401 Vẻ mặt Hiên Viên Thiệu cho thấy lão hết sức tò mò đối với chuyện này, trong lòng Sở Hoan vẫn nhất thời đoán không ra Hiên Viên Thiệu rốt cuộc có tâm tư gì.
402 Chính đường Hộ bộ. Chủ quản và các quan viên cao cấp đều tụ tập ở trong này. Hồ Bất Phàm sắc mặt có vẻ vô cùng ngưng trọng, nói ngay vào điểm chính: - Mọi người cũng đều biết, Thiên Môn tác loạn Giang Hoài đạo.
403 Sở Hoan biết vị Chủ Sự Thương Bộ này họ Âu Dương, tên một chữ Chí, cũng từng gặp vài lần trong Hộ Bộ, nhưng lại chưa từng nói chuyện nhiều, cũng không rõ về người này, nhưng hôm nay nghe gã ní, lại phát hiện người này quả thực có vài phần tài cán, nói ra một phen, cũng trật tự rõ ràng, rất có đạo lý.
404 Sở Hoan trở lại Độ Chi Tào, còn chưa uống một chén trà, ngoài cửa liền vang lên âm thanh:- Sở đại nhân bận rộn nhiều việc không? Mạo muội quấy rầy, vẫn không nên trách cứ.
405 Sau khi Phán Quan rời đi, Lang Vô Hư chắp tay đi tới đi lui nơi góc sân có cây hòe lớn, trên mặt có vẻ hết sức lo âu, tâm thần không yên, dường như đầy bụng tâm sự.
406 Phủ An Quốc Công. Làm phủ đệ của trọng thần đứng đầu đế quốc, chỉ nhìn từ ngoài phủ, ngươi sẽ không cảm thấy phủ vệ này phòng ngự nghiêm mật bao nhiêu, ngoại trừ vài tên thủ vệ ngoài cửa phụ, cũng không đề phòng sâm nghiêm bao nhiêu so với quan viên bình thường.
407 Hoàng Thiên Đô không hiểu, Hồ Bất Phàm cũng không hiểu, nhưng An Quốc Công không có hứng thú giải thích, chỉ thản nhiên nói: - Không rõ, phải chính mình chậm rãi suy nghĩ, có một số việc tự mình nghĩ mới hiểu được, cuối cùng so với việc được người khác giải thích sẽ tốt hơn.
408 Sở Hoan kinh ngạc hỏi: - Đại nhân vì sao nói như vậy?Lang Vô Hư thở dài, hạ giọng nói: - Sở hiền đệ, đệ cũng đã biết Hộ bộ chân chính thuộc về ai?- Tất nhiên là do Hồ Bộ đường xử lý.
409 Khuôn mặt Lang Vô Hư không kìm nổi lộ ra vẻ khó coi, Sở Hoan nhìn vào trong mắt, bưng chén thưởng thức một ngụm trà, lúc này mới chắp tay nói:- Đại nhân, hôm nay nhận được khoản đái, đã quấy rầy nhiều, hiện giờ cơm cũng đã ăn, trà cũng thưởng thức, không dám quấy rầy hơn nữa.
410 Sở Hoan dường như hiểu được cái gì, vội vàng đi đến đẩy cửa ra. Đây đúng là phòng thẩm vấn của Tây Môn công sở, bên trong có sáu bảy người. Vương Phủ mang theo vài tên Võ Kinh vệ đang thẩm vấn, nhìn thấy Sở Hoan tiến vào, Vương Phủ mày giãn ra, đứng dậy, chắp tay nói: - Đại nhân, sao ngài lại tới đây? Đang muốn thẩm vấn xong thì đưa khẩu cung qua cho đại nhân.
411 Sở Hoan chỉ nhìn thoáng qua, liền biết hai người này là người Tây Lương, tuy rằng bọn họ mặc áo gấm, nhưng mũ da mềm đặc biệt kia là tượng trưng rõ ràng nhất của người Tây Lương.
412 Khuất Luật Cân tiến lên, lớn tiếng nói:- Ta cùng các ngươi đi nha môn, ta đi cùng các ngươi đã đủ rồi. - Ồ ồ. Võ Kinh Vệ trêu đùa:- Ngươi quả thật coi mình là nhân vật nào rồi? Ai đi ai không đi, do ngươi nói là được sao?Gã trầm giọng nói:- Bắt hết đi!Tiếng soạt soạt soạt vang lên phía sau, vài tên Võ Kinh rút bội đao ra, đúng lúc này, liền nghe được một giọng nói thản nhiên:- Chậm đã!Mọi người nhìn lại theo giọng nói, thấy được một người trẻ tuổi ở ngồi bàn bên cạnh chậm rãi đứng lên, người trẻ tuổi kia mặc quần áo bình thường, nhìn qua cũng không giống con cháu nhà giàu, một gã Võ Kinh Vệ cả giận nói:- Ai để ngươi nói chuyện? Thật to gan, ngươi đang gây cản trở công vụ.
413 Cùng với giọng nói, có vài người từ bên ngoài tiến vào. Người đi trước một thân giáp trụ, đi theo phía sau vài tên Võ Kinh vệ, trong đó có một gã Võ Kinh vệ mặc y phục Công sở đầu, sắc mặt khó coi.
414 Tối nay đầu tiên Sở Hoan dự tiệc ở Lang phủ, còn chưa tới cửa Tây Môn Thự, lại dẫn theo Bạch Hạt Tử hai người tới tửu lầu này ăn cơm, dây dưa một phen, đợi đến khi trở lại bên ngoài phủ, đã là lúc giờ tý, đêm dài người vắng, xung quanh lạnh lẽ không tiếng động.
415 Từ đại phu lập tức bắt đầu châm cứu từ phổi, hai ngón tay cầm kim, nhẹ nhàng chuyển động, vẻ mặt chăm chú. Sở Hoan biết Từ đại phu đang châm cứu, không dám xem thường, bất động như núi, tay đỡ lấy Lăng Sương.
416 Sở Hoan ồ một tiếng, hỏi:- Hóa ra cô còn có ca ca, vậy cô có biết hiện giờ hắn ở nơi nào?Khuôn mặt xinh đẹp của Lăng Sương lộ ra nụ cười khổ, giọng nói rất nhẹ:- Nô tì cũng không biết… Thậm chí nô ti không biết hiện giờ huynh ấy còn sống hay đã chết.
417 Lúc rảnh rối Sở Hoan còn có thể tưởng tượng chiến cuộc đông nam, Lang Vô Hư lại không có tâm tư nghĩ chuyện nơi đó, mấy hôm nay gần như mỗi ngày g ã đều tới chỗ Sở Hoan một chiếc, trong mắt người ngoài không có gì lạ, chẳng qua là Thị Lang đại nhân uống trà với Sở Chủ Sự mà thôi.
418 Trong kinh thành đám quan viên đi lại với nhau chẳng qua là chuyện bình thường, đặc biệt quan viên cùng nha môn lại thường xuyên tụ tập một chỗ ăn chơi ca múa.
419 Lang Vô Hư cười lạnh nói:- Đây tất nhiên là tâm kế của An Quốc Công. Mỗi lần đối chiếu sổ sách, sổ sách của Hồ Bất Phàm đều giao tới tay An Quốc Công, đóng dấu lên là có ý xác định sổ sách quả thật đi ra từ tay Hồ Bất Phàm, tuy nói sau khi bên kia thẩm tra đối chiếu sổ sách sẽ tiêu hủy, nhưng… Ha ha, ta thật sự không biết là tiêu hủy thật sự.
420 Hộ bộ Thượng thư phủ. Hồ Bất Phàm chưa từng trải qua võ luyện. Từ trước đến nay y cũng không coi trọng người luyện võ. Trong mắt y người luyện võ đích thực là kẻ vũ phu lỗ mãng.