21 21 Nói đến chỗ thương tâm, Tiểu Cửu không nhịn được, vừa lại khóc lên. Đáng thương thay hài tử, nước mắt nước mũi chảy ròng, cánh tay áo cũng ướt đẫm! Rốt cục không nhịn được rồi, sau bình phong Mai Tuyết Tình cũng lệ rơi đầy mặt.
22 22 Mai Tuyết Tình phát hiện Hạng Ngạo Thiên mục quang sáng quắc nhìn mình, nàng không ngừng nháy mắt với các tiểu cô nương, ý bảo các nàng nói rằng không biết, càng nói nhiều càng sai, càng chi tiết, càng nói, sơ hở sẽ lộ ra càng nhiều.
23 23 “Liên nhi, ta ở đây này!” Mai Tuyết Tình phía sau bình phong lên tiếng. “Công chúa, Hoàng thượng dường như không vui rồi!” Liên nhi đi ra phía sau bình phong, lật tấm chăn lên xem qua thương thế.
24 24 “Hoàng thượng…” Lưu công công nhẹ nhàng lên tiếng nhắc nhở. “Uh, …” Phục hồi lại tinh thần, Hạng Ngạo Thiên thấy mình trong tay đang cầm một xấp bài tử, “Wow…” bang một tiếng, phất tay một cái, đứng dậy nói “Đêm nay, không cần thị tẩm!” Thanh âm còn chưa dứt, người cũng đã biến mất ở ngoài cửa trong ánh trăng.
25 25 Ngày hôm sau, Mai Tuyết Tình tỉnh lại, phát hiện mình lại nằm ở trên giường phía sau bình phong. Tiếng đẩy cửa nhè nhẹ, làm cho nàng cảnh giác hỏi: “Là ai?” “Công chúa, ta là Liên nhi!” Như một cái bóng, Liên Nhi nhẹ nhàng, khéo léo, di chuyển tới phía sau bình phong, trong tay cầm cái mâm trên có cái đĩa đồ ăn sáng.
26 26 Mai Tuyết Tình chậm rãi đi xuống bậc thang. “Công chúa… Công chúa, người không thể ra đây, ngự y dặn dò qua người không thể xuống đất đi lại được!” Liên nhi bò tới, vội vàng đứng dậy trợ giúp Mai Tuyết Tình.
27 Chap 27 Nghi phi theo thái y cùng Hạng Ngạo Thiên vào trong, Hàn Thanh cùng các cung nữ ở lại bên ngoài. “Trước tiên kiểm tra thương thế Tình nhi đi!” Thần kinh căng thẳng vừa thả lỏng xuống, Mai Tuyết Tình mới ý thức được chính mình trên người cũng không khỏe, nàng cũng không rõ chính mình vốn là đi như thế nào vào nhà.
28 28 Chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu ngàn dặm truyền xa. Không cần phô trương, ngày mai, các nữ nhân trong hậu cung sẽ lan rộng, công chúa mất trí nhớ, đối với nô tài không nghe lời đánh một trận lớn.
29 29 Mưa to không ngừng rơi ào ào. Ánh chớp sáng lòa cùng tiếng sấm như xé gió làm Mai mẫu đứng ngồi không yên. Nhìn gió thổi mạnh làm rơi rụng lá cây đầy sân, Mai mẫu rốt cục không nhịn được mặc áo mưa vào, đi xuống lầu.
30 30 Hạng Ngạo Thiên ở tẩm cung, đúng là xuân quang vô hạn hảo. Lưu công công cố chọn một vị phi tử đưa đến. Gần đây, Hoàng thượng cũng không biết là làm sao nữa, tính tình càng ngày càng bất định.
31 chap 31 Hai người trở lại ngự thư phòng, Hàn Thanh thấy công chúa xa xa thư thái đến, vội vàng cúi đầu, hắn cũng không nghĩ muốn gây sự chú ý cho Mai Tuyết Tình, vừa lại làm cho nàng mang ra làm trò cười.
32 32 Bên ngoài Ngự thư phòng, truyền đến tiếng bước chân. Là Hàn Thanh! “Vào đi!” Hạng Ngạo Thiên ngừng suy nghĩ, ra lệnh cho Hàn Thanh. Hàn Thanh đẩy cửa bước vào, thấy có Mai Tuyết Tình ở đó, bất tri bất giác chợt đỏ cả mặt mày.
33 33 Hạng Ngạo Thiên vẻ mặt hài lòng. Đã lâu rồi không được vui vẻ như thế, tiểu nữ nhân này luôn có những việc làm cho hắn ngạc nhiên. Nếu nàng là nam nhân, khẳng định sẽ làm nên chuyện lớn.
34 34 Lúc nhàn rỗi thì ngắm hoa nở hoa rơi, mặc cho ngày tháng trôi qua như nước chảy mây trôi, từng ngày từng ngày hưởng thụ cuộc sống khoái lạc. (nguyên văn: Nhàn khán đình tiền hoa khai hoa lạc, mạn tùy thiên ngoại vân quyển vân thư, nhật tử nhất thiên nhất thiên đích hoạt lạc) Trong Vô Tâm cung, lúc nào cũng vang tiếng cười.
35 chap 35 “Muội muội, không cần ngươi đi. Liên nhi, ngươi đi! Bây giờ phải đi, đi nhanh về nhanh!” Mai Tuyết Tình ánh mắt sắc bén vô cùng, trừng mắt ngó Liên nhi.
36 36 “Sao lại bị thương chỗ đó …” Ý thức được chính mình có chút kinh ngạc, Hạng Ngạo Thiên vừa lại hạ giọng. “Cái đó… cái đó…ah cái đó la do trèo cây, do trèo cây… Lần trước ở ngự thư phòng ngoài cửa sổ nhìn thấy trên cây có mấy chú chim non, muội là do hiếu kỳ, cho nên, hôm nay chúng ta phải đi xem lũ chim non…“ Mai Tuyết Tình tự bản thân mình cũng cảm giác lý do này có chút miễn cưỡng, thử nghĩ lại một chút, có cô nương nhà nào hơn hai mươi tuổi, lại trèo cây cơ chứ? Hơn nữa thân phận mình lại vốn là công chúa kim chi ngọc diệp! Để cho người ta nghe thấy, không cười đến rụng răng mới là lạ đấy! Đã lỡ phóng lao đành phải theo lao, Mai Tuyết Tình không thể làm gì khác hơn là kiên trì đến cùng, “Không nghĩ tới, không những không bắt được chú chim nhỏ, mà còn bị nhánh cây quẹt trúng nữa!” “Ca… lần sau muội cũng không dám làm thế nữa đâu…” Thấy tình hình, có xu hướng Hạng Ngạo Thiên càng truy hỏi kỹ càng sự việc, Mai Tuyết Tình vội vàng thừa nhận sai lầm, cũng tiếp tục nháy mắt ra hiệu với Ngạo Mai cùng Liên nhi.
37 37 Bên trong ngự thư phòng. Hạng Ngạo Thiên ngồi dựa vào long ỷ, nhắm mắt trầm tư. Những gì Ngạo Mai nói, từng lời từng lời một lần nữa ở bên tai nhớ tới.
38 Chap 38 Đoàn người trùng trùng điệp điệp, mấy ngày hôm trước vừa lại tới nơi này. Mai Tuyết Tình cùng Ngạo Mai đứng trông coi, mấy người tiểu cô nương hăng hái hào hứng nhổ cây khô.
39 Chương 39 Trong khoảnh khắc, Mai Tuyết Tình không hề cảm nhận được sự đau đớn. Nàng vội vàng gựng đứng lên, lớn tiếng gọi: “Hàn Thanh… Hàn Thanh… Tay ngươi, tay ngươi chảy máu rồi… Nhanh đi gọi thái y…” Sau đó, nàng cảm giác trong cổ họng mình phun lên một chút vị mằn mặn.
40 Chap 40 Mai Tuyết Tình mặc dù nhắm chặt hai mắt, nhưng, nàng không ngừng tự nhắc nhở chính mình: Ngàn vạn lần không thể bất tỉnh, không được chết! Nàng còn muốn sống sót! Cổ đại này, nếu như nói, còn có cái gì lưu luyến, cũng chỉ là vài người cung nữ thôi! Các nàng mới thật sự chân thành quan tâm đến mình! Lúc này đây, nàng không được phép nhìn sai nữa! Nghĩ đến nàng Mai Tuyết Tình, lúc còn tại chức không hề để cấp trên vào trong mắt, coi sếp như là một con ngựa già.