81 "Tiễn Ni, hôm nay là sinh nhật mình. . . " "Hử ~? Thật à?" Không tin cho lắm. . . "Mình cho cậu xem chứng minh nhân dân nhé! Này-!" Cô ta rút phắt chứng minh thư ra, quả nhiên là thật, "Mình muốn cuộc đời mình có sự khởi đầu mới!" "Cậu đi là vì nguyên nhân này thật à?" "ừ".
82 Thuần Hy kéo Tú Triết ra ngoài cửa, tôi cũng biết là chuyện gì rồi. Tại sao. . . tại sao chuyện bất công như thế lại đổ xuống đầu tôi, tôi muốn chết, tôi muốn chết quá.
83 Cuộc chia tay có chết tôi cũng không tin được Tôi lơ lãng đi mua kem về, thấy anh hình như có vẻ vừa gọi điện thoại xong. Tôi cũng không màng hỏi gì vì bây giờ tôi chẳng còn chút sức lực nào, tôi rất mệt, thật sự rất mét.
84 "Thuần Hy, anh nói cho em biết đi! Em biết anh làm những chuyện này đều là có nguyên nhân, anh muốn em tin tưởng anh dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, lần này em cũng vân cứ tin tưởng anh.
85 "Mẹ ơi. . . mẹ ơi. . . " Tôi hoảng hốt mở bừng mắt, phát hiện ra lúc này chỉ là một cơn mộng ảo, tôi đã bất giác ngủ thiếp đi trên vòng đu quay. Bây giờ nó đang chậm rãi đi xuống.
86 Vận mệnh xoay chuyển Tôi đờ đẫn nhìn anh rất lâu, rồi “vụt” một cái, quay lưng bỏ chạy. Anh nhảy xuống khỏi tảng đá tình yêu nhanh như điện chớp, chạy đến eẻ sn trước mặt tôi, đôi mắt ánh lên vẻ bất ngờ không che giấu, “Tiễn Ni?” “…” “Vẫn còn giận vì chuyện đó à?” Tôi biết “chuyện đó” mà anh nói là chuyện anh vì muốn bảo vệ tôi mà phải đề nghị chia tay.
87 Vòng xoay ngựa gỗ - Trò chơi tàn nhẫn nhất Chúng tôi thật sự đã làm hòa với nhau, tuy anh vẫn thích lạnh lùng gọi tôi là “đồ ngốc”, nhưng đối xử với tôi thực sự rất tốt, tôi muốn gì là được nấy, he he, thế nên tôi càng vênh mặt lên mà “đòi”! Hôm nay tôi lại bám theo đòi anh đưa đến khu vui chơi giải trí, anh chỉ hơi mỉm cười, rồi dứt khoát trả lời bằng hai chứ: “Đi thôi!” HOHO, tuyệt quá! Sau khi chúng tôi đã lên xe, tôi bắt đầu huyên thuyên: “Thuần Hy, em nói anh biết nhé, hai năm trước hôm em hẹn mà anh không đến, Tú Triết đã đưa em đến khu giải trí chơi suốt một đêm đó, đúng là chơi đến phát nghiện luôn! Em ngồi trên xe vượt núi gào toáng lên đến rách cả họng, ngồi trên vòng xoay ngựa gỗ quay vòng vòng liên tục, quay đều quay đều, khóc lóc ầm ĩ trên tàu hải tặc, sau đó còn lái xe điện đụng rầm rầm nữa chứ, he he…” “Ngốc!” Cái tên này, lại bắt đầu thốt ra câu cửa miệng ròi.
88 Lãng quên điều quan trọng nhất “Em sao vậy?” “Hả? Cái gì mà sao chứ? Không có gì đâu, vì anh đẹp trai quá nên em ngắm đến ngẩn ngơ, he he, em mê trai quá hả, he he, có điều Thuần Hy thực sự là rất đẹp trai, đẹp chết đi được, vừa đẹp vừa lạnh lùng nữa…” Tiếng cười của tôi bay trong gió.
89 Truyện cổ tích “Tiễn Ni, dậy mau, muộn rồi!” Sáng sớm hôm sau, tiếng bố tôi lại vang lên rất đúng giờ. “zzZZzz… Ôi… không mà… zzZZzz… Con vẫn muốn ngủ…” Đầu đau quá, như thể có thứ gì đó đang túm lấy đầu tôi Fà quay mòng mòng vậy, một vòng, hai vòng… Ư, chắc chắn là do hôm qua ngủ muộn, mà lại còn ngủ không được ngon… “Dậy mau đi con! Thuần Hy đang đợi dưới nhà kìa! Con không nhẫn tâm bắt cậu ấy đợi chứ?” “zzZZzz… zzZZzz…” “Tiễn Ni à… Tiễn Ni!!!” “Tiễn Ni, con sao vậy?? Có phải thấy khó chịu không? Đầu đau lắm hả? Chúng ta đi bệnh viện nhé…” Bố tôi hốt hoảng vạch chăn ra, ôm lấy tôi.
90 Loài hoa si tình nhất “Dinh ling ling. . đinh ling ling… đing ling ling…” Không còn thời gian đâu mà suy nghĩ nauwx, chuông vào học đã reo lên điên cuồng, Quách Tiễn Ni, chạy nhanh! “Ai da!!!” Vào lúc gần chạy đến chỗ ngồi, không biết cái tên chết tiệt nào giơ cái chân thối ra cản đường tôi, trọng tâm người không vững, chậu hoa trong tay nhân cơ hội nhảy ra khỏi tay tôi, bắt đầu tập thể theo… Khôngggggg!!! Thề chết cũng Phải bảo vệ cho được hoa lỗ băng của tôi! Hoa còn người còn, hoa tàn người cũng chết!!! Tôi cố gắng hết sức lao về phía chậu hoa đang rơi tự do… Tiêu rồi, tiêu rồi, không chụp kịp.
91 Thiên sứ tặng hoa “Khoan đã!” Đang đi trong chợ hoa, tôi bỗng nhìn thấy một chậu ngân liên. “Em muốn mua hoa ngân liên! Thuần Hy, chúng ta đi mua nhé?” Tôi lại dùng nụ cười mê hoặc chết người không đề mạng của mình rất kịp thời.
92 Gặp gỡ Tú Triết "Thuần Hy, cám ơn anh nhé! Hôm nay em rất vui, thật sự là rất vui!". Tôi níu chặt lấy cánh tay Thuần Hy, múa may cành hoa trong tay, nói một cách sung sướng.
93 Hội đốt đèn tưng bừng Hội đốt đèn tưng bừng Chẳng mấy chốc mà hội đốt đèn mỗi năm một lần lại bắt đầu, dó là ngày lễ được tổ chức để kỷ niệm ngày sinh của Phật Thích Ca Mâu Ni, là một ngày lễ vô cùng ọng đại! Tôi đã mong chờ nó rất lâu rồi! Tối hôm ấy, tôi và Thuần Hi ăn cơm xong rồi đến địa diểm cử hành lễ hội.
94 Anh không phải Kim Thuần Hy “Ngốc, anh đang ở đây!” “Không, anh không phải Thuần Hy! Anh không phải!!! Anh chỉ giống anh ấy mà thôi!!!” “Ngốc! Đến anh mà em cũng không nhận ra à? Lại còn nói nhớ anh?” “Ồ, em nhận ra rồi! Chính anh! Anh đúng là Kim Thuần Hy! Kim Thuần Hy độc nhất vô nhị ên thế giới này! Dù cho có người giống anh, bắt chước anh thì cũng không thể thay thế được anh! Thuần Hy, hai năm nay anh đã đi đâu thế?” “Tìm em” “Tìm em? Không, không, anh đừng đến tìm em, em không muốn anh đến tìm em! Đi, anh đi đi, bây giờ anh đi ngay cho em! Em không muốn gặp lại anh, mãi mãi không bao giờ! Đi đi, anh đi đi…” “Em sao vậy?” “Không sao cả, tôi không muốn gặp anh nữa! Anh đi ngay, đi ngay cho tôi! Anh có nghe không hả? Tôi bảo anh đi, bảo anh đi cơ mà…”.
95 Nhưng anh thích em “Tiễn Ni! Con đang làm gì vậy?”. Bỗng ở cửa phòng vang lên tiếng nói quen thuộc của bố, tôi vội vàng nín khóc. “Con đừng trách cậu ấy! Có trách thì trách bố!”.
96 Giáo sư “cục tẩy” Ngày tháng cứ thế trôi qua trong lặng lẽ. Buồn bực, sáng nay lại đủ bốn tiết. Cũng may ba tiết đầu tôi đã lơ mơ học cho qua rồi, he he… “Đing ling ling… đing ling ling… đing ling ling…” Chuông vào học lại reo lên lanh lảnh, đã là tiết học cuối cùng của buổi sáng rồi.
97 Trà hoa Margaret “Đing ling ling… đing ling ling… đing ling ling…” Phù, phù phù, cuối cùng cũng tan học rồi, tôi đờ đẫn nằm bò ra mặt bàn. Nhờ giáo sư “cục tẩy” mà giờ đây cơn đói hành hạ tôi cuối cùng đã cách xa tôi hơn mười vạn tmas ngàn dặm rồi, bây giờ tôi chỉ thấy rất no.
98 Bóng ảo trong cơn mưa nắng Hai ngày tiếp theo không có tiết học, Tuấn hạo nói sẽ đưa tôi đến biển ở thành phố gần đây chơi, tôi vui quá! Lớn thế này rồi mà tôi chưa bao giờ được nhìn thấy biển thật sự, và ngày mai là khởi hành rồi! Yeah, tuyệt quá, HOHO, thật sự là quá tuyệt vời!!! Ăn tưa xong, tôi giương chiếc ô đi nắng màu đổ, bất chấp cái nắng gay gắt để đến siêu thị gần đó mau đồ, lúc ra khỏi siêu thị, mới phát hiện ra một cơn mưa nhỏ lắc rắc đã rơi xuống tự lức nào, nhưng mặt trời vẫn còn lơ lửng trên bầu trời, có điều cái nóng giảm bớt hơn một chút.
99 Thầy dạy thú đẹp trai kinh khủng ở viện Hải Dương Woa! Viện Hải dương càng lúc càng tuyệt! Cá La Hán, cá rồng đỏ, cá mặt hề, cá cầu vồng… và còn vô số loại cá xinh đẹp vô cùng mà tôi không biết tên, đang bơi lượn tung tăng trong nước.
100 Ngôi nhà cá heo – đá Dạ Quang Ngày hôm sau là ngày cuối tuần. HOHO, sáng sớm tôi đã cùng Tuấn Hạo xuất phát. “Wo…a a!!!” Khi chúng tôi đến bờ biển, tôi không kìm được hét lên một tiếng kinh ngạc.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 10