441 Bốn giờ chiềuTrong hồ bơi, tiếng trẻ con chơi đùa náo loạn cùng với mùi thuốc khử trùng tràn khắp không gian. Trong khu nước ấm, Từ Yến nắm chặt cái mũ bơi ướt sũng trên đầu mình nói: “Bên này nhiều người quá không bơi được, Tiểu Đổng, chúng ta sang bên nước lạnh bơi đi”.
442 Hồ bơi. Dân chúng rất phẫn nộ trước hành động của mấy người Hàn Quốc và những người trong chính quyền huyện. Đổng Học Bân đè nén lửa giận trong lòng, bước ra khỏi hồ bơi.
443 Thấy Đổng Học Bân định ra tay, mọi người nhất thời không biết phản ứng thế nào. Vương Bác quát lớn: “Đổng Học Bân! Anh cố ý làm mọi chuyện thêm phiền phức phải không?”Đổng Học Bân cười châm biếm nói: “Tôi nói với thư ký Vương, là tôi làm mọi việc rối thêm hay là anh làm mọi việc rồi thêm? Lúc sự việc mới phát sinh, là lãnh đạo huyện Đại Phong, đáng lẽ anh phải gọi xe cứu thương ngay lập tức, lập tức cho xóa những bức ảnh đấy đi, lập tức báo cảnh sát để khống chế cái tên tiểu tử đánh người kia lại, thì sựu tình đã không trở nên náo loạn như thế này.
444 Bí mật kinh thiên này làm cho không khí trong hồ bơi lập tức nổ tung. Mấy cán bộ phòng Chiêu thương liếc nhau, đều như phát mộng. Vương Bác suýt nữa há mồm mắng chửi người, chuyện đá quán TaeKwonDo hắn cũng nghe qua, lúc ấy sau khi xem tin tức còn vui vẻ hơn nửa ngày, ai ngờ đúng là Đổng Học Bân làm? Này cũng quá thiếu đạo đức đi! Thì ra rất sớm trước kia chạy đến Hàn Quốc gây náo loạn động tĩnh lớn như vậy! Cái này con mẹ nó là Đảng viên gì? Cái này con mẹ nó là cán bộ quốc gia gì? Cái này cũng quá không chú ý ảnh hưởng! Còn quét ngang giới TaeKwonDo người ta? Ngươi là sức chiến đấu gì?Nhưng trái lại dân chúng bên này lại cảm xúc tăng vọt.
445 Bốn rưỡi chiều. Huyện Đại Phong, bên ngoài hồ bơi. Trừng trị Lý Hiếu An, tiếp nhận lòng biết ơn của dân chúng, Đổng Học Bân không có chờ xe cứu thương đến liền đi thẳng vào phòng thay quần áo thay đổi quần áo đi ra, chỉ chốc lát sau, Từ Yến khuôn mặt tươi cười cũng đi ra theo.
446 Bảy giờ tối. Khách sạn Thụy Hòa. Đổng Học Bân nghiêng đầu nhìn lão cảnh sát kia, “Làm sao vậy? Chi phiếu có cái gì không đúng?”“Khụ khụ, không có” Lão cảnh sát lau mồ hôi, đi trở về đem chi phiếu giao cho Lý Hiếu An.
447 Ngày hôm sau sáng sớm. Trời vừa mới sáng, chim chóc ở đầu cành ríu ra ríu rít. Đổng Học Bân khi chưa tới sáu giờ đã tỉnh giấc, rửa mặt xong liền ở trong khách khách sạn vận động cánh tay, chuẩn bị trước khi tỷ thí, làm cho thân thể hoạt động lên.
448 Trong phòng khách sạn. “Tiểu Đổng, tôi một chiêu này cậu như thế nào tránh thoát?”“Một cước này của ngài tôi cảm thấy hẳn là xuống một chút nữa, ít nhất thời điểm ra chiêu cần phải như vậy”.
449 Buổi chiều. Đại viện phòng Chiêu thương. Xử lý xong các loại sự tình, Đổng Học Bân đi vào buồng vệ sinh ở lầu bốn. Reng reng reng, reng reng reng, Phó Huyện trưởng Triệu Hưng Long gọi điện thoại tới, “Alo, Tiểu Đổng, vừa rồi Hướng Bí thư cùng Tạ Huyện trưởng đều hạ chỉ thị, mấy ngày này bên cậu nhất định phụ trách công tác tiếp đãi Phác tổng, tranh thủ đem hạng mục trung tâm thể thao này lưu lại, chuyện này cậu tự mình phụ trách, giao cho người khác tôi cũng lo lắng, hạng mục gần trăm triệu, Hướng Bí thư cùng Tạ Huyện trưởng đều rất coi trọng, đừng ra ngoài ý muốn”.
450 Chín giờ hai mươi tối. Cù gia, phòng ngủ. Trong ổ chăn một mảng nhiệt khí, Đổng Học Bân ở sau lưng Cù Vân Huyên đè lên thân hình trắng bóng của nàng mệt không chịu nổi, bất quá cho dù mệt tay của Đổng Học Bân cũng không nhàn rỗi, ở trên bờ mông đầy đặn của Huyên di vuốt ve không thôi, làn da thật tốt, vừa trắng vừa mịn, so với Huyên di thì da của Đổng Học Bân quá là thô ráp.
451 Trong điện thoại. “Huyên di, em ăn trước đi, anh đi mua xổ số”. “Xổ số? Đã muốn tám giờ rồi?”“Đúng, trước không nói, anh đi cho kịp giờ”. “Đừng quá sốt ruột, mua không được thì thôi, anh lái xe chú ý an toàn, biết không?”“Biết rồi, lát nữa gặp”.
452 Giải nhất một trăm giải!Cái vui mừng này đối với Vân Huyên cũng tốt đối với Đổng Học Bân cũng thế đều thật sự quá lớn!Sáng sớm ngày hôm sau, Vân Huyên ở trong ổ chăn khó nhọc trở người, Đổng Học Bân cũng tỉnh, chậm rãi đưa tay ôm thân hình bóng loáng của nàng.
453 Sáng hôm sau. Trời âm u, mây mù hạ xuống một ít mưa. Ở Bắc Kinh chơi với Huyên di hai ngày, Đổng Học Bân liền lái chiếc Cayenne trở về huyện Duyên Đài.
454 Buổi chiều. Mây đen đã tan, ánh sáng nhu hòa rẽ tầng mây mà đi ra. Đổng Học Bân rời cơ quan, đem Cayenne ném ở trong đại viện, lấy một chiếc Santana đã lâu năm, hự hự hướng huyện ủy đại viện lái đi.
455 Ngày thứ ba. Sáng sớm, Đổng Học Bân sau khi đến phòng Chiêu thương thì cho Quách Phàn Vỹ thông báo lãnh đạo các ngành họp. Trong phòng hội nghị nhỏ, Phó Cục trưởng Tôn Thụ Lập, Phó Cục trưởng Lữ Đại Phát, Chủ nhiệm văn phòng La Hải Đình cùng đám người Lâm Bình Bình Khương Hải Lượng toàn bộ tham dự.
456 Lý Hồng đã chết?Ngày hôm qua còn thấy hôm nay đã chết ?Đổng Học Bân lập tức cầm di động ngồi lên, nhíu mày nói: “Sao lại thế này?”Phùng Phó đội trưởng giống như ở trên xe, đầu kia có thanh âm động cơ, “Tôi mới từ hiện trường trở về, đại khái trước sáu giờ có người báo án, nói trong một ngõ nhỏ phía tây ký túc xá có một cô gái cả người là máu, giống như bị xe đụng phải, trong khi chờ cứu xe cùng cảnh sát giao thông đuổi đi tới, thì người đã đã chết, giấy chứng minh trên người là Lý Hồng, đã kêu Lữ Cục trưởng đến, xác nhận người chết là vợ hắn”.
457 Giữa trưa. Trong phòng thẩm vấn. Một cảnh sát khách khách khí khí đưa tới cho Đổng Học Bân một phần cặp lồng đựng cơm, lúc này bởi vì tạm thời quản chế Đổng Học Bân, di động cũng sớm thu rồi.
458 Buổi chiều. Trong phòng thẩm vấn Đổng Học Bân còn muốn hỏi để biết tình thế phát triển bên ngoài, nhưng lão Phùng cùng Tần Dũng cũng chưa trở lại, bên này cảnh sát cũng thay đổi một đám người mới, Đổng Học Bân đối với bọn họ cũng không quá quen, hình như là thân tín của Hồ Nhất Quốc.
459 Huyện ủy. Phòng họp số hai. Tạ Tuệ Lan nói ra đã đem thường ủy ở đây đều chấn động, trong lúc nhất thời trong phòng hội nghị đúng là có điểm lặng ngắt như tờ, ngay cả Hướng Đạo cũng đều ngẩn ra một hồi lâu.
460 Ba giờ chiều. Không khí trên đường có chút khô ráo, mặt trời cũng không quá nóng. Từ đại viện cục công an đi ra, Đổng Học Bân thở ra một hơi thật dài, đã biết xem như né qua một kiếp, cái này đều là Tạ Tuệ Lan thiệt thòi.