81 Họ vào trong nhà trọ vừa đủ lâu để Bonnie gọi về cho bố mẹ, bảo rằng cô sẽ ngủ lại nhà Meredith. Đây là ý tưởng của chính cô. Nhưng sau khi Stefan đã leo thang lầu lên căn phòng áp mái, Bonnie bèn giữ Matt lại ở hiên trước.
82 “Bởi vì,” Stefan khẽ đáp, “tôi đã lập một lời thề. Có thể cũng chẳng nhiều lời đến thế - nhưng vẫn là một lời thề. Tôi sẽ không dùng máu con người làm thức ăn, làm thế chẳng khác nào sử dụng người ta, giống như gia súc vậy.
83 “Có thể, nếu tôi cũng tìm cách liên hệ với cậu. ” Stefan đáp, dứt ánh nhìn đăm đăm đó ra khỏi cô và hướng về phía cây nến. “Tôi có thể chạm vào tâm trí cậu… khi nào cậu sẵn sàng thì tôi biết ngay.
84 “Cậu không hiểu sao? Minh không thể chịu đựng được nếu chuyện tương tự xảy ra đâu. ” Elena thì thào. “nếu anh ấy nhìn thấy mình như thế… Và mình không thể kiểm soát được mọi thứ ở đây; mình không đủ mạnh, Bonnie à, làm ơn đừng để anh ấy vào.
85 Hắn có thể trông thấy đôi mắt cô lúc này. Màu xanh sẫm của lam ngọc, điểm vàng do ánh sáng của căn phòng. Đôi mắt ấy đang mở to vì đau khổ, rơm rớm những giọt nước mắt.
86 Cả hai đều khóc nhưng vẫn không rời môi nhau. Cánh tay mảnh mai của Elena đang vòng qua cổ Stefan, mọi phân trên người cô đều hoàn toàn hoà hợp với hắn, như thể chưa bao giờ thuộc về bất cứ nơi nào khác.
87 “Đây hẳn là cậu Salvatore,” gã nói, giả bộ cúi chào “Và dĩ nhiên, cả nàng Elena xinh đẹp nữa. Nàng Elena xnh đẹp quá cố. Đến đây đoàn tụ cùng cô ta chứ gì, Stefan? Hai người là một cặp trời sinh mà”.
88 Lúc này Stefan đã quay người sang bên để giữ cho Elena tránh xa tên tóc vàng, đến lúc này, hắn ngoảnh luôn cả mặt đi. Lẽ ra Stefan phải biết, phải đoán ra chứ.
89 Stefan dợm lao về phía trước, nhưng Elena đã chụp anh lại. “Stefan, đừng! Đây là lãnh địa của gã, năng lực tinh thần của gã mạnh hơn chúng ta nhiều. Gã đang kiểm soát tình thế đấy”.
90 Stefan quỳ sụp xuống, run rẩy nhìn những lóng xương trắng mảnh dẻ trong tay mình. Tất cả chỉ là ảo giác thôi mà - Klaus chỉ đang kiểm soát giấc mơ của Bonnie, để cho Stefan nhìn thấy những gì gã muốn.
91 Klaus trừng trừng nhìn họ có đến hai mươi giây, rồi phát khùng lên. Mặt gã méo mó lại vì căm hận. Stefan cảm thấy những luông Quyền năng hiểm độc ập vào người Elena và hắn, bèn vận dụng hết sức mạnh để kháng cự lại nó.
92 “Klaus!” Cậu ta bật ra cái tên như một lời rủa. “Cậu có thấy hắn không?” “Có” Bonnie đáp, lùi lại. Cô nuốt nước bọt, bụng dạ nôn nao hết cả. “Lão ta loạn trí rồi, đúng không Stefan?” “Ừ.
93 Bonnie cố chống lại cảm giác cay cay nơi mắt, quyết tâm tỏ ra người lớn và chín chắn. Cô không phải là trẻ con, và sẽ chứng tỏ điều đó ngay lúc này. Cô đón lấy ánh mắt của Stefan, chầm chậm gật đầu.
94 “Thật hả?” Bonnie có thể cảm thấy Meredith đang lục lọi đầu óc tìm từ diễn đạt. “Ai thế? Có cần phải gọi điện thoại đường dài không?” “Không đâu,” Bonnie đáp.
95 Bonnie thè lưỡi ra. Meredith nhìn thấy qua kính chiếu hậu, bèn nhướng mày nói “Mình chỉ không muốn cậu phổng mũi quá thôi. ” “Làm gì có. Khiêm tốn là một trong những đức tính nổi bật của mình mà,” Bonnie đáp trả.
96 Nhưng đôi mắt đen mờ đục thậm chí không thèm chớp lấy một cái mà cứ nhìn đăm đăm vô định. Cử động duy nhất là cơn run nhè nhẹ và liên tục nơi bàn tay chằng chịt những gân đặt trên tay vịn xe lăn.
97 Cánh cửa đóng sầm lại. Meredith thở hổn hển, cố ngăn dòng nước mắt. Bonnie bấu cả móng tay vào cánh tay Matt. Stefan quay sang nhìn họ, đôi mắt xanh lục trợn trừng lên vì choáng váng.
98 Stefan khứa vòng quanh một nhánh cây bằng con dao xếp Matt lấy ra từ trong túi. Chẳng biết cậu ta bắt đầu mang cái thứ đó trong người từ khi nào? Bonnie thắc mắc.
99 Stefan… Chúng ta thử giải quyết chuyện này như đại trượng phu với nhau nhé? Ta có con bé trong tay. Hãy đến chỗ trang trại trong rừng khi trời tối và chúng ta sẽ nói chuyện, chỉ hai ta thôi.
100 “Tôi nghĩ,” Stefan thận trọng cân nhắc từng từ một, “rằng khi trời tối, tôi sẽ vào rừng. ” Matt gật đầu. Vốn là một tiền đạo, cậu bắt đầu xắn tay áo vạch ra kế hoạch.