141 Đúng lúc này Nam Cung Tranh cũng nghe ra chuyện gì, chịu không nổi cúi khom người cố sức nén cười khùng khục. Cho dù Tiêu Tử Y sớm đã chuẩn bị tâm lý trước nhưng cũng thấy buồn cười quá thể khom hẳn người bịt miệng, chiếc khăn cầm trong tay cũng bịt chặt lại, giấu nụ cười trong chiếc khăn.
142 Sau khi Tiêu Tử Y trở về nội cung nhớ đến chuyện sau này Đàm Nguyệt Li cũng đến dạy học, liền bắt tay vào sửa lại thời khoá biểu. Hiện giờ xem ra mỗi ngày chương trình học quá nhiều, không thể để bọn nhỏ tiếp thụ tri thức mà tiêu hoá quá nhanh.
143 “Được rồi, ta muốn nói với con điều này không có vấn đề gì chứ?’Tiêu Tử Y xấu hổ, tiện một bên dạy Abe làm thế nào học cách nắm tay, vừa khẽ cười bảo, “động vật tuy vậy rất mẫn cảm, cũng rất thông minh, nhưng mà vẫn không nói chuyện được mà! Abe nó có thể cảm nhận được tâm tình của con nhưng vẫn có hạn đó”Diệp Tầm nhìn nhanh Abe học cách nắm tay, hơi có chút thất lạc hỏi thăm, “Nó nghe không hiểu sao?”Tiêu Tử Y cười một tiếng bảo, “Tuy nó không hiểu, nhưng mà vẫn là người bạn tốt của con nha! Nhưng nếu con muốn luyện nói, phải tìm những người khác, chúng nó không cười lời con nói đâu”Đôi môi mỏng nhạt màu của Diệp TẦm mím lại, một màu xanh, một đen ảm đạm xuống.
144 “Ha ha, TRạm Nhi à, do bác không tốt, vậy sau này bác cũng chỉ nhìn một mình Trạm có được hay không?” Nội tâm Tiêu Tử Y mừng rỡ, cố ý trêu trọc bé. Tiêu Trạm lập tức ngừng vặn vẹo ngẩng đầu từ trong lòng Tiểu Tử Y ra, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên càng ngày càng đáng yêu.
145 Trong lòng Nhược Trúc lo lắng thì thầm, rất ít khi thấy công chúa lại cương quyết muốn đi gặp một người như vậy. Tự dưng buổi sáng vừa mới tới nhà Nam Cung xong, vừa về không bao lâu lại muốn đi nữa rồi.
146 Một nam một nữ ai cũng đều có tâm sự ngồi trong rừng đào, gió xuân ấm áp mềm nhẹ xẹt qua trong rừng, thổi trúng vào mặt cười của Tiêu Tử Y. Nam cung Sanh ho khẽ một cái, phá vỡ kiểu không khí rất quái dị này.
147 “Được rồi, ngươi đi đi” Sắc mặt Tiêu Cảnh Dương không đổi phất tay bảo thuộc hạ lui ra, gương mặt lạnh lùng ngồi trong thư phòng. “Sao vậy? Sao sắc mặt lại kém thế?” Trong góc thư phòng truyền tới một giọng trêu tức, trầm thấp.
148 Tiêu Húc nhún nhún vai nói bâng quơ, “Hoàng huynh nói gì đệ đều đồng ý hết, đừng có hỏi ý kiến của đệ làm gì”Tiêu Tử Y hơi nhíu mày, có chút không xác định được vị Ngũ hoàng huynh này nhìn vào trong mắt nàng có phải mang theo chút gì đó kỳ lạ không, chắc nàng cũng không đắc tội gì với hắn chứ.
149 Tuy Tiêu Tử Y sớm đã có chuẩn bị tâm lý nhưng lúc nghe được câu này thì vẫn chấn động vô cùng. Hơn nữa nhìn thần sắc ngưng trọng của Tiêu Cảnh Dương, khẳng định hắn đã biết la ai rồi.
150 Tiêu Tử Y lập tức thuồi ý tưởng vừa rồi mới xuất hiện hiện, khi thấy hai khuôn mặt búp bê đáng yêu thì tình yêu trong nàng bỗng tràn ra, đi lên phía trước mặt hai nhóc ngồi xuống.
151 “A, các bé chắc là bạn học mới rồi” Tiêu TRạm nghe Diệp Tầm giải thích xong rốt cục cũng không còn lo trên đời này có một người khác giống mình nữa, thả lỏng người nỏi.
152 Tiêu Trạm do dự càng làm cho Lí Vân Tuyển thêm buồn bực, nhìn thấy bên cạnh bé Linh Lung và Lâm lang giống nhau cười tơi như hoa, tâm tình lại như bốc hoả định lao ra khỏi cửa phòng học thì lại nghe thấy tiếng Tiêu Tử Y kinh ngạc truyền đến, “Nè? Các con sao tất cả đều ngẩn người ở đây thế hả? Không chơi nữa sao/”Tô Linh Lung và Tô Lâm Lang vừa thấy Tiêu Tử Y tiến vào thì đồng thời để Tiêu TRạm lại, cùng lao về phía Tiêu Tử Y đòi bế, cứ giơ hai tay lên, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn ý bảo nàng ôm.
153 À, hoá ra là đang thay răng. Ngẫm lại thì Độc Cô Huyền cũng mau tới lúc rồi. Trẻ con bình thường bắt đầu thay răng từ sau sáu tuổi, cách nhau thay cho tới tận mười hai tuổi mới thay hết.
154 Ánh mắt Tiêu Tử Y nhìn chằm chằm vào nàng ta, một lúc sau thì thản nhiên cười nói, “Được, ngươi có thể lưu lại vậy. Nhược Trúc à, đi tìm người chuẩn bị chỗ ở cho Nhan tiểu thư đi”Nhan Lạnh Nguyệt kinh ngạc nhìn về phía Tiêu Tử Y, có chút kỳ lạ vì sao công chúa lại không hỏi nguyên nhân thì đã nhận nàng ta ngay rồi, uổng công cho nàng ta còn chuẩn bị một bài diễn thuyết dài dòng nữa.
155 Tiêu Tử Y trầm mặc hồi lâu mới khó khăn mở miệng hỏi, “Là hoàng huynh bảo ngươi tới nói với ta vậy sao?”Đàm Nguyệt Li giơ cánh tay phải thon dài ra xoa xoa chiếc dây đu mà người bên cạnh hắn đang định làm chiếc đu dây cho nhà trẻ, vui vẻ lắc đầu cười nói, ‘Không phải, là chính ta quyết định.
156 Tiêu Tử Y nhìn biểu hiện giống ruồi bọ của Đàm Nguyệt Li trong lòng thấy thực thoải mái, cười giải thích nói, “Chỉ đùa chút thôi, mọi chuyện đều giống như công tử Đàm đã đoán, vì vậy ta chỉ có chút không cam lòng mà thôi”Khoé miệng Đàm Nguyệt Li nhếch nhếch tủm tỉm cười.
157 Đàm Nguyệt Li thấy mặt Tiêu Tử Y cười tức giận đỏ bừng cảm thấy khó tránh khỏi cảm giác tức giận. Hán nói nhiều như vậy mà rốt cục công chúa có nghe lọt tai cái kế hoạch hắn nói kia không chứ? Thử hỏi tại sao dùng mỹ nam kế với nàng lại vô dụng vậy chứ? Nhưng mà hắn cũng đã cố tình chớp chớp đôi mắt đào hoa rồi cơ mà….
158 “Thí nghiệm à?’ Trong phòng học đang yên lặng bỗng chốc ồn ào hẳn lên. Nam Cung Tiêu là người đầu tiên kêu rên trước, trước cậu cũng đã biết qua thí nghiệm của nhị ca cậu rồi, đối hai người này mẫn cảm vô cùng.
159 Đàm Nguyệt Li nhìn vẻ mất tự nhiên của Tiêu Tử Y, còn tưởng là hắn nói đúng rồi, lập tức cảm thấy nên bắt đầu doán xem đến tột cùng là ai. Vị tiểu công chúa này đã gặp qua nam nhân cũng không nhiều, nhiều nhất là mấy người tới giảng bài ở nhà trẻ.
160 Nam Cung Tiêu không nói gì, “Không thể nào, ngươi cứ lấy lệ vậy ư? Cái này cũng coi như tín vật đính ước sao?”Độc Cô Huyền rung đùi đắc ý bắt chước cách nói của Thái Phu tử, nói vẻ nho nhã, “Thân thể làn da là do cha mẹ do, không dám phá hoại, có hiếu phải nên bắt đầu vậy.