421 Sáng sớm chủ nhật. Mây đen tan hết, trời quang đãng, lại một thời tiết tốt. Thu dọn xong đồ đạc, Đổng Học Bân bước ra khỏi nha, chiếc xe dưới lầu đã đổi biển số thành đầu số Bắc Kinh 9999, anh mở cửa leo lên xe đạp ga chạy đi, việc cần làm đều đã làm xong, hắn cũng nên về huyện rồi.
422 Khoảng mười giờ sáng. Đại viện Cục chiêu thương, huyện Duyên Đài. Đổng Học Bân và Bành Khắc Nông biết nhau chưa lâu, chỉ là mượn cớ bỏ đi mà thôi, chờ Phan Châu và Lịch Phong đi, hắn liền kết thúc câu chuyện và đi lấy xe về Cục chiêu thương.
423 Đại viện cục Chiêu thương. Tôn Thụ Lập và La Hải Đình đang dẫn Tạ Tuệ Lan Triệu Hưng Long đi thăm quan. Bên này, Đổng Học Bân nhìn đồng hồ, điện thoại cho Bành Khắc Nông, nhưng cũng không gọi được, “Chuyện gì thế này?” Lúc sáng tôi còn gặp Bành tổng, nghe ông ấy nói về việc ký hợp đồng, hôm qua hẹn gặp nhau mấy giờ?”Lâm Bình Bình đáp: “Là hai giờ mười lăm, đã qua mười lăm phút rồi”.
424 Ba giờ chiều. Tạ Tuệ Lan và Triệu Hưng Long vẫn còn ở trụ sở cục Chiêu thương để thị sát. Từ tầng bốn đi xuống tầng một, cuối cùng cũng đã có thể kết thúc.
425 Cổng lớn cục Chiêu thương. Tình thế biến hóa quá nhanh, khiến cho nhiều người trở tay không kịp, ngay đến cả Đổng Học Bân cũng không ngờ mọi chuyện lại đến nước này.
426 Ba rưỡi chiều. Người thì đến bệnh viện người thì quay về huyện ủy. Mọi người đều đã tản hết đi. Sự việc ồn ào như vậy, có muốn giấu cũng không giấu được.
427 Đổng Học Bân bị mất chức!Tin tức này khi đã được xác định đã gây ra một trấn động lớn ở huyện Duyên Đài!Đánh cục trưởng và huyện trưởng, ai ai cũng biết là Đổng Học Bân không thể thoát được nhưng không ai ngờ lại xử phạt nhanh như vậy, độc như vậy! Không phải là tạm đình chỉ công tác để điều tra mà là buộc thôi việc! Như vậy thì khác gì bị cách chức! Một “ôn thần” oanh oanh liệt liệt ở huyện Duyên Đài hơn một năm nay mà lại phải “về vườn”? Một số người thở dài, cảm thấy có chút hối tiếc.
428 Bệnh viện Nhân dân huyện. Trong phòng bệnh tầng ba. Thư kí Chu Tuấn vừa nhìn dãy số trên điện thoại liền cầm điện thoại ra ngoài nhỏ tiếng nói: “Alo! Tiểu Vương, có chuyện gì vậy? Bí thư Hướng ở trong bệnh viện ư? Cái gì? Xảy ra chuyện gì vậy?” Chu Tuấn ngây người ra đó, tay với chiếc túi xách phía dưới, “Tôi có đem máy tính đây… ở nơi nào… được được rồi…tôi biết rồi” Sau khi tắt điện thoại, Chu Tuấn hít vào một hơi rồi vội vàng lấy chiếc máy tính xách tay ra, hắn vừa mở máy vừa đi về phía phòng bệnh.
429 Dư âm của đoạn phim giả ngã vẫn đang lan tràn khắp nơi. Phan Chu “phun máu mà bay” làm trò vui cho từng nhà từng nhà một. Đoạn phim đương nhiên là do Đổng Học Bân tạo ra, buổi chiều sau khi cùng cục Chiêu thương đánh người, Đổng Học Bân nhìn thấy một nhân viên của đài truyền hình cầm chiếc máy quay, lúc đó hai vị lãnh đạo hai huyện là Tạ Tuệ Lan và Lich Phong đang cãi nhau gì đó, người trung niên có cặp mắt nhỏ đó cũng biết không nên ghi lại đoạn này, nhưng theo thói quen của người làm công tác truyền thông, mặc dù biết rõ rằng chuyện này không thể đăng tin được nhưng hắn vẫn âm thầm lấy điện thoại ra quay lại cảnh đó, vì thế Đổng Học Bân và Phan Chu cũng lọt vào trong máy quay.
430 Buổi tối. Màn đêm buông xuống, những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời. Đổng Học Bân còn chưa ăn cơm, sau khi tới siêu thị mua một đống rau cỏ cùng đủ các loại thịt, hắn nghĩ một lát rồi cười ha ha cầm lấy mấy bình rượu rồi đi tới quầy thu ngân, sau đó hắn lái xe về khu tập thể của huyện ủy, trên đường về hắn còn gọi điện cho Tạ Tuệ Lan, “Alo! Tạ tỷ, vẫn còn giận tôi sao? Hài, đó là tình thế ép buộc, có người dám ở trước mặt tôi làm chị khó xử, vậy tôi sao có thể tha cho hắn chứ? Trừng trị hắn như vậy vẫn là nhẹ đấy, đừng giận nữa được không? Tôi bảo đảm từ nay về sau sẽ chú ý đến sự ảnh hưởng” Cũng không biết là bảo đảm bao nhiêu lần rồi nhưng chưa lần nào làm được cả.
431 Buổi tối chưa đến tám giờ, bữa cơm cũng tan. Trong phòng khách nồng nặc mùi rượu, hai bình rượu Mao Đài đã hết nhẵn, mọi người đều uống không ít. Hồ Tư Liên nhìn đồng hồ, cô cáo lỗi xin về trước, mọi người đều đứng lên tiễn cô, đợi đến khi Hồ Tư Liên đi xong, đám người Lưu Đại Hải và Trần Phát cũng lần lượt cáo từ rời đi.
432 Hôm sau, mặt trời vừa lên, ánh nắng ấm áp soi chiếu khắp mặt đất. Đổng Học Bân rạng rỡ đi tới cục Chiêu thương, lên lầu triệu tập lãnh đạo các ngành và trợ lí mở một cuộc họp ngắn, mục đích chính là muốn ổn định lòng người.
433 Trước buổi trưa, Đổng Học Bân ngồi trong văn phòng xem báo kinh tế buổi sáng. Ở một vị trí rất dễ quan sát trên trang đầu của báo kinh tế, ba chữ “Huyện Đại Phong” được viết rất rõ ràng, nội dung là huyện Đại Phong chuẩn bị tổ chức hội chợ Chiêu thương, quy mô cũng không nhỏ, không chỉ quy tụ được các thương gia trong nước, mà một số doanh nghiệp nổi tiếng có cổ đông nước ngoài thậm chí là ngoại thương Hàn Quốc cũng được mời đến.
434 Trong xe. Mặc dù Đổng Học Bân đã có dự cảm từ sớm nhưng hắn vẫn hỏi Hồ Tư Liên một câu cuối cùng. “…Vậy huyện Đại Phong giải thích thế nào?”Hồ Tư Liên cắn răng nói: “Phan Chu bị cách chức, sau đó… không có gì nữa”.
435 Huyện Đại Phong, trong huyện. Buổi chiều, hương xuân tràn đầy, ánh mặt trời chiếu rọi khắp nơi. Đây là lần đầu tiên Đổng Học Bân tới huyện Đại Phong, lái chiếc xe Toyota đi qua từng con đường, phát hiện bên đó không có nhiều non xanh nước biếc như huyện Duyên Đài nhưng lại có rất nhiều kiến trúc hiện đại, mặt đường cũng rộng lớn hơn, rõ ràng các kiến trúc cùng sự phát triển về kinh tế hơn huyện Duyên Đài rất nhiều.
436 Mắng người xong, Đổng Học Bân đem cái mũ bị kì thị dân tộc liền chụp xuống dưới. Để người nước ngoài vào mà không cho người Trung Quốc vào sao? Lại còn là đơn vị hợp tác với nhà khách huyện nữa.
437 Huyện Duyên Đài. Trong sân huyện ủy, không ít người trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Tạ Tuệ Lan phát hỏa. Trong điện thoại, thấy câu nói vừa rồi của mình bị Tạ Tuệ Lan phản pháp trở lại, Trịnh Thế Chương cũng hơi ngẩn ra, hắn tức giận hung hăng đập mạnh xuống bàn, “Huyện Duyên Đài các người có thái độ gì vậy?”Thanh âm rất lớn, mấy người ngoài cách đó mấy mét cũng nghe thấy.
438 Sáng sớm ngày hôm sauTại khách sạn Thụy Hòa huyện Đại PhongVừa tỉnh dậy, Đổng Học Bân vẫn khoác chiếc khăn tắm nằm trên giường hút thuốc và nhìn điện thoại miên man một hồi lâu, cuối cùng vẫn mở điện thoại, muốn thăm dò thái độ của mọi người trong huyện đối với mình.
439 Buổi chiều. Huyện Đại Phong. Dừng chân ở một quán trà ven đường, Đổng Học Bân gọi một chén trà hoa cúc, bỏ thêm chút đường phèn, nhàn hạ đưa mắt ngắm nhìn những người qua lại trên đường, từ từ đưa chén trà lên miệng nhâm nhi thường thức vị ngọt mát của nước trà.
440 Hai rưỡi chiều. Xe đã đi được hơn nửa vòng huyện thành rồi, nhưng vãn chưa phát hiện được dấu hiệu nào chứng tỏ có người theo dõi. Đổng Học Bân cảm thấy có chút thất vọng, có điều chuyện này đã làm cho hắn hiểu ra rằng kinh nghiệm chính trị của hắn so với Từ Yến và Tạ Tuệ Lan còn cách biệt rất lớn.