481 Sáng sớm, vừa ngủ dậy, Đổng Học Bân mở cửa sổ, duỗi duỗi cái lưng dưới ánh mặt trời, chỉ cảm thấy ý xuân tràn đầy, nghe thấy tiếng chim khách ríu ra ríu rít bên tai, hắn nhắm mắt lại hít sâu một hơi, hít , thở, đột nhiên cảm thấy toàn thân nhẹ nhàng khoan khoái tột đỉnh, giống như mới được sinh ra vậy.
482 Buổi tối. Chưa tới tám giờ. Từ nhà của Ngu Mỹ Hà lái xe ra tiểu khu, Đổng Học Bân cảm thấy tinh thần sảng khoái, hắn mặt mày hồng hào vừa lái xe vừa hát dân ca, đột nhiên, chuông điện thoại reo, là điện thoại của nhà Tạ tỷ.
483 Buổi tối, ở nhà Tạ tỷ. Trên ti vi đang phát đoạn tin tức về công tác chiêu thương của huyện, Tạ Tuệ Lan cũng xuất hiện trên đó, trên ti vi cô đang cười vui vẻ nói chuyện gì đó với mấy nhà đầu tư.
484 Sáng sớm. Cục Chiêu thương huyện. Khi Đổng Học Bân đem xe dừng ở trong đại viện, Cổ Nghiêm cũng lái chiếc Jetta vào. “Ô, Cổ Cục trưởng, thân thể thế nào rồi?”“…Không có việc gì”.
485 Một ngày…Hai ngày…Ba ngày…Hạng mục xây dựng khách sạn Chính Trung đã được đưa ra đấu thầu. Các hạng mục khác đã được ký kết tại hội Chiêu thương cũng liên tiếp được triển khai, mấy ngày nay Đổng Học Bân luôn chạy đôn chạy đáo vì mấy việc này, có điều nhiệm vụ chính của cục Chiêu thương chỉ là liên hệ đầu tư, bảo đẩm nguồn tài chính được rót xuống một cách thuận lợi, còn những việc liên quan đến kiến thiết thì không thuộc quyền phụ trách của họ, chủ yếu là người phụ trách và nhà đầu tư liên lạc với nhau, các việc khác đã có chính quyền huyện theo sát.
486 Tại sân bay. Phòng trực ban khu hàng không Đông áBốn người Đổng Học bân và La hải Đình bị dẫn vào một căn phòng nhỏ khoảng tám thước vuông, có điều Tôn đội kia không có ý tra hỏi gì bọn họ, sau khi đóng của vào thì quay người bỏ đi ra ngoài.
487 Buổi chiều. Sân bay quốc tế Tokyo. Ra của hải quan nhận hành lý, chỉ thấy hai thanh niên cầm một tấm bảng viết bằng tiếng trung đứng ở phía xa, là đến đón người của cục Chiêu thương, có lẽ là lãnh đạo thành phố cử người đến trước sắp xếp mọi việc.
488 Sáng sớm ngày hôm sauKhách sạn, TokyoĐổng Học Bân bị tiếng chuông điện thoại làm thức giấc, đó là một nhân viên của thành phố Phần Châu gọi đến thông báo là xe đưa đón mọi người đã đến, một giờ sau, tất cả mọi người tất trung ở cửa khách sạn để đến họi trường.
489 Một ngày…Hai ngày…Ba ngày…Việc thành phố Phần Châu tổ chức hội chiêu thương, giới thiệu các hạng mục đầu tư ở Tokyo cũng đã hoàn tất. Buổi trưa quay trở lại khách sạn, Đổng Học Bân gọi La Hải Đình, Trương Phàm và Vu Thụy đến mở một cuộc họp nhỏLa Hải Đình ngồi trên ghế sopha cầm quyển sổ ghi chép nói với Đổng Học Bân: “Lần này chúng ta đã tư vấn một cách cụ thể các hạng mục của huyện chúng ta cho khoảng mười lăm nhà đầu tư Nhật Bản, trọng điểm vẫn tập trung ở một số các hạng mục công nghiệp, tạm thời vẫn chưa ký kết hạng mục nào hết, nhưng có hai công ty tỏ vẻ vào khoảng giữa năm sẽ đến huyện chúng ta khảo sát, xem thái độ của đổi phương, hẳn là có thể tranh thủ một chút”.
490 Tokyo. Tại cổng lớn của khách sạn. “Cục trưởng, lên xe thôi?”“Mọi người cứ lên trước đi, tôi đi gọi một cuộc điện thoại”. Đương nhiên bọn Trương Phàm và Vu Thụy không thể lên xe trước lãnh đạo nên đứng sang bên cạnh chờ.
491 Ba giờ chiều. Tại sân bay quốc tế Tokyo, Đổng Học Bân cầm tấm vé làm thủ tục lên chuyến bay mang mà hiệu J736Nhìn qua số ghế, Đổng Học Bân đi tới, tìm chỗ ngồi ình, đó là chỗ ngồi gần cửa sổ, hắn cất hành lý lên trên, ngồi xuống thắt dây an toàn.
492 Ở trên cao nghìn thước. Một cỗ kinh hoàng cùng bi thương lan nhanh chóng lan tràn. Cửa thoát hiểm không thể mở, bây giờ mọi người chỉ biết trông chờ vào việc máy bay hạ cánh thành công.
493 Máy bay cách mặt đất chưa đến một trăm mét. Tuy rằng phi công cực lực nâng đầu máy bay, nhưng phi cơ giảm xuống tốc độ vẫn không có bao nhiêu!Cơ hội thành công là rất ít, Đổng Học Bân không thể ngồi chờ chết, bèn liều một phen, vứt mặt nạ dưỡng khí xuống, thoát dây an toàn rồi lập tức rời khỏi chỗ ngồi, một cơn chấn động mạnh lại ấp tới, Đổng Học Bân lao đảo mấy bước rồi ngã ngào xuống khoang máy bay.
494 Một giờ…Hai giờ…Ba giờ…Cũng không biết trải qua bao lâu, trời tối đen. Ràm, sóng biển chụp thật mạnh ở trên mặt, Đổng Học Bân hắt hơi một cái, tỉnh lại, trợn mắt nhìn xem bốn phía, theo bản năng ngẩn ra một chút, chợt mới rõ ràng được tình cảnh chính mình, máy bay nổ, rồi nổi lên từng đợt sóng lớn, anh em đây là hôn mê bất tỉnh bị nước biển cuốn đi? Cũng may trên người có phao cứu sinh, hiện tại Đổng Học Bân lơ lửng ở trên mặt biển, xung quanh tối đen ngoại trừ biển lớn thì chính là sóng.
495 Buổi sáng. Ngày phơi nắng, đá ngầm trên mặt biển cũng một mảng nóng bỏng. Đổng Học Bân là bị nóng làm tỉnh, mở mắt ra hắn nhìn chung quanh, chống vào đá ngầm nóng bỏng đứng lên, đội cứu sinh vẫn chưa có tới.
496 Một ngày…Năm ngày…Mười ngày…Trong nháy mắt, hơn mười ngày trôi qua. Giữa trưa hôm nay, Đổng Học Bân đem con cá buổi sáng nay đánh được thuần thục dùng chìa khóa xẻ ra, phơi ở trên đá ngầm, để cho ánh nắng cực nóng chiếu lên trên, cứ một lát lại trở lật, qua ước chừng hai giờ, Đổng Học Bân mới đem miếng cá nửa sống nửa chín đưa vào miệng ăn, sau khi ăn no lại tiếp tục tựa vào đá ngầm nhìn ra xa xa.
497 Buổi chiều. Trên thuyền hàng. Đổng Học Bân thở hồng hộc bám mép boong thuyền lên thuyền, giương mắt hướng chung quanh đảo qua, chỉ thấy ba thuyền viên người châu Á đang ở phía ngoài chừng ba thước, đúng là ba bóng người hắn trước đó ở trên đá ngầm xa xa nhìn thấy, từ ngũ quan cùng cách ăn mặc mà xem, mấy người như là người Nhật Bản, trong đó một người đang hút thuốc, khói thuốc định ở giữa không trung, cùng hai người khác vui vẻ cười nói, giống như trước khi STOP đang cười nói cái gì đó.
498 Bốn giờ chiều. Phòng nghỉ trong khoang thuyền. Đổng Học Bân lục tới lục lui tìm điện thoại, muốn liên hệ trong nước một chút, nói ọi người biết mình còn sống, bất quá cũng không có tìm được công cụ thông tin.
499 Sáng sớm. Trời mới hừng sáng, ánh mặt trời ấm áp từ từ đem bầu trời nhuộm sáng. Bên ngoài sân bay quốc tế Tokyo, Đổng Học Bân nắm thật cổ áo âu phục, bước chân thong thả đi bộ vòng quanh phụ cận một vòng, thỉnh thoảng ngẩng đầu ngắm nhìn cửa đại sảnh, cảnh vệ sân bay cũng không ít người, còn có vài hình cảnh mang súng ở bên kia tuần tra, bộ đàm ríu ra ríu rít.
500 Buổi sáng. Đổng Học Bân xuống máy bay tâm tình vô cùng tốt, hừ hừ điệu hát dân gian đi đến bãi đỗ xe khách sạn phụ cận sân bay, lấy chiếc Cayenne mình trước khi đi Nhật Bản dự hội Chiêu thương đã đặt ở nơi này.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Đô Thị
Số chương: 50