, rồi đến La Hải Đình, rồi một nữ cán bộ hơn bốn mươi tuổi Cục Dân chính, tiếp đó là một nữ nhân viên khoảng ba mươi tuổi Phòng tiếp đón huyện ủy, sau đó có môt nữ văn công trẻ liều đến mời Đổng Học Bân nhảy, thấy hắn đồng ý, liên tục sau đó rất nhiều cô gái trong đoàn văn công đến mời hắn, khiêu vũ liền một lúc bảy tám bài, mặc dù sức khỏe tốt nhưng Đổng Học Bân cũng thấm mệt, người mướt mồ hôi.
369 Tiếng kêu của La Hải Đình. . . Đinh Lực kia có tiếng thích gần gũi phụ nữ. . . Đổng Học Bân vừa nhìn đã hiểu, mặt tràm xuống, lòng tức giận!Một vài người vẫn chưa biết là có chuyện gì, nhưng có nhiều người cũng đã phân tích ra, lúc nãy khi khiêu vũ Đinh Lực ôm eo La Hải Đình, chắc là do tay chạm vào mông hoặc là một bộ phận nào đó, chỉ là không biết do vô tình hay cố ý, tuy nhiên khiêu vũ mà, tình trạng này khó mà tránh được, cộng thêm những đánh giá khách quan đối với Đinh Lực thì mọi người không lấy gì làm lạ, thậm chí rất nhiều người đều thích đến phòng khiêu vũ cũng chính vì thích cái cảm giác gần gũi giữa nam và nữ, tính cách Đinh Lực thì bày ra đó, đụng chạm La Hải Đình một cái cũng không có gì.
370 Sáng ngày hôm sau. Tại trụ sở cục Chiêu thương. Mùi vị mùa xuân đã dần đến, ấm áp nhẹ nhàng, cỏ trong vườn cũng như xanh hơn. Vũ hội tối hôm qua đến chín giờ mới kết thúc, về đến nhà Đổng Học Bân còn xem tài liệu đến gần sáng mới ngủ, vì vậy hôm nay dậy trễ, không kịp ăn sáng, trên đường đến cơ quan luôn tiện mua bánh quảy và sữa đậu nành, may mà không đến trễ lắm, trễ mười mấy phút vẫn nằm trong phạm vi cho phép, đến văn phòng, Đổng Học Bân vừa thở hổn hển vừa ăn bữa sáng của mình, ăn no rồi hắn liền đến thị sát các phòng ban một vòng, phòng tiếp đón, Ban một nghiệp vụ, Ban hai nghiệp vụ, ừm, không khí làm việc rất tốt, sau cùng hắn đi đến văn phòng cục.
371 Sau buổi trưa. Đổng Học Bân ngồi văn phòng lên trang web của Cục Chiêu thương. Cốc cốc, có tiếng gõ cửa nhẹ. “. . . Mời vào” Đổng Học Bân lên tiếng. La Hải Đình bước vào cười nói: “Cục trưởng, tôi muốn báo cáo với ngài một vài công việc”.
372 Kinh thành lúc chạng vạng. Mặt trời sắp lặn, bầu trời dần dần đi vào bóng đêm. Một chiếc Mercedes phi như bay trên đường, giống như một con sư tử đang phát cuồng vậy, vượt hết chiếc này đến chiếc khác, trong Kinh thành nội quy về giao thông rất nhiều, nếu xe có biển số khác vào thành thì sẽ bị hạn chế, ví dụ như đường một chiều, ví dụ như một đoạn đường nào đó bị giới hạn tốc độ, nhằm tránh phiền phức, lúc vào thành Đổng Học Bân liền đặt thẻ thông hành của kinh thành thị ủy thường ủy đại viện mà Tạ Tuệ Lan đưa lên cửa kính chắn gió, bình thường những cảnh sát biết thẻ thông hành này sẽ không bao giờ chặn xe lại.
373 Buổi tối. Nhà họ Cù. Cửa phòng ngủ mở, Đổng Học Bân khao trương cẩn thận đỡ Cù Vân Huyên đi ra. Cù phụ Cù mẫu vừa nhìn đã biết là vợ chồng son đã không có việc gì, liền vui mừng mỉm cười.
374 Sáng sớm. Tại Cù gia. Ánh mặt trời chiếu rọi, những chú chim sẻ nghịch ngợm ríu ra ríu rít bên ngoài cửa sổ. Khi Đổng Học Bân tỉnh dậy thì Huyên di vẫn còn say giấc nồng, hắn ngắm nhìn khuôn mặt dịu dàng của Cù Vân Huyên, một tay thì với lấy quần áo, hắn muốn tìm một điếu thuốc để hút.
375 Một ngày…Hai ngày…Ba ngày… Ngày thứ ba, trời nắng. Đổng Học Bân ở Bắc Kinh với Cù Vân Huyên khoảng ba ngày thì đành phải lưu luyến tạm biệt cô, lái xe về huyện Duyên Đài.
376 Buổi trưa. Ăn cơm xong, Đổng Học Bân liền chuẩn bị đi đến cục Tài chính đòi tiền. “Reng reng reng”, tiếng chuông điện thoại trong văn phòng vang lên. Là Hồ Tư Liên Hồ thư ký gọi tới: “Đổng Cục trưởng, có lẽ anh cũng biết, công trình xây dựng đô thị giai đoạn hai ở huyện ta đang có một vấn đề lớn, tài chính đang bị thiếu hụt, dẫn đến việc nguồn chi cho các ban ngành chưa thể xuống được.
377 Hai giờ chiều. Văn phòng cục tài chính. Đi từ phòng chủ nhiệm ra, Đổng Học Bân liền đi thẳng ra khu vực tiếp khách, ngồi lên sô pha, vắt chéo chân, hút một điếu thuốc.
378 Hai giờ bốn mươi chiều. Trong văn phòng cục tài chính. Trải qua rất nhiều việc nằm ngoài dự tính, các công việc trong phòng gần như đã bị rơi vào trạng thái tê liệt, điều hòa ngừng hoạt động, căn phòng lạnh ngắt, muốn uống nước cũng phải đi xuống tầng dưới lấy nước ở bình, những tài liệu quan trọng cũng bị thất thoát mất phân nửa, máy tính cũng hư hỏng hết, cái tài liệu khác cũng mất vô số kể, điện thoại ngừng hoạt động, điện cũng không có, tất cả mọi nguồn tin tức đều bị chặn đứt.
379 Vài ngày sau. Sáng sớm, tại đại viện cục chiêu thương. Đổng Học Bân với tư cách là cục trưởng nên đương nhiên không cần tuân thủ theo thời gia đi làm của mọi người, lúc hắn tới cơ quan đã là chín giờ rưỡi rồi.
380 Chưa tới mười một giờ sáng. Văn phòng cục trưởng cục chiêu thương. Trên chiếc ghế sô pha bọc da đen, Đổng Học Bân và La Hải Đình đang bàn luận về vấn đề dùng tiền, sau đó còn để Quách Phàn Vỹ đang sửa sang lại văn kiện đưa ra vài kế sách, cuối cùng cũng chưa đưa ra được cách giải quyết tốt, khó trách vai trò của cục chiêu thương đang dầ mất đi, nếu như cục chiêu thương cũng có tiền như cục tài chính thì giờ đã trở thành một ban ngành quan trọng trong hệ thống chính quyền rồi, như vậy thì vị trí cục trưởng có lẽ cũng chẳng đến lượt Đổng Học Bân rồi.