381 Sở Hoan sửng sốt, nhưng lập tức, hắn ngửi thấy một mùi thơm kỳ dị thổi qua từ phía sau mình, mùi hương này rất đặcb iệt, trong hoa viên vốn nhiều hoa tươi, cả vườn mùi hoa, nhưng từ khi mùi hương này thổi qua, dường như nó xua tan tất cả mùi hoa, mùi trăm hoa dường như sợ hãi mũi hương thoang thoảng này, lặng yên thối lui.
382 Tiểu Công chúa nắm tay Lưu Ly phu nhân, hai bóng hình xinh đẹp rời khỏi luyện võ trường, đi tới chuồng ngựa. Sở Hoan ở phía sau nhìn hai bóng hình, nắm chặt tay, trước đó, có lẽ hắn không sợ người khác uy hiếp, ai biết hiện giờ lại bị tiểu nha đầu nắm được nhược điểm, hơi bất đắc dĩ, chỉ có thể theo sau.
383 Tiểu Công chúa lập tức hỏi:- Ca dao gì?Sở Hoan ngẫm nghĩ một chút, mới chậm rãi ngâm:- Ba mươi hai lấy mắt làm đầu, tiếp theo xem đầu phải vuông. Xem ngựa không xem nguồn gốc, giống như tin truyền miệng của người ngu.
384 Sở Hoan đi theo tiểu Công chúa vào cung điện, yêu cầu nói:- Công chúa, ngươi và phu nhân luyện múa trước, ta còn có công vụ trong người, sẽ không ở đây quấy rầy hai người nữa.
385 Công trình sửa chữa Đồng Nhân Quán quả nhiên vẫn có kết quả, Sở Hoan mang theo vài quan viên Độ Chi Tào, tự mình tới Đồng Nhân Quán khảo sát một lần, trong ánh mắt cổ quái của quan viên hai bộ Công Bộ và Lại Bộ, đều ghi chép địa phương cần tu sửa.
386 Sương mù kinh thành đương nhiên sẽ không chỉ xuất hiện ở phủ đệ Sở Hoan, toàn kinh thành lúc sáng sớm đều bao phủ trong sương mù, sáng sớm mọi người đều nhìn thấy cảnh này, đều chậc chậc kêu kỳ lạ, bao nhiêu năm chưa từng nhìn thấy sương mù sớm vào tiết như thế này.
387 Hiện giờ Sở Hoan rất đau đầu, Mạc Lăng Sương hai mắt đẫm lệ, khiến người trìu mến, nhưng bây giờ hắn không rõ vì sao Tôn Đức Thắng đưa Mạc Lăng Sương đến phủ đệ của mình, hắn đương nhiên rõ ràng, Tôn Đức Thắng không thể nào mang theo Mạc Lăng Sương tiến đến nói lời cảm ơn mình, trong chuyện này tất có duyên cớ khác, trong lòng nghĩ đến một khả năng, vô cùng giật mình, nhưng trên mặt lại cười nói:- Lăng Sương cô nương, trước tiên cô ngồi xuống một chút.
388 Sở Hoan đau đầu, Mạc Lăng Sương lại bắt đầu yên lòng. Ở Vân Sơn đột nhiên bị đưa đi, Mạc Lăng Sương cho là mình bị bị người ta bắt cóc, nhưng những ngày sau đó, người mà nàng tiếp xúc đối với nàng hết sức cung kính, không một chút chậm trễ, bất kể ăn mặc, có thể nói hết sức vồn vã ân cần.
389 Vào lúc hoàng hôn, Sở Hoan trên đường về nhà, thuận tiện mua một ít thực phẩm chín. Hắn không phải là người thích nấu ăn, nhưng Mạc Lăng Sương hôm nay tới, mình không thể mua rau xà lách về nhà bắt nàng phải làm.
390 Sở Hoan sửng sốt, nghiêng đầu đi, thấy Lăng Sương đứng bên cạnh, đôi mắt mở thật to, tràn đầy ngạc nhiên, nghi hoặc hỏi:- “Kê sơn cửu cảnh đồ, đó là thứ gì?Lăng Sương hiển nhiên phát giác mình thất thố, giọng nói nhỏ xuống, vội nói:- Lão gia, nô tì… nô tì nói lỡ, nô tì nhìn thấy bức họa này… bức họa này như là ‘Khê sơn cửu cảnh đồ’, cho nên… !- Không sao!Sở Hoan lắc đầu, cuộn tròn bức họa lại, lúc này trong phòng đã thắp đèn dầu, dưới ngọn đèn dấu, bức họa này có vẻ cổ xưa, Sở Hoan thấp giọng hỏi:- Cô từng thấy bức họa này sao?Lăng Sương nói:- Trước kia từng thấy đồ giả, đây là ‘Khê sơn cửu cảnh đồ’ của Cố Khải Chi, nếu như là thật, giá trị liên thành!- Cố Khải Chi?Sở Hoan cảm thấy cái tên này hết sức quen thuộc, lập tức nhớ lại, Cố Khải Chi có một bức họa khác rất nổi tiếng, đó là ‘Lạc Thần phú đồ’, hóa ra không ngờ bức họa này cũng sinh ra từ Cố Khải Chi.
391 Kinh thành Lạc An là trung tâm đế quốc, đủ loạn quan lại tập hợp, phủ đệ trong kinh rất nhiều, nhưng phủ đệ xa hoa nhất ngoài cung, tất nhiên không có bất kỳ phủ đệ nào có thể so sánh với phủ Thái Tử, cho dù rất nhiều người biết rằng, An Quốc Công giàu ngang một nước, nhưng quy mô phủ An Quốc Công vẫn không thể so sánh với phủ Thái Tử.
392 Lưu Ly phu nhân cùng đã từ trên gường uyển chuyển đứng dậy, hướng Tề vương thi lễ, rồi ngọt ngào nói:- Thái tử, thiếp thân xin được cáo lui trước. Thái Tử khẽ vuốt cằm, cười nói: - Đến bữa cơm, nàng ăn cơm cùng bổn cung.
393 Sắc mặt Tề vương trầm xuống, nhìn chằm chằm vào mắt Thái tử, thấp giọng hỏi:- Thái tử ca ca, người ở Trung Nghĩa trang giật dây ám sát đệ, chẳng lẽ là.
394 Doanh Nhân lắc đầu nói:- Thái tử ca ca, đệ sẽ không. - Sẽ không cái gì?- Không quay về cùng Tam ca tranh giành ngôi vị Thái tử. Doanh Nhân nói:- Sức mình có bao nhiêu, đệ biết rất rõ, tuyệt đối không thể tranh được với Tam ca, hơn nữa… hơn nữa cho tới bây giờ đệ cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc làm Thái tử…!Gã cười khổ nói:- Thái tử ca ca, Thái tử một nước chính là vua một nước, nhất định phải có tài đức vẹn toàn.
395 Nụ cười trên mặt Thái tử chợt tắt:- Đệ cảm thấy chí hướng không bằng lão Tam?- Đương nhiên không bằng. Doanh Nhân lắc đầu nói:- Thái tử ca ca, đệ nhớ trước đây huynh thường nói cho đệ biết, chờ huynh làm Hoàng đế, sẽ làm cho bách tính cơm no áo ấm, nhưng chí hướng của Tam ca đó là mở rộng bờ cõi, so với hai huynh, đệ…đệ thực không có chí hướng gì.
396 Doanh Nhân lập tức nói:- Không phải, không phải, nghe nói nửa năm trước Thái tử phi lâm bệnh, nhưng không ai điều trị được, hiện vẫn đang nằm không thể dậy.
397 Sau một lát, Điều Hậu đã trở về, phía sau là một đầu bếp nổi danh. Đầu bếp kia đi vào nhã sảnh, sắc mặt tái nhợt, trán tràn đầy mồ hôi lạnh, hồn bay phách lạc, quỳ trên mặt đất, run giọng nói:- Thái Tử tha mạng, Thái Tử tha mạng, tiểu nhân biết tội, tiểu nhân nhất thời hồ đồ, sẽ không dám nữa, không dám nữa, cầu Thái Tử tha mạng!Thái Tử không nhìn gã, Điền Hậu đã chắp tay bẩm:- Khởi bẩm Thái Tử, người này bởi vì đố kị sinh hận thù, mua tôi tớ, động tay động chân trên thịt dê nướng, là muốn đẩy đầu bếp nướng thịt dê vào chỗ chết, hắn đã thú nhận hành vi phạm tội, xin Thái Tử xử lý.
398 Lưu Ly phu nhân cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của Thái Tử đánh gia trên thân hình lả lướt của mình, loại ánh mắt này giống như muốn một ngụm nuốt mình vào, khuôn mặt nóng lên, cũng không biết bởi vì nguyên nhân uống rượu hay là vì ngượng ngùng, môi đỏ cũng thở gấp rút, hơi thở như lan, thần sắc say lòng người.
399 Thái tử ban thuởng Huyết Ẩm đao, là bảo đao chân chính chém sắt như chém bùn, ánh đao hiện lên, trường thương đã bị Huyết Ẩm đao từ giữa cắt đứt, người nọ có chút giật mình, đang ở giữa không trung, trường thương mặc dù gãy nhưng thế đi chưa hết, lấy đoạn còn lại tiếp tục đâm vào Sở Hoan.
400 Tam đao tứ thương phá thiên cung!Triều đình bát đại cao thủ, “phá thiên” cầm đầu. Áo trắng đeo cung, tên tan tác, nhân vật như vậy, Sở Hoan trước tiên nghĩ đến dĩ nhiên là danh chấn thiên hạ Hiên Viên Thiệu.