321 Ngày hôm sau. Tám giờ sáng. Lúc Đổng Học Bân nằm trên sofa mở mắt ra, Ngu Mỹ Hà và Ngu Khiếm Khiếm đã dậy rồi. Tiểu Thiến Thiến lôi ghế lại đang ngồi đối diện chống cằm nhìn hắn, cũng không biết đã ngồi bao lâu, thấy Đổng Học Bân dậy, cô vỗ tay nói, “Anh… chú dậy rồi, khi nào chúng ta đi?”Ngu Mỹ Hà đang ở trong phòng vệ sinh chải đầu trách móc: “Để chú ngủ thêm xíu nữa”.
322 Chưa đến năm giờ chiều. Mặt trời chiều đã ngả về phía tây, trời cũng sắp tối rồi. Đổng Học Bân dừng xe trước cổng Công ty bán đấu giá Vân Đức vừa xuống xe bước vào công ty, vừa suy nghĩ xem có nên lấy lý do bệnh cũ tái phát mà cáo bệnh không? Trúng gió cảm mạo? Dù sao cũng tìm cái cớ để chối việc này cái đã được không nhỉ? Nghĩ lại thấy không nên, cáo bệnh thì rõ ràng quá, ngốc cũng có thể nhìn ra, như thế càng để lại ấn tượng không tốt cho Tạ lão và ba mẹ Tạ tỷ, vẫn cứ phải kiên trì mà đến vậy.
323 Tầng một biệt thự, đại sảnh. Tạ Quốc Bang buông tờ Nhật báo Bắc kinh trên tay xuống, “Tiểu Đổng, nghe nói cậu năm sau muốn vào Cục Chiêu thương làm à?”“Vâng” Đổng Học Bân nghiêm túc đáp.
324 Sau bữa tối. Trong phòng khách tầng một phòng một của biệt thựĐổng Học Bân đầu óc loáng choáng, ừng ực uống cốc trà Tạ Tuệ Lan đưa qua. Trong phòng chỉ có hai người, Tạ Tuệ Lan lắc đầu cười nói: “Ráng thể hiện, uống không được thì đừng có uống”.
325 Ánh nắng mặt trời lặng lẽ chiếu qua cửa sổ. Mở mắt, chui ra khỏi chiếc chăn ấm áp, Đổng Học Bân bất thần ngáp một cái, nhìn xung quanh. “Đây là đâu? Nhìn cách trang trí thì giống như là biệt thự.
326 “Cương Trực Công Chính”. “Chăm Chỉ Học Tập”. “Mặt Hoa Da Phấn”. “Quốc Sắc Thiên Hương”. Tặng chữ cho Tạ Nhiên, Tạ Hạo, dù là lão gia cũng phải dành thời gian suy nghĩ, các chữ cũng rất có ý nghĩa, nhưng cũng chưa đạt đến độ thâm thúy và sâu sắc, vậy mà bốn chữ cuối cùng “Không thẹn với lòng” lão gia lại phải suy nghĩ rất nhiều.
327 Sau giờ ngọ, Đổng gia. Trong phòng khách, Đổng Học Bân và Quách Phàn Vỹ vừa uống vừa trò chuyện, mượn rượu tâm sự. Đổng Học Bân đem những chiến tích mà mình đã đạt được sau khi xuống huyện Duyên Đài kể cho Quách Phàn Vỹ, nào là chuyện đến trường cứu người, chuyện cứu người bị thương khi gặp núi lở.
328 Ngày hôm sau, Đổng Học Bân trở về sở chính thức làm việc. Trong văn phòng, Đổng Học Bân nghe thấy tiếng pháo từ phía ngoài cửa sổ vọng vào, trong lòng hắn không khỏi có chút thay đổi, hiện giờ cách tết âm lịch không tới hai ngày, chức vụ này của hắn ở cục cũng coi như kết thúc, đã chuẩn bị với cương vị công tác mới.
329 Chạng vạng. Đi dưới bóng đêm, Đổng Học Bân ôm quyển từ điển trở về khu tập thể của cục. Vừa vào phòng, hắn liền vội vàng đi ăn, hắn lấy trứng trong lò vi sóng ra, cho thêm ít xì dầu cùng chút vừng vào rồi ăn một cách ngon lành.
330 Vào sáng sớm. Ngày mai chính là ngày 30 cuối cùng của năm, trên khắp các ngõ lớn ngõ nhỏ đều nghe thấy tiếng pháo đốt vang, không khí vô cùng phấn khởi.
331 Khu tập thể huyện ủy. Không phải lén lén lút lút như khi đi gặp Tạ Tuệ Lan, lần này, Đổng Học Bân lái xe vào sân khu tập thể một cách công khai. Bảo vệ nhìn anh một cái, cũng không hề ngăn hắn, chiếc Mercedes-Benz này đã trở thành dấu hiệu nhận biết của Tiểu Đổng Cục trưởng, cơ bản trong số những người làm việc trong cơ quan huyện Duyên Đài chẳng có ai không biết chiếc xe này là của Đổng Học Bân, hơn nữa cũng chẳng cần xem thẻ, chiếc xe Mercedes-Benz này trong huyện Duyên Đài cũng chẳng có mấy chiếc.
332 Hội trường huyện ủy. Hàng ghế phía sau, Đổng Học Bân cùng Phó Cục trưởng Tần Dũng tìm được một chỗ gần phía rìa rồi ngồi xuống. “Lão Tần, bên cục công an có tiết mục gì vậy?”“Có vẻ như là biểu diễn võ thuật, còn cục Chiêu thương các anh thì sao?”“Tôi vừa mới nhậm chức, cái này tôi cũng không rõ lắm, nhưng mà cục Chiêu thương chắc không đông bằng bên công an được.
333 Dùng tay chặt gạch?Người biểu diễn là Đổng Học Bân của cục Chiêu thương?Mc Tô Giai vừa dứt tiếng, bên dưới liền dấy lên những âm thanh bàn tán xôn xao.
334 Hội trường lớn, trên đài Chủ tịch. Tiếng nhạc đệm vẫn tiếp tục vang lên, bản nhạc chủ yếu lấy tiếng trống làm chủ đạo, rất mãnh liệt, xem chừng vì phải phối hợp độc tấu để ghi âm.
335 Một tay bổ gạch?Lại còn biểu diễn ảo thuật nữa?Mọi người đều ngỡ ngàng, cảm thấy cái này rất vô nghĩa, bổ gạch một tay sao lại thành biểu diễn ảo thuật?Các lãnh đạo huyện như Hướng Đạo Phát và Trần Đồng Binh đều cau mày, cái tên Đổng Học Bân này, lúc nào cũng làm ra chuyện không ai ngờ được.
336 “Không thể nào! Gạch đâu rồi?”“Đúng rồi, sao có thể bỗng nhiên biến mất được?”“Để tôi xem xem bên dưới cái bục có gì không!”“Có phải là giấu cái gì đó không? Đúng là biến mất cả rồi, tiết mục này có đem chiếu trên truyền hình trung ương cũng không vấn đề gì”Đổng Học Bân tươi cười nhìn khán giả dưới khán đang không tin vào mắt mình, tay duỗi ra, đứng lên bục phát biểu kéo tấm vải trên ở bên trên ra đểu lộ cái bàn không, nhưng ở bên trên trừ lớp bụi mà mấy viên gạch để lại ra, làm sao còn có bóng dáng mười viên gạch? Đổng Học Bân nhanh chóng đập xuống hết chỗ bụi đó, bang bang bang, cái bàn không có lỗ thủng cũng không có cơ quan nào cả, hắn sợ tự mình kiểm tra không đử sức thuyết phục, liền gọi người dẫn chương trình Tô Giai đến kiểm tra.
337 Sắp giao thừa rồi. Đêm 30 tết, trong khu tập thể huyện ủy trong học viện, mấy đứa trẻ mới sáng sớm đã thức dậy mặc bộ áo ấm vui vẻ chạy trong khuôn viên viện đốt pháo, Tiểu Hoa con nhà Hùng Chí Dũng cũng ở đây, bọn nhóc có cả pháo kép, quải tiên và cả pháo hoa không khói, Đổng Học Bân đi về nhà mình trên tầng ba, mở cửa sốt nhìn ra bên ngoài và hút thuốc một cách nhàn hạ, bọn trẻ chơi rất vui, bing bing bang bang, bùm bùm, hi ha ha ha không ngừng, khiến cho không khí của cả khu tập thể học viện đều náo nhiệt không giống như không khí im ắng ngưng đọng của ngày thường.
338 Khu tập thể cán bộ huyện ủy, Tạ gia. Đêm 30, trong lúc này bên ngoài đang rất náo nhiệt, tiếng pháo nổ ngoài cửa sổ đinh tai nhức óc, ngay cả tiếng trong tivi cũng gần như không nghe thấy nữa, trong phòng khách, Đổng Học Bân di chuyển ra phía cửa sổ rồi kéo rèm cửa vào, rồi lại cầm điều khiển tivi tăng âm lượng lên mức 30, rồi đứng tại chỗ suy ngẫm, Đổng Học Bân đi ra cửa rồi lấy đôi giày trên giá đi vào, quay lại ghế sô pha, từ từ ngồi xuống, bắt đầu cho cuộc chiến cởi đồ.
339 Còn một tiếng nữa là tới giao thừa. Trong phòng khách, Đổng Học Bân mặc bộ quần áo giữ ấm bên trong có cảm giác như từng bước đi của mình đều bị Tạ Tuệ Lan tính trước rồi, lời nói giảo hoạt, việc kiểm soát trò chơi đã nghiêng hẳn sang bên Tạ tỷ, Đổng Học Bân biết không thể cứ tiếp tục thế này, nếu không cơ hội được một lần nhìn cơ thể ngọc ngà của Tạ tỷ cũng không có, do đó nhất định hắn phải phản công, nói đến trí nhớ ngắn hạn thì Đổng Học Bân lúc thi tuyển đã luyện rồi, hắn tự biết mình không thể thắng được Tạ Tuệ Lan nhưng cũng không thua quá nhiều, cứ cố gắng, chắc chắn sẽ thắng.
340 Đã qua không giờ. Năm mới đã đến rồi. Nhìn không khí bên ngoài náo nhiệt những tiếng pháo, Đổng Học Bân cũng nhiễm bầu không khí vui vẻ đấy, nhẹ nhàng buông tay Tạ Tuệ Lan, đi nhanh vào trong cầm ra mấy cây pháo sáng, là loại ánh sáng phát ra không rực rỡ, chia một nửa cho Tạ Tuệ Lan, Tạ Tuệ Lan cười rồi nhận lấy, một tay cầm một que để Đổng Học Bân châm lửa, Đổng Học Bân rút bật lửa ra để châm, châm cho Tạ Tuệ Lan rồi châm cây pháo trong tay của mình, xoẹt xoẹt xoẹt, trong phòng khách bỗng nhiên bỗng chốc sáng lên, những tàn của pháo sáng bắn đi khắp nơi, phun vào giữa không trung.
Thể loại: Khoa Huyễn, Huyền Huyễn, Võng Du, Đô Thị, Xuyên Không
Số chương: 79