81 Khi Ngô Lâm hỏi ra những lời này thì Trịnh Diệu Đông nhíu mày. Bây giờ anh biết đứa nhỏ vẫn còn ở trong bụng Tô Khả, bởi vì sau khi anh phát tiết xong thì tìm bác sĩ dám làm phẫu thuật cho Tô Khả tính sổ, sau khi gặng hỏi thì một bác sĩ bị thương trên tay há miệng run rẩy nói ra, thật ra thì con của Tô Khả vẫn còn, cũng không có bị phá bỏ.
82 Hôm sau, Tô Khả cũng không đi bệnh viện. Là Trịnh Diệu Đông cho cô xin nghỉ. Cô muốn đi nhưng Trịnh Diệu Đông lại nói cho cô biết, bây giờ ở bệnh viện, lời đồn đại đã bay đầy trời, bây giờ cho cô ở nhà mấy ngày, chờ sóng gió gần lắng đi rồi trở lại bệnh viện.
83 Tâm tình Tô Khả rất tệ, bởi vì xì căng đan bên trường học càng ngày càng gay gắt, giống như là có ai ở phía sau ‘thêm dầu vào lửa’, chẳng những lời đồn đại không có tan đi mà ngược lại càng ngày càng nghiêm trọng.
84 Thời buổi rối loạn Tô Cẩm Niên nói chuyện với ông nội anh rất lâu, cuối cùng mới đứng dậy tính rời đi. Tần Phi đi theo Tô Cẩm Niên ra ngoài, Tô Cẩm Niên thờ ơ nhìn Tần Phi, "Bà muốn làm gì?"Tần Phi nhìn bộ dạng cảnh giác của Tô Cẩm Niên như vậy thì trong lòng thoáng qua một chút không vui, "Mẹ cảm thấy chúng ta cần phải nói chuyện thật tốt.
85 Mảng lớn mảng lớn màu đỏ dần dần chảy lan ra, màu đỏ diêm dúa lẳng lơ tùy tiện chảy ra, trong nháy mắt trên đất chảy đầy đau thương. Đường nhựa đen giống như là một bản vẽ, lúc này bị người dùng sơn màu đỏ giội lên, phủ lên một bút dày đặc.
86 "Biết rõ còn hỏi!" Bộ dáng Hoàng Nghê Thường ‘cao cao tại thượng’, thờ ơ nhìn Tô Khả cực kỳ tiều tụy, thế nhưng tâm tình của cô ta cực kỳ tốt. Cô ta tìm đến Tô Khả, bởi vì ngoài việc bây giờ trạng thái Tô Khả rất dễ dàng mất con, thì càng bởi vì tâm tình cô ta rất không tốt, mà cô ta muốn làm tâm tình Tô Khả càng không tốt, cho nên đến đây.
87 Tô Khả núp ở góc tường, hai tay che miệng, không phát ra được một chút âm thanh, hốc mắt khô khốc đo đỏ, cũng chảy không được nửa giọt nước mắt. Ánh mắt của cô trống rỗng, nhìn thế giới trắng xóa.
88 "Tô, Khả!" Âm thanh nghiến răng nghiến lợi giống như là muốn hung hăng xé nát người khác, làm cho anh lính đặc chủng bên cạnh cực kỳ kinh sợ. Tô Khả nhìn người tới, miệng mở to, không thể tin nhìn người đàn ông mặc quân phục ngụy trang màu xanh lá trước mắt, nhìn gương mặt tuấn tú trắng nõn dù phơi nắng quanh năm mà không đen đã trở nên xanh mét, nhìn gương mặt bình tĩnh không sóng gió của anh biến thành sát khí ngút trời.
89 Tô Khả ngồi xe Thẩm đường về đến nhà, không thấy bóng dáng Tiểu Bao Tử ở phòng khách thì đoán biết lúc này nhất định Tiểu Bao Tử ở nhà bếp. Đẩy cửa nhà bếp ra, quả nhiên nhìn thấy Tiểu Bao Tử đang đeo khăn quàng cổ nhỏ, hai cái chân kê lên ghế nhìn cái nồi gì đó.
90 Sau đó Tô Khả dắt Tiểu Bao Tử đi tới khu chuyên bán kẹo, nhìn kẹo cầu vồng không tệ thì liền hỏi, "Có muốn ăn kẹo hay không?""Cô gái, người không biết cho rằng bây giờ mẹ đang đóng vai bà dì hư hỏng đó.
91 Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt của anh lóe lên một tia sáng. Thẳng tắp nhìn Tô Khả, giống như muốn bước vào linh hồn của cô. Còn Tô Khả sợ muốn tè ra, không chút suy nghĩ, xoay người co cẳng muốn chạy.
92 Tô Khả nói hết lời thì cười nhạt, xoay người, cũng không quay đầu lại, bởi vì cô sợ nhìn thấy anh bày ra vẻ măt cô đơn thì kiên trì năm năm qua của cô sẽ uổng phí.
93 Ánh đèn trong phòng đầy kiều diễm, đại khái là cửa sổ không đóng chặt nên gió thổi vào, rèm cửa sổ không ngừng lay động. Tô Cẩm Niên cúi đầu nhìn khuôn mặt xinh đẹp như hoa của cô.
94
95 Thẩm Đường đi ra không bao lâu thì đột nhiên Tiểu Bao Tử liền ngượng ngùng, vặn vẹo trong ngực Tô Khả, Tô Khả nói: "Nhị Tô, sao vậy? Là chỗ nào không thoải mái sao?"Cả khuôn mặt Tiểu Bao Tử cũng vùi vào ngực Tô Khả, "Mẹ, con mắc tiểu.
96 Sáng sớm hôm sau, Tô Khả nhận điện thoại Thẩm Đường gọi tới, ý là chuyện xin nghỉ đã hoàn thành rồi. Tiểu Bao Tử còn đang ngủ, trải qua việc truyền nước biển ngày hôm qua thì bé đã hạ sốt bảy tám phần, Tô Khả cũng an tâm không ít.
97 Doãn Lạc Hàm không nghe rõ rốt cuộc trong miệng Trịnh Diệu Đông nói nhỏ cái gì, liếc anh một cái, hành vi tương đối tự làm mất đi sự "Thục nữ" của cô, sau đó thấy ánh mắt Trịnh Diệu Đông vẫn nhìn cửa chính thì biết chuyện anh thích làm nhất chính là nhìn gái đẹp, vì vậy trong lòng có khó chịu nói, "Rốt cuộc là anh đang nhìn gì.
98
99
100