101 Ác mộng trùng lặp Cho đến tận đêm khuya, rất khuya, khi giấc ngủ biến kéo sụp mi mắt, tôi mới để Tuấn Hạo dìu vào ngôi nhà cá heo ngủ mộng giấc no say.
102 Đảo nhỏ - Bia mộ A, hay là đến thăm Tuấn Hạo đi. Đúng, đến nhà băng đó xem nào. Tất nhiên ngôi nhà băng nhỏ đó không thể sánh với ngôi nhà cá heo đáng yêu của tôi rồi, nhưng không thể không thừa nhận rằng ngôi nhà nàu được sơn màu hồng, với cảnh biển xanh ngọc phía sau lung, đúng là rất bắt mắt.
103 Thuần Hy! Cuối cùng em đã thấy anh Ho ho, là con trai! Mặc quần đen, áo đen, có vẻ như đến đây thăm mộ thì phải. Woa, người đó hình như rất cao, chân rất dài, dáng rất giống người mẫu, không biết có đẹp trai không nhỉ, chắc không phải là một trong đám 99 bạn trai bị tôi đá đấy chứ? Tôi bò rạp xuống, cố gắng ngước nhìn, muốn thấy mặt anh ta, nhưng cổ rướn muốn gãy mà chỉ nhìn thấy anh ta đang ôm hai nó hoa bách hợp trắng muốt thôi.
104 “Quách Tiễn Ni” Sống hai ngày vui vẻ như thần tiên trong ngôi nhà ven biển, cuối cùng tỗi cũng về đến ná, nhưng kông thấy bóng bố tôi đâu cả, chỉ thấy trên bàn chặn một tờ giấy: “Tiễn Ni, bố đi gặp bác sĩ, con và Tuấn Hạo ở nhà ngoan ngoãn đấy nhé”.
105 Em… sẽ quay về bên anh “Anh. . . anh muốn làm gì?”. Tôi giật bắn mình. Nhưng Thuần Hy không nói gì, chỉ nhìn chăm chua vào đầu gối tôi, bằng ánh mắt kiên định nhưng rất đau thương.
106 Chiếc nhẫn bọc trong giấy gói kẹo Nhưng từ hôm đó trở đi, anh không còn đến tìm tôi nữa! Anh không đến tìm mi là chuyện tốt mà, Quách Tiễn Ni, đó chẳng phải điều mi mong muốn hay sao? He he.
107 Hai người là một cặp nhỉ Mùa hè đã đến gần. Sáng sớm, tôi đã cùng Tuấn Hạo đến "Thành phố tuyết” mà anh làm thêm để chơi, đó là thánh địa vui chơi nổi tiếng, là một nơi rất thích hợp để giải tỏa tâm tình, he he.
108 Lời nguyền tình yêu của Hoàn chuyển thủy lộ “Nghe rõ chưa?”, bà lão rất kiên nhẫn, hỏi lại. “Cháu nghe rõ rồi, cám ơn bà". Tuấn Hạo đáp lại rất lễ phép.
109 Suốt Đời Không Buông Tôi đi theo Thuần Hy, người sau không ai nói lời nào, suốt đoạn đường, vẻ băng giá lạnh lùng của anh suýt nữa làm văng cả đám mê trai xuống Thái Bình Dương.
110 Chỉ Có Anh Được Quyền Bắn Chết Em. Chạy mãi chạy mãi, nhưng đột nhiên, từng cơn đau buốt ập đến chiếm toàn bộ đầu óc tôi, giống như ngàn mũi kim đã bắn vào đầu tôi trong vòng một giây ngắn ngủi.
111 Cuộc Chiến Bảo Vệ Điện Thoại “Nào, Tiễn Ni, uống nhanh đi! Em đã mười ngày không uống rồi”. Tuấn Hạo ân cần đưa cho tôi trà Margaret anh đã pha sẵn. “Tuấn Hạo, em đã không uống mười ngày rồi sao? Hu hu….
112 Huhu… Tuấn Hạo Đáng Thương Hôm nay đã xảy ra một chuyện rất kì lạ. Tôi ở trong phòng bệnh quá buồn chán, bèn lén lút chuồn ra khỏi bệnh viện đến thăm chồng yêu Thuần Hy của mình, nhưng lại thấy Tuấn Hạo cũng ở cạnh anh, đang chăm chú nghiên cứu, dáng vẻ lại rất chuyên nghiệp, còn hơn Thuần Hy nữa.
113 Đoàn Cún Xinh Viếng Thăm “Tiễn!!! Ni!!!” Tôi đang nằm buồn chán trên giường bệnh một mình thì bên tai vẳng đén những âm thanh rung trời lở đất. Tôi ngồi bật dậy như cá chép quẫy.
114 Y Tá Riêng Của Tôi Ha ha, thì ra họ là “y tá riêng” của tôi cơ đấy, vậy phòng bệnh của tôi vui quá rồi, HOHO! Phải, thật sự là vui đén mức không tin được.
115 Sắc Đẹp Giá Càng Cao Tôi cũng bắt đầu hét lên đầy kích động, chờ đợi âm thanh “rắc rắc” khi khúc cây gẫy đôi, thế nhưng… Tại sao không có âm thanh nào? Chỉ nghe thấy Tú Triết nhắm mắt, hoan hô một tiếng đầy hưng phấn: “A a!!! Cây gãy rồi! Cây gãy rồi!! Anh lựoi hại chưa?! Yeah yeah yeah! Tuyệt quá, tuyệt quá, tuyệt quá!!! Ha ha ha ha ha, ha ha ha ha ha ha ha…” “Có gãy chỗ nào đâu?”, tôi chỉ khúc cây hoàn toàn nguyên vẹn, hỏi anh.
116 Tạm Biệt, Trường Học! Yeah, tuyệt quá nhóm chuyên gia đã đến rồi, nhìn ai cũng trí thức cao siêu cả, tôi ngày càng lạc quan hơn với tình trạng bệnh tình của mình! Ha, vui ha! Ha ha!.
117 Cặp đôi đẹp nhất “Tiễn Ni, nhìn cái này này”. Anh bỗng buông tôi ra như đã nghĩ ra cách làm tôi vui trở lại. Anh lấy ra một quyển sách ảnh nhỏ, dùng ngón tay cái và trỏ kẹp trang sách, lật giở từng trang.
118 Đền lại chín chữ Nhưng khi tôi về đến bệnh viện, Thuần Hy đã sa sầm mặt, không nói lời nào, kéo tôi vào thẳng trong phòng bệnh. Hu hu hu, anh giận thật rồi, cái tên này, thì ra cũng ghen tuông cơ đấy.
119 Tịnh Mỹ và Long Nhật Nhất Không biết bao lâu, tự dưng cảm giác kỳ quái cứ lởn vởn đeo bám, tôi mở choàng mắt… “Tiễn Ni, Tiễn Ni! Cuối cùng em cũng tỉnh rồi!”.
120 Thuần Hy hôm nay đã uống thuốc nổ Tiễn họ về rồi, tôi ngồi phịch xuống đất. Vừa uống canh bố nấu, vừa hào hứng lục lọi đống đồ mà họ vừa mang tặng… “Món này chơi thích thật, he he…” “Món này là món gì vậy? Xem ra rất ngon đây! Thử xem nào! Ừ, đúng là ngon thật, ngon quá, ngon quá, ngon ngon quá, ha ha… mình phải ăn nhiều vào…” “Woa, búp bê này đáng yêu quá, đáng yêu chết đi được! Ừ, mình thích! Nào, hôn cô Tiễn Ni một cái đi, không, là mẹ Tiễn Ni chứ, mẹ, biết chưa? He he, chụt, he he…” “Ừ, tâm trạng khá hơn nhiều, có món ngon để ăn, đồ chơi để chơi, he he, HOHO.
Thể loại: Truyện Teen, Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 37