181 La Diễn Văn bất ngờ đến đây dạy dỗ Diệp TẦm, tên nhóc này đúng thật là không lễ phép, chẳng quen nhìn lên trên để ông ta dạy dỗ, thật là một đứa bé lớn lên trên thảo nguyên, chẳng được dạy dỗ chu đáo gì.
182 La Diễn Văn không dám tin đứng tại chỗ sững sờ, thậm chí còn không kịp phản ứng để lau sạch cát bám đầy trên cổ và mặt. Đang…. . xảy ra chuyện gì đây?Tuy trong tay áo Tiêu Tử Y vừa mới được Nam Cung Sanh cho bản kế hoạch dạy học, nhưng mà nàng cũng chẳng còn tâm tư đâu mà cùng hiệp thương với La thái Phó nữa.
183 Tiêu Tử Y bảo Nhược Trúc trang điểm nghiêm chỉnh cho nàng chút, dù sao thì việc gặp hoàng đế cũng phải nghiêm túc chút. Dù gì vị La Thái Phó kia bị Đàm Tinh Duyệt bỏ ba đậu, hiện giờ chắc cũng không thể đi nhanh như vậy được.
184 TRầm Ngọc Hàn thực sự rất buồn bực, hắn tưởng rằng thừa dịp tiểu ma nữ tiểu muội mất đi trí nhớ thì hắn sẽ có cơ hội “báo đáp” lai nàng một chút mà trước đây nàng chỉnh hắn ác nhất.
185 “Biểu ca, huynh đi ra ngoài trước đi, con gái nói chuyện, ta cảm thấy để huynh ở lại cũng không hay lắm” Tiêu Tử Y nhìn vẻ mặt e ngại của Trầm Ngọc Hàn thấy bộ dạng Phong Uyển Tình như kiểu mèo khóc chuột vậy, nhịn không được mở miệng bảo.
186 “Thật sự muốn đi ư?” Tiêu Tử Y nhấc váy lên hỏi khẽ. “Chúng ta đều phải nhanh đến nơi đó, sao muội lại hỏi vậy ha?” Phong Uyển Tình đi trước dẫn đường, hai người lén lút cố tránh nô bộc của Thẩm gia.
187 Tiêu Tử Y nhìn về phía trước, chỉ thấy một tiểu viện không lớn lại tinh xảo xuất hiện ở khúc ngoặt. Bởi Thẩm gia ngoài vườn, hoa viên thì khắp nơi đều là vườn theo bốn mùa để tạo thành.
188 Phong Uyển Tình đều thốt lên lời than sợ hãi, còn Tiêu Tử Y thì thật không biết nên dùng từ nào để hình dung về Thẩm Khúc Ngọc này nữa. Tóm lại, chính là đẹp mặt.
189 Thẩm Khúc Ngọc đang được Thẩm Tịch Dạ khuyên bảo, cuối cùng cũng bỏ thuốc lại để Thẩm Tịch Dạ đỡ vào trong phòng, còn trên cây anh đào Phong Uyển Tình và Tiêu Tử Y đang cúi đầu nghĩ ngợi, chẳng ai nói câu nào.
190 “Không thấy Diệp TẦm ư?” Tiêu Tử Y theo phản xạ đã cất tiếng hỏi Trầm Ngọc Hàn vì sao không xem cậu bé cẩn thận, nhưng mà nghĩ lại hai người họ đều không kinh động tới Trầm Ngọc Hàn lặng lẽ trốn ra, vậy nhất định Diệp Tầm cũng học được chút, leo cửa sổ giống các nàng trốn ra rồi.
191 Anh bạn Trầm Ngọc Hàn lộ vẻ mặt khổ sở, vẫy tay cho những người khác nhà họ Thẩm tản đi, lúc này mới cẩn thận khuyên bảo, “Công chúa Điện Hạ, hôm nay không phải là nói chỉ đi bái tế dì Vân nhà họ Thẩm thôi đó sao?”Tiêu Tử Y cau mày, kiên trì bảo, “Học đường không phải là ngay cạnh Từ đường đó ư? Chả lẽ tiện đường liếc mắt nhìn một cái, hỏi chút xem họ bắt chước là cái gì cũng không được sao?” Lúc trước bởi nàng vì muốn làm nhà trẻ, nên mới lật không ít tư liệu để xem, cũng biết phần lớn học đường bình thường của một gia tộc đều xây bên cạnh Từ đường.
192 “Dừng xe!” Tiêu Tử Y vội vàng kêu lên một tiếng. “Công chúa, có chuyện gì vậy?” TRầm Ngọc Hàn bảo lái xe dừng ngựa sau đó xuống ngựa đến dò hỏi. Tiêu Tử Y thoải mái vén rèm lên, trước khi hắn kịp cự tuyệt đã thản nhiên xuống xe ngựa, nói thong dong, “Bản công chúa muốn tới ăn một chút gì đó ở Lan Vị phường, có phải không tiểu Tầm?”Diệp Tầm ngoan ngoãn gật đầu phối hợp, “Đúng vậy ha, ngày nào cũng có bữa ăn trưa ở nhà trẻ đó nha! Tiểu Tầm thấy đói bụng rồi đó”“Danh tiếng Lan Vị phường đã lan xa, vừa rồi đúng lúc nhìn thấy, không ngờ lại đi ngang qua, làm phiền biểu ca đi tìm cho ta một phòng đi!” Tiêu Tử Y cười ngọt ngào, ôm Diệp Tầm xuống xe ngựa.
193 Diệp Tầm rất hồi hộp, cho dù cậu biết cha có nói vài câu thì tốt hơn, nhưng giờ ngẫm kỹ lại thì có lẽ phụ thân có chuyện quan trọng cần phải làm, nên mới không rảnh lo cho cậu.
194 Diệp Tầm nhìn chằm chằm “Ly nước ngọc lưu ly” trước mặt, bất giác nghiêng đầu nhìn Tiêu Tử Y, dĩ nhiên đã nhận ra ly nước trái cây kia chính là loại đồ uống mà bọn nhỏ trong nhà trẻ vẫn thường hay uống, hơn nữa chiếc ô xinh xinh trong chiếc ly kia trông rất ngộ đã từng được Thái Phu tử khen ngợi vì ý tưởng phát minh mới mẻ nữa.
195 Điện Y Lan từng được coi là cung điện đặc sắc, thời Hán triều, Vương phu nhân sinh ra Vũ Đế vốn đã vậy. Bởi thế lúc Mai Phi sinh được hoàng tử thứ mười ba là Tiêu Sách thì đã được ban thưởng điện này, từng được vua và dân chúng lén bàn luận xôn xao khá nhiều, lại càng bởi sau này Tiêu Sách được Hoàng Thượng sủng ái chẳng kém gì hoàng thái tử Tiêu Cảnh Dương năm đó, thậm chí lại còn được sủng ái hơn, khiến nhiều người có lòng cũng không tránh khỏi lo nghĩ nhiều.
196 Mai Phi cười giảo hoạt, cũng không trả lời vấn đề của Tiêu SÁch. Nhưng này cũng đã đủ rồi. Trong khoảng khắc đó, sắc mặt Tiêu Sách trắng bệch, dường như cảm thấy người phụ nữ xinh đẹp trước mặt mình kia thật xa lạ.
197 Nam Cung Sanh cố nén cười, cũng bắt chước nàng đáp khe khẽ, “Đại ý chính là, cãi nhau kịch liệt ầm ĩ có thể làm hại đến tính mạng con người, do dự trêu chọc cũng có thể làm hại đến thân thể người.
198 Hai người cùng nhìn nhau cười, còn Nhược Trúc thì bước nhanh vào phòng học hạ giọng nói, “Công chúa, Hoàng Thái Hậu cho người tới thông tri, muốn chính Công Chúa điện Hạ lấy danh nghĩa mình mở một yến hội ở cung Trường Nhạc”“Yến hội ư?” Tiêu Tử Y sững sờ, ngơ ngác hỏi lại.
199 Tiêu Tử Y chắp tay sau lưng đi theo sau Nam Cung Sanh, ngửa đầu nhìn lên từng đám mây đang dần đen kịt trên bầu trời. “Nè, ta nói nè, có vẻ như trời sắp mưa rồi, hay là chúng ta về trước đi?” Tiêu Tử Y cau mày gọi khẽ.
200 “Ôi! Quả nhiên là nơi này! Sao lại đến đây chứ! Đã nói là đừng tới rồi mà…” Tiêu Tử Y vốn đang định tức khí hét lên hỏi hắn, thì vừa lúc một luồng gió lạnh từ khe cửa sổ thổi xẹt qua, làm nàng hạ ngay giọng xuống, cứ sợ giọng mình to đánh thức gì đó ở chỗ nào đó vậy.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 10