421 Ngân sách đỏ trong lòng Hồ Bất Phàm, không khác gì với mạng sống của gã, gã vô cùng rõ ràng, sổ sách này sáng tạo ra địa vị hiện giờ của mình, nhưng cũng là một quyển sách có thể đập mình tan xương nát thịt bất cứ lúc nào.
422 Lúc tảng sáng, một chiếc xe ngựa dừng bên ngoài phủ Hán Vương. Hán Vương Doanh Bình chính là Hoàng tử thứ ba của Hoàng đế bệ hạ, ba tháng trước, vừa mới trải qua sinh nhật hai mươi tư.
423 Tại Sở phủ, Tôn Phán Quan tửu lượng không tồi là người đầu tiên tỉnh lại, khi tỉnh lại ánh mắt mông lung, cảm thấy đầu hơi đau, gã chỉ nhớ lúc trước uống rất nhiều rượu, một ly lại một ly, rốt cuộc là bao nhiêu bản thân gã cũng không nhớ được, thậm chí mình ngủ đi lúc nào cũng quên không còn sót lại gì.
424 Hoàng Thiên Đô hơi sửng sốt, lập tức ghé sát vào hỏi:- Phụ thân, ngài nói tới ai? Ai là nội gian?- Lang Vô Hư. Lão Quốc Công thở dài:- Phòng ngày phòng đêm, trộm nhà khó phòng, lão phu cũng thật không ngờ Lang Vô Hư to gan lớn mật, dám bán đứng lão phu!Hoàng Thiên Đô vẻ mặt mờ mịt nói:- Phụ thân, điều này… sao vẫn là Lang Vô Hư? Vừa rồi ngài cũng nhìn thấy, Lang Vô Hư cũng không giống như nội gian!Gã dừng một chút, nói:- Lang gia cùng chúng ta quan hệ sâu đậm, Lang Vô Hư này vẫn có thể làm chút chuyện, chớ có trách oan uổng hắn, tự phế tay chân.
425 Tiểu Công chúa ngồi trên lưng ngựa, thật sự uy phong, vung roi lao nhanh trên bãi ngựa, tuy rằng võ công của nàng thật sự không tốt lắm, nhưng thuật cưỡi ngựa thật sự có tài, mái tóc tung bay, quả thật cực kỳ xinh đẹp.
426 Tiểu Công chúa vừa dứt lời, khuôn mặt xinh đẹp của Lưu Ly phu nhân đỏ bừng như rặng mây, hơi hơi nhìn Sở Hoan liếc mắt một cái, cũng không nói lời nào.
427 Tiểu Công chúa lao ngựa đi, nghe từ phía sau truyền đến tiếng ngựa hí, cảm giác sự tình không ổn, quay đầu nhìn thì thấy phía sau Hắc Sửu đã dựng đứng hai chân trước lên.
428 Tổng đốc Hà Tây Phùng Nguyên Phá tặng cho Doanh Nhân hai con chim diều hâu, Doanh Nhân được hai con chim này rất thích chí, tự mình huấn luyện, mỗi ngày đều dành thời gian cho việc đó.
429 Tôn Đức Thắng đi theo tiểu Công chúa rời đi, Doanh Nhân lúc này mới lắc đầu cười khổ nói: - Ta đúng là bất lực với nàng. Mỗi lần lại đây, chỗ này của ta thế nào cũng mất cái gì đó.
430 An Quốc Công thông qua Hồ Bất Phàm khống chế Hộ bộ, nếu Hồ Bất Phàm không chết, Thái Tử đảng có lẽ có thể lợi dụng Hồ Bất Phàm cắn cho An Quốc Công mấy nhát, nhưng hiện giờ Hồ Bất Phàm chết, ngay lập tức, An Quốc Công lại được an toàn.
431 Thẩm Khách Thu nghe An Quốc Công nói như vậy, lập tức cười:- Lão quốc công chí công vô tư, hạ quan khâm phục!An Quốc Công mặt không chút thay đổi hỏi:- Thẩm Ngự sử lời ấy là có ý gì?- Hộ bộ năm đó là do lão quốc công xử lý.
432 Đô Sát viện và Đại Lý Tự ra tay quả thật không nhẹ. Hồ Bất Phàm sợ tội tự sát, Mã Hồng đến nhậm chức, lập tức hiệp trợ Đô Sát viện và Đại Lý Tự tiến hành điều tra quan viên Hộ bộ.
433 Sứ đoàn Tây Lương đối với chuyện này thật ra không có ý kiến gì, đi đường cả ngày lẫn, bôn ba mệt mỏi, đến sớm hơn dự kiến cả nửa tháng, tuy rằng đều là những dũng sĩ ngàn dặm mới tìm được một người, nhưng thân xác máu thịt, áp lực như thế dĩ nhiên mệt mỏi không chịu nổi, cần nghỉ ngơi và chỉnh đốn, là chuyện hợp tình hợp lý.
434 Trong Thừa Thiên Điện, quần thần đều nghị luận, nhưng thanh âm rất nhanh nhỏ dần xuống, bởi vì chúng thần nhìn thấy, Hoàng đế bệ hạ thần sắc âm thần, lông mi hoa râm kia đã nhíu chặt lại.
435 Hoàng đế cả đời tự phụ, đi ra từ kỵ binh lưỡi mác, bình định thiên hạ, mặt đất Trung Nguyên này bị lão đạp dưới chân, sao có thể nhận thua trước tiểu kỹ đấu vật?Ánh mắt của lão như điện, đảo qua quần thần, thản nhiên hỏi:- Các vị ái khanh, Ma Ha Vương tử nói rõ Tây Lương bọn họ đấu vật vô địch thiên hạ, các vị ái khanh cho rằng thế nào?Ý của lão rất đơn giản, người Tây Lương khiêu khích trên điện, ngang ngược càn rỡ, nhất định phải đè ngạo khí của người Tây Lương mới được, lão là quân vương đế quốc, tất nhiên muốn duy trì phong độ quốc quân thiên triều, nhưng các thần tử lại cần phải có người đứng ra, hung hăng đánh vào mặt người Tây Lương.
436 Thượng Quan Như Hải bị ném vào trong ao, cả triều biến sắc, Thượng Quan Như Hải coi như là một viên mãnh tướng của đế quốc Đại Tần, nhưng không ngờ ngay cả góc áo của Khuất Luật Cân cũng chưa đụng tới, đã bị Khuất Luật Cân ném vào trong ao, điều này tất nhiên là sỉ nhục với Thượng Quan Như Hải, lại là sỉ nhục đối với cả triều Đại Tần.
437 Lời Sở Hoan nói kinh động bốn phương, giật mình đầu tiên chính là đám võ tướng kia, tuy rằng không ít người biết người trước mắt này là Sở Hoan dương oai Thiết Huyết Viên, nhưng nhìn dáng người bình thường không khôi ngô của Sở Hoan, thậm chí hoài nghi trong lòng người trước mắt này có thật sự là Sở Hoan dương oai ở Thiết Huyết Viên hay không, lúc này Sở Hoan mặc bào phục quan văn, tuy rằng không có bao nhiêu khí chất nhã nhặn của quan văn, nhưng cũng không gọi vũ dũng, một nhân vật nhưu vậy dĩ nhiên chủ động xuất chiến, thật sự là ngoài dự kiến của mọi người.
438 Khuất Luật Cân muốn ôm lấy cổ Sở hoan, nhưng lại bị Sở Hoan nhân cơ hội cúi đầu xuống, ôm vào khoảng không, hơn nữa gã cũng biết, mình vừa ôm vào khoảng không, đã cho Sở Hoan một cơ hội rất lớn, mà cao thủ đấu vật quyết đấu như vậy, vừa có cơ hội, không có khả năng không bắt lấy.
439 Hoàng đế Bệ hạ dùng võ lập quốc, tận trong xương tủy vốn là người máu lạnh. Mà Tây Lương Ma Ha Tàng cũng là người bướng bỉnh cố chấp không dễ dàng thuần phục, Hai người nói qua nói lại mấy qua lại, đối chọi gay gắt, sặc mùi binh đao.
440 Trên đại điện nhất thời không một tiếng động, yên tĩnh giống như chết. Hoàng đế Bệ hạ mặt không đổi sắc, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Ma Ha Tàng.