241 Một ngày. . . Hai ngày. . . Ba ngày. . . Chớp mắt, sáu ngày trôi qua. Sáng sớm hôm nay, mây đen áp đầy chân trời, bầu trời rộng lớn đều là dông một mảnh, mưa xối xả từ nửa đêm bắt đầu phủ xuống khu tây bắc huyện Duyên Đài, đây là trận mưa lớn nhất trong những năm gần đây.
242 Trời giáng tai họa bất ngờ. Ai cũng bất ngờ. Đổng Học Bân nhìn xe buýt bị bùn cát bao phủ, chỉ cảm thấy đầu sắp nổ ra, chửi ầm lên một câu thô tục, quay người bước nhanh chạy tới hướng của lãnh đạo huyện, hiện tại bị chôn trong bùn cát không chỉ có ba bốn người du khách, còn có vài người của đội cứu viện, bên trong còn có cảnh sát nhân dân của đồn công an Huệ Điền Hương, Đổng Học Bân đương nhiên sốt ruột, người của hắn vừa hi sinh một người.
243 "Dừng xe! Mau dừng xe!""Đổng cục trưởng muốn làm gì? Cứu người? Hắn điên rồi?""Đất sắp lỡ rồi! Không còn kịp rồi!""Đổng cục trưởng trên người còn bị thương! Cái thân thể kia sao cứu người được !"Nhìn bóng lưng của Đổng Học Bân, rất nhiều người đều có chút không thể tin được hai mắt của mình, trước đó khi Đổng cục trưởng ra lệnh ọi người dời đi, có người còn tưởng rằng Đổng Học Bân là sợ chết, không để ý an nguy dân chúng, muốn cam đoan an toàn của chính hắn và lãnh đạo huyện, khi thấy Đổng Học Bân không lên xe, mà là nhặt lên một cái xẻng quay lưng đi về hướng bùn cát, mọi người có ngốc cũng rõ ràng Đổng cục trưởng muốn làm gì!Cái này là muốn đi cứu người! Muốn một mình đi cứu bọn họ!!Lại là Tiểu Đổng cục trưởng! Lúc dân chúng gặp nạn! Xông vào đầu tiên luôn luôn là Tiểu Đổng cục trưởng!Có mấy người lúc đó đã chảy nước mắt xuống, cắn răng ngơ ngác nhìn Tiểu Đổng cục trưởng, ai cũng không ngờ Đổng Học Bân lại làm ra quyết định này, một mình cầm xẻng xông lên, đá vụn trên núi còn đang không ngừng rơi xuống, bùn cát cũng phi thường bất ổn, hiện tại đi tới, hầu như là cục diện phải chết, hoàn toàn không nhìn thấy có hy vọng sinh tồn, chứ đừng nói tay của Đổng cục trưởng còn quấn băng gạc băng vải, lần trước bị thương còn chưa có khỏi!Tất cả mọi người lên xe, chỉ có Đổng Học Bân trên tay bọc băng gạc ở lại.
244 Trên đỉnh xe buýt, Đổng Học Bân đem dân chúng bị kẹt đón ra. Cùng lúc đó, trong xe cảnh sát xa xa, rất nhiều người cũng thấy được hình ảnh này.
245 "Đổng cục trưởng!""Đổng cục trưởng!""Nguy hiểm!"Mọi người xa xa đều kêu lên sợ hãi!Viền mắt Lưu Đại Hải ướt lên, gã tự vấn có giao tình không tồi với Đổng cục trưởng, nhưng cùng những người khác so sánh ra, thì Đổng Học Bân dù sao cũng là lãnh đạo của gã, dù sao cũng mới đến huyện Duyên Đài được nửa năm, cho dù quan hệ có gần, thì cũng không đến cái mức giao mạng như vậy, Lưu Đại Hải nghĩ sao cũng không ngờ rằng, Đổng cục trưởng thân là lãnh đạo của gã, tự nhiên lại thay gã chịu một đòn trí mạng như vậy, dùng thân thể để ngăn cản cho gã!Lưu Đại Hải hoảng hốt đón lấy Đổng Học Bân : "Đổng cục trưởng! Đổng cục trưởng! Ngài thế nào? Thế nào?"Đổng Học Bân ho khan hai tiếng, trong miệng đầy máu : "Không có việc gì, phù, đi mau!""Ngài bị thương! Tôi đỡ ngài!" Mấy thấy đất lở đã đến sườn núi, tình thế nguy cấp đến cực điểm, Lưu Đại Hải nhất thời luống cuống.
246 "Đổng cục trưởng!""Đổng cục trưởng!""Tiểu Đổng!"Cuồn cuộn, gào thét, cắn nuốt. . . Đất lở như Trường Giang cuồn cuồn quét qua tất cả, phát ra tiếng vang đinh tai nhức ốc!Không lâu sau, tất cả trở lại bình tĩnh, mưa to dần dần nhỏ lại, tầng bùn cát thứ hai trước mắt đã dày lên đến thêm hai mét, thậm chí là còn tràn đến bên chân của mọi người, bất quá tất cả mọi người đều không cảm thấy gì.
247 Ngày thứ hai, ánh sáng mặt trời sáng sớm theo cửa sổ chen vào phòng bệnh. Vài con chim sẻ đậu trên cành cao, hót ca ríu ra ríu rít. Đổng Học Bân yếu ớt tỉnh dậy, ngáp một cái giật giật vai, cảm thấy có khí lực hơn một ít giác so ngày hôm qua, bất quá vừa nghĩ đến hai ba tháng nay đều phải vượt qua trên giường bệnh, tâm trạng hắn có chút nhàn nhã, đồng thời lại có chút buồn chán.
248 Ngày hôm sau, buổi sáng. Ánh mặt trời chiếu khắp, ngày hè nắng chói chang, chuồn chuồn đuổi nhau vui đùa trong hồ nước. Trong hoa viên của bệnh viện Tích Thủy Đàm, dưới ánh mắt hâm một và tán thưởng của mấy người mặc đồ bệnh nhân và mấy cô y tá, một người nữ xinh đẹp không thể tả được đẩy một chiếc xe đẩy, mang cao gót đi bộ theo hồ nước và vườn hoa, vừa cười vừa đi, người ngồi xe đẩy là một người nam có tướng mạo tầm thường, nhìn trời, nhìn nước, thỉnh thoảng quay đầu lại cùng người nữ nói vài câu.
249 Liên tiếp mười ngày, Đổng Học Bân đều ở kinh thành tìm ngọc bích. Không thể không nói, kinh thành thật sự quá kém, Đổng Học Bân đi mấy lần Phan Gia Viên, đi qua rất nhiều chổ cược thạch, nhưng cuối cùng thấy không phải ngọc bích loại đậu cũng là ngọc bích loại mềm, đều là thứ kém nhất, mặc dù trong ánh mắt dân chúng bình thường loại mềm đã là đồ rất tốt, giá trị cũng xa xỉ, nhưng đối với Đổng Học Bân mà nói cũng vô dụng, ngọc bích mấy ngàn căn bản không lên được mặt bàn của hội đấu giá, cần phải là cực phẩm như loại băng hoặc loại pha lê mới đáng khiến cho Đổng Học Bân mua.
250 Sau buổi trưa. Phòng làm việc tầng hai của đấu giá Vân Đức. Khối ngọc bích thô được cẩn thận đặt trên mặt đất, lúc này, Đổng Học Bân mới có thời gian cẩn thận xem xét, ngọc thô màu xám, bề ngoài còn có một chút hoa văn mà đen, sát bên cạnh của cái lổ mơ hồ lộ ra màu xanh yếu ớt, dùng tay khều khều, rất mềm, rất trong suốt, giống như một khối băng lạnh vậy, đó chính là ngọc bích loại băng, ở mặt khác của khối ngọc có dấu vết của vết cắt kim loại, nhưng không thấy sắc thúy đâu hết.
251 Một ngày. . . Hai ngày. . . Ba ngày. . . Thời gian một tháng chớp mắt đã qua. Hội đấu giá dành riêng cho ngọc bích của công ty đấu giá Vân Đức rốt cục cũng bắt đầu, đôi vòng tay ngọc bích loại pha lê vừa làm mấy ngày trước được một ông chủ người HongKong mua đi, giá cả là hơm một trăm mười triệu, đôi vòng tay còn lại tốt hơn một chút thì được một thanh niên nói giọng Bắc Kinh mua, giá cả cũng hơn một trăm bảy chục triệu, tuy rằng còn phải đóng thuế và mấy thứ khác, nhưng mà tổng tài sản của đấu giá Vân Đức cũng đã nhảy lên hơn ba trăm triệu rồi, mượn thế của đôi vòng tay ngọc bích, danh tiếng của công ty cũng tăng lên một độ cao thật lớn.
252 Lễ quốc khánh tới. Kinh thành đầu đường chổ nào cũng treo đầy cờ đỏ cả, xa xa thỉnh thoảng truyền đến tiếng pháo nổ. "Huyên di, vậy anh trở về.
253 Buổi sáng, chín giờ. Ăn xong bữa sáng, Đổng Học Bân đưa tay mở cửa sổ phòng khách, khiến cho gió thu lạnh lẽ thổi vào trong phòng, ngày hôm qua, Đổng Học Bân đã đem mọi chuyện cần làm xử lý xong, báo cáo với Lương cục trưởng, điền tài liệu tiếp nhất đẳng công, cùng mấy đồng sư tương giao không tồi ăn cơm tối, bắt chuyện với mẹ già Loan Hiểu Bình, gọi điện thoại báo bình an cho dì Hai Đường Cẩn và bà ngoại, gọi điện thoại cảm ơn cho các lãnh đạo huyện, buổi tối, Phùng phó đội trưởng tìm người đưa chìa khóa của chiếc Benz đến, xe cũng được sửa chữa hoàn chỉnh.
254 Ngày quốc khánh thứ ba. Buổi sáng, hơn mười giờ. Gia thuộc viện cục công an, trong phòng khách nhà mình, Đổng Học Bân mặt không rửa, răng cũng không đánh, tóc tai thì lộn xộn, trên mặt tràn ngập khổ sở và phiền muộn, hắn chắp tay sau đít cầm điện thoại tới tới lui lui trong phòng ngủ, thỉnh thoảng nhấn số điện thoại của Tạ Tuệ, ngón tay cái run run, muốn nhấn lại không dám nhấn, lại chắp tay tới lui trong phòng, một vòng, hai vòng, ba vòng, chờ sau vài phút, Đổng Học Bân lần thứ hai cầm điện thoại lên, trong lòng vẫn không quyết định chủ ý, gọi? Không gọi? Gọi? Không gọi?Cuối cùng, Đổng Học Bân cắn răng gọi.
255 Buổi chiều hai giờ. Trung tâm vận động xạ kích, nơi này là một khu ngoại thành giao với huyện Duyên Đài và huyện bên cạnh, xa xa là một mảnh núi xanh, bốn phía màu xanh dạt dào, có hoa, có cỏ, có trùng, có chim, trời thu kéo tới, cảnh sắc lá rụng rực rỡ nhưng vẫn mang theo chút sinh cơ bừng bừng, bày ra ra một bầu không khí nhẹ nhàng khoan khoái.
256 Trong bãi bắn bia, xung quanh của Đổng Học Bân lặng ngắt như tờ. Chu tử và Hậu tử ngơ ngác nhìn chằm chằm bảng điểm trên hệ thống biểu hiện ra, nghĩ mình có phải là nhìn lầm rồi hay không.
257 Thị trấn, phố trung tâm. Nhanh lên một chút! Nhanh lên một chút! Nhanh lên một chút! Nhất định phải vượt qua cho tôi!Chiếc Benz bay nhanh trên đường, Đổng Học Bân liều mạng nhấn còi xe, vượt qua ba cái đèn đỏ!Ở tận cùng phố trung tâm, ngoài vòng tròn sơ tán đã vây quanh đủ mấy ngàn người, không phải hộ gia đình xung quanh cũng là dân chúng gần đó, trên lầu, trong viện có vô số người mở cửa sổ nhìn một tòa nhà, thấp giọng nghị luận cái gì.
258 Thời gian từng giây từng giây trôi qua. Trong phòng làm việc, con số trên màn hình đếm ngược của bom hẹn giờ nhanh chóng giảm xuống!Một giây, hai giây, ba giây!Tích tắc, tích tắc, tích tắc!Âm thanh tử vong quanh quẩn trong phòng, thời gian bom nổ còn thừa lại không đến sáu phút! Khóe mắt của Tạ Tuệ Lan lộ vẻ tức giận, trong nháy mắt hiện lên rất nhiều cảm xúc, phẫn nộ, nóng nảy, cảm động, nhu hòa, đó là một ánh mắt phức tạp tới cực điểm, Tạ Tuệ Lan nhìn chằm chằm con mắt của Đổng Học Bân, chớp mắt cũng không, nhìn hắn, trừng mắt nhìn hắn, nhìn hắn.
259 Thời gian càng ngày càng đến gần lúc phát nổ!Hướng Đạo Phát mặt bình tĩnh không nói lấy một lời, Tào Húc Bằng gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, không ngờ rằng tình thế lại biến thành như vậy.
260 Chạng vạng, bảy giờ. Bệnh viện nhân dân huyện, phòng bệnh một người. Đổng Học Bân cảm khái hàng vạn hàng nghìn, trong lòng nói sao lại nằm viện, nửa năm nằm viện ba lần, anh em trêu ai chọc ai chứ.