161 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 2: Thiên Môn sơ khai quan thương hải Chương 160: Tràng hạt Nhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnTriệu Quảng Khánh trắng bệch cả mặt, trán thậm chí toát mồ hôi lạnh, y đương nhiên biết Vệ Thiên Thanh lời nói rất có phân lượng.
162 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 2: Thiên Môn sơ khai quan thương hải Chương 161: Câu đố khó hiểuNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnVệ Thiên Thanh dẫn binh sĩ thủ hạ chuẩn bị rời khỏi thành, lúc này đã là hoàng hôn, người đi trên đường thật ra không ít, đều né tránh.
163 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 2: Thiên Môn sơ khai quan thương hải Chương 162: Nghe lén Nhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnTrong tửu quán, Sở Hoan thì thầm to nhỏ một hồi, Vệ Thiên Thanh nghe được không khỏi kinh tâm động phách.
164 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 2: Thiên Môn sơ khai quan thương hải Chương 163: Phố dài diệt khẩuNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnVệ Thiên Thanh lảo đảo, nhìn qua tựa như say rượu, phất tay lớn tiếng nói:- Không thể tưởng được.
165 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 2: Thiên Môn sơ khai quan thương hải Chương 164: Mất tíchNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnTrời đã vào đêm, Thông châu vào ban đêm cực kỳ giá rét.
166 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 2: Thiên Môn sơ khai quan thương hải Chương 165: Thân thíchNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnPhụ nhân kia thấy Sở Hoan tiến lên, thấy hắn một thân giáp đen đầu đội mũ chim ưng, khí thế vô cùng uy vũ, so với Liễu béo còn uy phong hơn, không khỏi lùi về sau hai bước, trốn sau lưng nam tử.
167 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 2: Thiên Môn sơ khai quan thương hải Chương 166: Uyển Tỷ NhiNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnTố Nương đi ra, đầu Diệp Thế Phúc cúi xuống thấp hơn, Uyển Tỷ Nhi cũng hơi xấu hổ, vội vàng nói: - Tố Nương, muội đừng có hiểu lầm.
168 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 2: Thiên Môn sơ khai quan thương hải Chương 167: Giao thừa say rượuNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnTrước giao thừa, toàn bộ phủ thành giăng đèn kết hoa, không ít nơi còn chuẩn bị hội đèn lồng.
169 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 2: Thiên Môn sơ khai quan thương hải Chương 168: Giao thừa say rượuNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnTrước giao thừa, toàn bộ phủ thành giăng đèn kết hoa, không ít nơi còn chuẩn bị hội đèn lồng.
170 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 2: Thiên Môn sơ khai quan thương hải Chương 169: Rượu say lòng người, cũng tự say! Nhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnLúc này Sở Hoan cũng mơ hồ, hắn không biết đầu óc Lâm Lang còn rõ ràng hay không, nàng nói chuyện chỉ như đúng mà sai, nhìn qua đã say, nhưng dường như lại vẫn duy trì tỉnh táo.
171 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 2: Thiên Môn sơ khai quan thương hải Chương 170: Như mây, bay lên!Nhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnMùi thơm của thân thể Lâm Lang tràn ngập trong phòng, hòa lẫn với mùi thơm của cây hương trầm, trong phòng mờ tối lại càng khiến hai bầu ngực trắng sáng đến chói mắt nổi bật lên rõ rệt.
172 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 2: Thiên Môn sơ khai quan thương hải Chương 171: Gió xuân thổi qua Ngọc Môn QuanNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnTrong sương phòng vẫn một mảnh tối mờ, tiếng thở dốc dồn dập lúc trước đã bắt đầu ôn hòa xuống.
173 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 2: Thiên Môn sơ khai quan thương hải Chương 172: Ngày đầu năm vắng khách Nhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnNgày đầu năm mới, Vân Sơn phủ thành náo nhiệt phi phàm, xe ngựa đi lại trên phố không dứt.
174 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 2: Thiên Môn sơ khai quan thương hải Chương 173: Chúc tếtNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnSở Hoan cả đêm chưa về, người nhà biết hắn tới Tô phủ, nghĩ tới có chuyện ràng buộc, cho nên cũng không lo lắng gì, chỉ là trong lòng Tố Nương vô cùng nghi hoặc, đêm giao thừa không ở trong nhà, nói ra ngoài thì ra ngoài, sao lại một đêm cũng không thấy bóng người.
175 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 2: Thiên Môn sơ khai quan thương hải Chương 174: Long hổ bảngNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnSở Hoan lấy làm lạ, hỏi: - Phương gia Hãn châu? Ai mời? Kỳ thật hắn trong lòng đã rõ người nào của Phương gia mời rồi.
176 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 2: Thiên Môn sơ khai quan thương hải Chương 175: Tửu VươngNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnTửu phường Hòa Thịnh Tuyền có tiểu viện riêng của Lâm Lang, hai cây hoa mai trong viện vừa lúc đang nở, ngoại trừ Sở Hoan và Lâm Lang, đại tác sư Hàn Uyên cũng ở trong phòng, đang báo cáo tình hình của tửu phường với Lâm Lang.
177 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 2: Thiên Môn sơ khai quan thương hải Chương 176: Người trong kinh tớiNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnTới gần Thập Lý đình, tốc độ phi mã của Sở Hoan chậm dần lại, từ xa xa nhìn thấy Vệ Thanh Thiên, Vệ Thanh Thiên cũng nhìn về hướng này, lúc này cũng đã có binh sĩ tiến lên dắt ngựa cho Sở Hoan rồi, Sở Hoan xoay người xuống ngựa, sửa sang lại giáp trụ, đi tới gần Vệ Thiên Thanh chắp tay hành lễ, Vệ Thiên Thanh cũng đã mỉm cười nhẹ nhàng nói:- Ta biết lần này Tô gia đang bận tuyển chọn ngự tửu rồi, ngươi ở bên đó công việc cũng nhiều, cho nên huynh đệ ta mới ít có cơ hội tề tệ.
178 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 2: Thiên Môn sơ khai quan thương hải Chương 177: Ba cỗ xe ngựaNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnTrong tinh kỳ phấp phới, đoàn xe chậm rãi đi tới, phía trước là mười tên Thần Y Vệ mở đường, ngoại trừ tên Bách hộ lúc trước, mặt khác còn có một gã Bách hộ cũng ở trong đó, đám quan viên nhìn thấy, trong lòng đều kinh ngạc, xem triều đinh quả thật vô cùng coi trọng đối với Từ Tòng Dương, Thần Y Vệ tổng cộng cũng chỉ 12 tên Bách hộ, lại phái ra hai gã hộ vệ, có thể thấy Hoàng đế suy xét vô cùng an toàn đối với Từ Tòng Dương.
179 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 2: Thiên Môn sơ khai quan thương hải Chương 178: Điện hạNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnBách hộ Thần Y Vệ thấy Tề Vương để mình lui ra, thoáng nhìn nhau, một người đã nói:- Điện hạ, Vệ Đốc phân phó.
180 Quốc Sắc Sinh KiêuTác giả: Sa Mạc-- o -- Quyển 2: Thiên Môn sơ khai quan thương hải Chương 179: Dạ đàm biệt việnNhóm dịch KoCoNguồn: Mê TruyệnBách hộ Thần Y Vệ thấy Tề Vương để mình lui ra, thoáng nhìn nhau, một người đã nói:- Điện hạ, Vệ Đốc phân phó.