121 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 1: Vân Sơn ai không thấy quânChương 120: Đường raNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnSở Hoan lấy khăn tay bằng vải thô đưa cho Lâm Lang, cười nói:- Đại đông gia, ta nghe người ta nói, cho dù là xinh đẹp mà khóc nhiều thì sẽ càng ngày càng xấu đi đấy.
122 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 1: Vân Sơn ai không thấy quânChương 121: Tiếng cõi Phật dưới cây hòe lớnNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnAm Tĩnh Từ nằm ở ngoại ô phía Tây Bắc phủ thành Vân Sơn, xây từ tiền triều, tuổi đã rất lâu, tục truyền là một vị quan to tiền triều vì siêu độ cho mẹ, bỏ ra một khoản bạc xây am Tĩnh Từ này, kích thước không phải rất lớn, chủ yếu cúng bái Đại từ Đại bi Quan Thế Âm Bồ Tát, cải tạo kim thân Quan Âm Bồ Tát, cung phục ở điện Quan Âm lớn nhất am Tĩnh Từ.
123 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 1: Vân Sơn ai không thấy quânChương 122: Vô thường hữu thườngNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnCảnh tượng quỷ dị xuất hiện trước mắt Sở Hoan, cho dù là hắn vốn cứng cỏi cũng cảm thấy khiếp sợ, mắt nhìn dòng máu đen từ từ chảy ra qua nhọt độc ở thân thân hình đứa bé.
124 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 1: Vân Sơn ai không thấy quânChương 123: Thiên VươngNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnSở Hoan cũng không biết bộ dáng vội vàng của mình vừa rồi, Lâm Lang và Thúy Bình có thấy hay không, nhưng vẫn hơi xấu hổ, tiến lên, gãi đầu nói:- Đại đông gia, ngài ở nơi này à!Lâm Lang dịu dàng cười, hỏi:- Sao ngươi lại tới đây?Sở Hoan ngẩn ra, lập tức cười nói:- Nghe nói nơi này có Quan Thế Âm Bồ Tát, cho nên.
125 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 1: Vân Sơn ai không thấy quânChương 124: Pháp nhãn trên Pháp quanNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnLinh Diệu sư thái khẽ mỉm cười.
126 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 1: Vân Sơn ai không thấy quânChương 125: Hai người ở một chỗ vắng ngườiNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnAm Tĩnh Từ ở vào góc Tây Bắc phủ thành, mà Tô phủ nằm ở Nam Phường phía Nam phủ thành, quả thật có một đoạn khoảng cách với am Tĩnh Từ.
127 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 1: Vân Sơn ai không thấy quânChương 126: Động tìnhNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnSân khấu kịch đã mở màn, tiếng chiêng trống vang lên, cũng không lâu sau, Phong y (kép chính) bắt đầu xuất hiện.
128 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 1: Vân Sơn ai không thấy quânChương 127: Khách tới đêm khuyaNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnSở Hoan nghe Lâm Lang nói như vậy, bỗng nhiên cả kinh, hắn mới động tình, kìm lòng không được mà vi phạm, lúc này Lâm Lang rên rỉ mang theo tiếng khóc nức nở, lại đột nhiên khiến cho Sở Hoan tỉnh táo lại.
129 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 1: Vân Sơn ai không thấy quânChương 128: Mì thịt chóNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnSở Hoan ngẫm nghĩ một chút, cười nói:- Tôn Nha tướng trước tiên vào nhà, ta thay quần áo.
130 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 1: Vân Sơn ai không thấy quânChương 129: Đêm kinh hoảngNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnTôn Nha tướng nắm đao trong tay, chậm rãi đi tới gần căn phòng kia, đột nhiên cảm thấy phía sau không có động tĩnh, quay đầu lại nhìn, liền thấy Sở Hoan đã dừng lại, hơi nhíu mày nói: - Sở Vệ tướng, làm sao vậy? Sở Hoan cười nói: - Tôn Nha tướng, loạn đảng kia ở trong phòng? Tôn Nha tướng gật đầu nói: - Không sai, ít nhất không dưới mười người.
131 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 1: Vân Sơn ai không thấy quânChương 130: Ai giết ai?Nhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnSở Hoan đột nhiên ra tay, nháy mắt khống chế Tôn Nha tướng, cổ Tôn Nha tướng bị Sở Hoan lấy tay bóp chặt, căn bản hô hấp không được, hơn nữa bụng trúng một quyền nặng của Sở Hoan, toàn thân mềm nhũn vô lực.
132 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 1: Vân Sơn ai không thấy quânChương 131: Thú tính đại phátNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnSở Hoan tránh thoát đá lớn, cũng không do dự chút nào, cả người giống như con báo xông về gian phòng kia, đá lớn bay ra từ nơi đó, không thể nghi ngờ, trong căn phòng kia còn ẩn giấu thích khách.
133 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 1: Vân Sơn ai không thấy quânChương 132: Tàn cung Nhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnLục Thế Huân tuy rằng say rượu có chút mơ màng nhưng cũng không phải hoàn toàn mất tỉnh táo, nhìn thấy Lâm Lang đâm kéo tới, không lùi mà tiến, tay đưa ra rất nhanh chóng nắm lấy thủ mạch của Lâm Lang, giữ chặt lấy, cười ha hả: - Hảo muội tử, vi huynh cũng luyện qua vài năm võ nghệ, muội chỉ có chừng ấy bản lĩnh mà định giết ta? Lâm Lang chỉ là một nữ nhi yếu ớt, Lục Thế Huân lưng hùm vai gấu, hơn nữa cũng học võ công, Lâm Lang tất nhiên không phải là đối thủ của gã, chỉ nháy mắt đã bị khống chế thủ mạch.
134 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 1: Vân Sơn ai không thấy quânChương 133: Ngõ nhỏNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnSở Hoan mặt không chút thay đổi, thản nhiên nói: - Ngươi trở về cũng rất nhanh! Mặt Tiêu Thần giống như tấm gỗ điêu khắc, không chút biểu tình, bình tĩnh nói: - Sở Vệ tướng nói, tại hạ nghe không rõ.
135 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 2: Thiên Môn sơ khai quan thương hải Chương 134: Bị thương Nhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnSở Hoan suốt đêm không rời khỏi Tô phủ, ngay cả Bạch hạt tử cũng đi theo canh giữ ở Tô phủ.
136 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 2: Thiên Môn sơ khai quan thương hải Chương 135: Di chúc Nhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnSở Hoan nhíu mày, trầm ngâm một lát, rốt cuộc hỏi: - Vị sư thái này bị thương, có còn người khác biết được? Thầy trò Như Liên bị đuổi ra khỏi am Tĩnh Từ, Sở Hoan cũng từng tới am Tĩnh Từ, chỉ cảm thấy am Tĩnh Từ lộ ra hương vị cổ quái, chẳng qua hắn cũng không rõ trong đó rốt cuộc che giấu cái gì, nhưng thầy trò Như Liên ở cùng một chỗ tại am Tĩnh Từ, chắc chắn sẽ có một cảm giác quái dị.
137 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 2: Thiên Môn sơ khai quan thương hải Chương 136: Tranh côngNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnSở Hoan và Bạch hạt tử thì thầm bàn chuyện hậu sự.
138 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 2: Thiên Môn sơ khai quan thương hải Chương 137: Thở dài phía sauNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnTuy rằng Như Liên đau khổ trong lòng, nhưng nhìn thấy bộ dáng Sở Hoan, cũng vô cùng tò mò, hai mắt đẫm lệ, lại hỏi một tiếng: - Sở đại ca, huynh làm sao vây? Nóc nhà.
139 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 2: Thiên Môn sơ khai quan thương hải Chương 138: Cao thủNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnSở Hoan ngồi ở trên ghế, cảm thấy trong phòng lành lạnh quỷ khí, nhưng nghĩ lại, chính mình là linh hồn xuyên qua thế giới này, cũng chẳng khác gì là quỷ, cho dù phía sau đích thực là quỷ thì cũng không có gì đáng sợ.
140 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 2: Thiên Môn sơ khai quan thương hải Chương 139: Luyện da, luyện cốt, luyện khíNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnNgười áo đen cũng không kinh ngạc, đôi mắt nhìn chằm chằm gương mặt Sở Hoan, cười nói:- Ngươi nhận ra được sao?Sở Hoan thở dài:- Các hạ chẳng những võ công cao cường, hơn nữa ngay cả giọng nói cũng có thể thay đổi bất cứ lúc nào, thật khiến tại hạ khâm phục.