201 Tuy Tiêu Tử Y đã thay đôi giày khô nhưng luồng khí lạnh vẫn từ lòng bàn chân xuyên thẳng lên cột sống. Hoàng thái hậu Độc Cô, nói tóm lại chính là cái vị Hoàng Hậu Độc Cô đó sao? Hiện giờ nàng sợ nhất chính là nghe được đúng tên người đó, hôm nay Nam Cung Sanh cố ý mang nàng tới nơi này, muốn biết gì từ nàng đây? Hơn nữa, người đàn ông này tại sao cứ phải tra nàng xem có quan hệ gì với Hoàng Hậu Độc Cô chứ? Tóm lại, mọi người chẳng ai dám động tới nửa câu về nhà họ Độc Cô, mà hắn thì dựa vào cái gì chứ?Tiêu Tử Y nghĩ đến đây đáy lòng cảm thấy rất khó chịu.
202 Tiêu Tử Y không chọn cung Trường Tín để tổ chức yến hội mà chọn điện Vĩnh Xương gần với điện Vĩnh Ninh. Lý do dĩ nhiên là nàng cảm thấy không được thoải mái, cho dù có cần ba ngày phải tạo được một sân khấu ở điện Vĩnh Xương thì Tiêu Tử Y thấy cũng đáng.
203 Gần đây Tiêu Sách thấy rất bực bội. Theo lý mà nói thì chú hẳn nên cao hứng mới phải. Bởi từ lần phụ hoàng bác bỏ đề nghị chính sự của hoàng huynh, bây giờ chú đi lại trong cung đều như được gió nâng, có rất nhiều người cứ nhìn chú với ánh mắt khác hẳn trước.
204 “Sách thúc thúc à…”Tiêu Trạm chớp chớp đôi mắt to tròn sáng lóng lánh kia, sau đó thì thấy rõ sự khiếp sợ trong mắt Tiêu Sách, lập tức quay đầu chạy về phía Tiêu Tử Y, vừa chạy vừa khóc bảo, “Ô ô! Bác ơi, bác à! Quả nhiên con khó coi quá hà! Ngừơi xem xem Sách thúc thúc sợ tới ngây người rồi kia kìa!”Tiêu Tử Y dở khóc dở cười ôm Trạm Nhi vào lòng, an ủi, “Sao ngây người là thế nào, thấy con nhìn đẹp lắm mà, vì thế chắc bị chấn kinh lên mất rồi”“Hả…Có thật không chứ?” Tiêu Trạm tách ngón tay ra lén nhìn Tiêu Tử Y.
205 Độc Cô Huyền tức giận chạy đi, quyết định trút giận xuống Abe, song Abe lại bất giác to lớn như vầy rồi, cậu làm thế nào cũng đuổi không kịp, thật hận chết lên được đó!Tâm tình Tiêu Sách rất tốt, nhìn quanh phòng chút phát hiện ra đứa trẻ nào cũng đều chạy ra vườn hoa sau nhà chơi cả, ngoài Đàm Tinh Duyệt mặc quần áo giống Độc Cô Huyền đang cầm quyển sách xem mà thôi.
206 Nam Cung Tranh cười một tiếng bảo, “Vừa lúc ta mới lấy thêm một chiếc nữa định để ình ăn nhiều hơn chút đó! Thái tử điện hạ nếu không chê thì cứ lấy ăn đi” Vừa nói vừa lấy một trong hai chiếc điểm tâm đưa tới trước mặt hai huynh đệ.
207 Tiêu Cảnh Dương đưa tay lên lau nhẹ nhàng bột vương trên tóc Tiêu Tử Y, khẽ cười bảo, “Đường đường là công chúa mà tự mình xuống bếp sao?”Hiện giờ hai người họ đang sóng vai đi trong hoa viên, chậm rãi tiến về đại điện đằng trước.
208 “Công chúa, tiểu thư Hạ Hầu tới rồi, có định mời nàng ấy đến phòng nguyệt trước không ạ?” Như Lan đang bận rộn túi bụi, đột nhiên nhìn thấy Tiêu Tử Y như là nhìn thấy vị cứu tinh vậy, hét to chạy tới.
209 Lúc trước Tiêu Tử Y đã tưởng tượng ra nhiều kiểu với Hạ Hầu Linh đã làm, nhưng duy chỉ không ngờ cô gái này dĩ nhiên ở lâu trong quân doanh lại quen với giọng kiểu này, thật là làm cho nàng không thể chấp nhận nổi.
210 “Công chúa, thế nào rồi? Đầu có còn đau nữa không?” Nhược Trúc lo lắng xoa cổ thay cho Tiêu Tử Y. Nàng thế nào cũng không tin nổi tiểu thư nhà Hạ Hầu lại dã man như thế, công chúa tốt bụng, tốn bao công sức tổ chức yến hội này cho nàng ta, thế mà chẳng được đền đáp, lại còn đánh người rồi chạy trốn nữa.
211 Thời giờ đã đến, trong ngoài điện Vĩnh Xương tụ tập rất đông vương tôn công tử và các tiểu thư, may mắn là mọi người ai cũng tới tham gia yến hội này, đứng túm năm, tụm ba nói chuyện tán gẫu với nhau.
212 “Nàng tiên cá” là câu chuyện cổ tích nổi tiếng do đại văn hào Andersen sáng tác. Trong kịch bản của Tiêu Tử Y quả thật là viết về chuyện cổ tích này, chẳng qua trong đó, ai ai cũng đều tưởng Andersen là một vị lão nhân ở trong núi thôi.
213 Thức ăn đẹp ngon cứ từng đĩa từng đĩa được bày ra, nhưng trong bữa tiệc ai cũng nhịn không được cùng bàn luận cái vở kịch vừa được xem lúc nãy. “Cảnh Dương à! Con nói trẫm có phải quá tuỳ hứng hay không hả? Dĩ nhiên lại đồng ý cho nha đầu Tử Y kia hành hạ con trai bảo bối của con” Tâm trạng Hoàng đế tốt lắm, nói trêu Tiêu Cảnh Dương ngồi bên tay phải ông.
214 Rượu quá ba tuần, Hoàng Đế liền bãi giá trở về cung Vị Ương. Lúc Hoàng Đế rời đi, một vài vị Vương gia triều thần cũng đứng lên cáo lui, còn lại káh nhiều đều là những người trẻ tuổi.
215 Tiêu Tử Y thật sự không biết phải giải thích sự hiểu lầm này với Phong Uyển Tình như thế nào nữa. Thực tế thì cũng không thể giải thích được. Vì thế nàng đành phải dùng bộ mặt đen sì nhìn Phong Uyển Tình chìm đắm vào sự hiểu lầm.
216 Tiêu Tử Y vừa đi vào điện chính, phản xạ đầu tiên là đưa mắt đi tìm bóng Tiêu Cảnh Dương, lúc không thấy hắn thì mới thở phào nhẹ nhõm. Sau đó nàng nhìn thấy bên phải có một đám đông đang túm tụm.
217 Tiêu Tử Y không hề chuẩn bị tâm lý nhìn thấy Tiêu Cảnh Dương, trong lòng bỗng trăm mối tơ vò, cũng không rõ là dùng thái độ gì để đối mặt với hắn nữa.
218 “Hoàng huynh, huynh say rồi” Tiêu Tử Y thật còn bất ngờ là mình vẫn có thể bình tĩnh nói ra được những lời này, tựa như lòng của nàng đang bị chia hai nửa.
219 “Đạp phải bình rượu, Tử Y bất cẩn ngã xuống, ta không đỡ nổi nàng ấy, kết quả là hai người đều bị ngã xuống” Đối với Tiêu Tử Y lúng túng, thật ra Tiêu Cảnh Dương có thủ đoạn xử lý chuyện đó tuyệt hảo, gần như không thở gấp vội nói ra một câu đầy đủ, hoàn toàn không có chút bộ dạng say rượu như vừa rồi.
220 “Ta còn tưởng anh sẽ dẫn ta ra ngoài cung chứ” Tiêu Tử Y ngồi trên nóc ngói cung Trường Tín, hơi sợ độ cao chút. “Ha ha, ngoài cung cũng khó có cảnh thế này” Nam Cung Sanh khoanh chân ngồi bên cạnh nàng, cười bảo, “Cung Trường Tín là điện các cao nhất trong cung Trường Nhạc, ngồi ở đây có thể hứng gió là cực kỳ thích thú, hơn nữa lại rất yên tĩnh”Dù Tiêu Tử Y ngồi ở chỗ này thì cũng có thể nhìn thấy được điện Vĩnh Xương ở xa xa đang có rất nhiều cung nữ thái giám đi lại bận rộn.
Thể loại: Xuyên Không, Huyền Huyễn, Khoa Huyễn, Ngôn Tình, Nữ Cường
Số chương: 28