121 Tuy Độc Cô Huyền cũng không nói bậy bạ nửa câu nào về Diệp Tri Thu nhưng cái kiểu giọng căm thù tới tận xương tận tuỷ như vậy thì cũng đủ nói lên tất cả.
122 Tiêu Tử Y ngẩn người, ngẩng đầu lên nhìn Độc Cô Huyền thực sự phẫn nộ hai tròng mắt như lòi ra, cứ không hề chớp mắt nhìn chằm chằm vào nàng. Nàng biết đứa bé này nói là thật.
123 Kỳ thực Tiêu Tử Y đùa chẳng qua chỉ là tiểu xảo mà thôi. Bình thường lấy hương tro thu thập, dúng vào nước lắc đều, sau đó dùng lụa lọc bỏ. Rồi dùng bút lông dúng vào chất lỏng đã lọc, viết chữ trên giấy trắng, lặp đi lặp lại vài lần, sau đó hong khô lại.
124 Mãi cho tới khi Tiêu Tử Y cảm thấy ngủ đủ mỹ mãn mới duỗi thân một cái, nhìn bóng nắng bên ngoài cửa sổ nở nụ cười rất tươi, nàng mới phát giác ra hình như mình có vẻ quên thứ gì đó.
125 Quả nhiên, nàng đoán tám phần là bởi vì tìm Diệp Tầm mà. Tiêu Tử Y hít một hơi dài, xoay đầu lại nhìn Tiêu Sách đứng khoanh tay, nở nụ cười tươi hỏi: “Muốn hỏi điều gì? Cậu biết nói tiếng Đột Quyết sao?”“Tiếng Đột Quyết à?’ Tiêu Sách sững sờ, khó hiểu nhìn Tiêu Tử Y sao tự dưng lại thốt lên những lời này.
126 Tiêu Tử Y và Nam Cung Tranh đi nhanh theo sau bé Vân Tuyển tới chỗ Độc Cô Diệp dạy học đến. Vì để cho bọn trẻ có đầy đủ chỗ chơi đùa nên tiết thể dục được thực hiện trên khoảng đất trống giữa điện Vĩnh Ninh và điện Vĩnh Thọ.
127 Tiêu Tử Y nhìn thẳng vào mắt lạnh của Độc Cô Diệp, cảm thấy mọi ánh mắt cứ tập trung vào trên người nàng, không khỏi thở dài. Trên thực tế, nàng cũng hiểu, giống như trong chiến tranh chống Nhật bị bắt sau đó con gái và quân Nhật kết hợp với nhau sinh ra con vậy, nếu nàng đứng trên lập trường ở đây, cũng sẽ cảm thấy loại người như thế này thì không thể nào tha thứ nổi.
128 Diệp Tầm nhìn Abe từ lúc sinh ra cho tới nay lúc nào cũng bên người mình lại bị bắt nạt vậy, lập tức biến sắc, tức giận tới mức khuôn mặt trắng nõn đỏ bừng lên, Con mắt màu xanh bị lửa giận phun ra sáng loé, lập tức chạy nhanh tới quyết sống chết một trận với tên Độc Cô Huyền này.
129 Trên mặt Lý Vân Thanh biểu lộ vẻ kinh ngạc nhưng chỉ thoảng qua, sau đó đã khiêm tốn cúi đầu xuống thi lễ nói: “Bái kiến công chúa điện hạ và tiểu thư Nam Cung, xin hỏi bây giờ đang là tiết dạy của Độc Cô Diệp phải không ạ?’“Ah, công tử Độc Cô có việc đi trước rồi, vì thế ta cho bọn trẻ về ăn điểm tâm.
130 Đã quyết định đi du xuân rồi thì đầu tiên phải chọn chính là địa điểm du xuân. Tiêu Tử Y muốn tìm một nơi có núi non, nhưng trong hoa viên hoàng cung dĩ nhiên lại nghĩ không có chỗ nào.
131 “Được rồi, được rồi, ta im miệng đây” Bị ánh mắt nhiều người chỉ trích, Độc Cô Huyền nao núng chút. Diệp Tầm nhìn thoáng qua không có biểu hiện gì do nghe không hiểu, Độc Cô Huyền phát tiết bằng cách hung hăng cắn mạnh miếng bánh sandwich trong tay.
132 Tiêu Tử Y cứ như vậy đứng thất thần một lúc, Diệp Tầm đằng trước dường như đã chui sâu vào trong cánh rừng rồi, bóng nhỏ rốt cục cũng nhìn không thấy nữa.
133 Đúng lúc con dao rơi xuống thì cũng là lúc bên gã áo trăng cũng truyền tới tiếng đánh nhau vang lên. Lúc Tiêu Tử Y bình tĩnh lại ngẩng đầu lên nhìn thì chỉ thấy Độc Cô Huyền nguyên bản vốn bị gã áo trắng bắt cóc trong ngực đã đổi thành Diệp Tầm, còn Độc Cô Huyền bị điểm huyệt nằm vật xuống bụi cỏ phẫn hận nhìn gã áo trắng, nếu cậu không bị điểm huyệt câm, Tiêu Tử Y nhất định tin chắc rằng lúc này sẽ rất thích thú.
134 “Đúng! Nàng ta không phải là công chúa! Ngươi nhận nhầm người rồi!” Ra ngoài dự kiến người mở miệng trước lại chính là Diệp Tầm người đang bị uy hiếp.
135 “Đây là nguyên nhân mà huynh mới không đuổi theo người đó sao?” Chắc chắn tâm tư kia nháy mắt xộc lên não, Tiêu Tử Y khó khăn lắm mới mở miệng hỏi. Vừa mở miệng mới biết được giọng mình đã thực sự khàn hẳn, môi khô vô cùng.
136 Tiêu Cảnh Dương sau khi nhận được tin tức thì ném công chuyện trên tay xuống chạy một mạch từ Cung Minh Quang tới cung Trường Nhạc. Thẳng cho tới tận tẩm cung của Tiêu Tử Y mới bị Nhược Trúc ngăn lại.
137 Cho dù trước mặt Tiêu Cảnh Dương đã phát lời thề sẽ không khinh suất tha cho đối phương nhưng cho tới bây giờ đối phương là ai cũng không biết, hiện giờ Tiêu Tử Y cũng chỉ còn cách tốt nhất là tự bảo vệ mình và bọn trẻ thôi.
138 Mãi cho tới lúc cùng tỷ đệ Nam Cung lên xe ngựa rồi Tiêu Tử Y vẫn còn nghĩ mà choáng váng cả người, một chút cũng không dám tin Đàm Nguyệt Li tự dưng lại đồng ý mình đưa đệ đệ vào cung nhẹ nhàng đến vậy.
139 Phong Uyển Tình cười thánh thót dễ nghe, làm cho người ta nghe xong không khỏi cũng nhếch môi lên theo nàng ta. Tiêu Tử Y nghe vậy thì bật cười bảo, “Phong…à, hôm nay bổn cung đến đúng thực là vì công tử Sanh, nhưng mà là vì đệ đệ của huynh đó thôi” Nàng không biết xưng hô thế nào với Phong Uyển Tình cả, vì vừa là Phong đại tiểu thư lại vừa là phu nhân gì gì đó.
140 Tiêu Tử Y nghe vậy cứng họng. Nam Cung Tranh bảo nàng ta không biết là đứa bé nào. Nói đùa sao?Nàng đang định hỏi thì Nam Cung Tranh đã sốt ruột theo sát Phong Uyển Tình vào sau.
Thể loại: Huyền Huyễn, Khoa Huyễn, Dị Giới, Tiên Hiệp, Xuyên Không
Số chương: 44