261 Dẫu có ngốc đi chăng nữa…xem ra thật sự làm trạch nữ trong nhà lâu quá mất rồi, thấy trăng cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay thôi ha… ở đây đều thay đổi nhiều lần như thế, ngay từ đầu đã nghĩ sai mất rồi, cứ nghĩ là mồng 1 dương lịch, trăng sẽ tròn….
262 Tiêu Tử Y đi tìm khắp hang cùng ngõ hẻm mới tìm thấy Đàm Tinh Duyệt, nếu không bởi vì nó mượn cớ ngồi đọc sách ngoài đèn cung đình thì chắc nàng có lẽ cũng bỏ qua một người trốn trong bóng tối.
263 Thế nhưng bất luận nàng bước chân kiểu gì thì cuối cùng cũng tới điểm cuối, Tiêu Tử Y đứng ngay tại trước cửa phòng, cùng Nam Cung Sanh dừng bước. Nàng không biết nói gì, nàng vừa mới phát hiện ra tâm ý với hắn, không rõ hắn có phát giác được là nàng đang hơi mất tự nhiên không đây? Có thể không vì tâm ý của nàng mà cách xa không đây? Tiêu Tử Y thật không ngờ nổi mình có một ngày lại có tâm trạng lo được lo mất giống một nữ sinh nhỏ nữa.
264 Tại Cung Minh Quang. Trong tay Đàm Nguyệt Ly vuốt ve cái chặn giấy Kỳ lân làm bằng ngọc được chạm chổ tinh xảo, có vẻ như suy nghĩ gì đó nhìn Tiêu Cảnh Dương đang đi đi lại lại quanh phòng như dã thú bị nhốt vậy.
265 Đầu tháng 7 âm lịch đã là giữa ngày hè nắng chói chang. Trong vườn ngự uyển có rất nhiều hoa và côn trùng thú vị. Hiện giờ bọn trẻ sống mỗi ngày là ở vườn hoa phát hiện ra cái mới lạ: sự vật nóng sốt.
266 Tiêu Tử Y dẫn bọn trẻ vào một phòng chưa dùng đến, bảo Nam Cung Tiêu và Tiêu Trạm hai đứa bước vào. Nàng vừa định đóng cửa lại thì lại phát hiện ra những đứa trẻ khác đều quan tâm đi theo sau cũng muốn vào.
267 Hạ Hầu Phụng Chương ngẩn ngơ, ngậm kẹo đường vào mồm, miệng lúng búng phản bác, “Mới không phải thế đâu! Ngươi ghen ghét ta có thể được ăn nhiều kẹo đường thôi! Chính răng ngươi không tốt mà!” Hạ Hầu Phụng Chương ở khá lâu trong nhà trẻ, cũng không giống lúc đầu cứ một tý tý là khóc, giờ ngẫu nhiên cũng biết cãi lại vài câu.
268 Ăn nhanh mấy miếng dưa hấu xong, Tiêu Tử Y lấy cớ ra khỏi điện thanh lương. Lúc nàng lại lần nữa đứng dưới ánh mắt trời chói chang, mới phát giác ra thân thể mình có vẻ ấm lên chút.
269 “Đúng là Ông ấy” Tiêu Cảnh Dương khẽ gật đầu, hạ giọng nói, “Ta lén tra xét những lần thị tẩm hàng ngày của phụ hoàng, lúc dì Vân còn sống, đúng là thời điểm phụ hoàng rất sủng ái Mai Phi.
270 Hàng năm vào ngày mồng Bảy tháng bảy âm lịch đều được mọi người gọi là đêm thất tịch, cũng có người gọi là “Ngày Ngưu Lang – Chức Nữ”, “Lễ thất kiều”, “Lễ tình nhân” hay còn gọi là “Đêm thất tịch lễ tình nhân”.
271 Tiêu Tử Y vô cùng mong đợi theo sát bước chân Hạ Hầu Linh tiến về phía trước. Nói tại đây xe ngựa như nước là không chính xác lắm, bởi xe và ngựa hầu như khong len vào nổi, chứ đừng có nói tới các cỗ kiệu của các tiểu thư cố sống chết lách vào trong.
272 Đây là một đêm bầu trời đầy sao sáng. Một dải ngân hà vắt ngang qua bầu trời. Hai bên bờ ngân hà có nhiều tia sáng lấp lánh soi xuống dòng sông, chòm kia chính là chòm sao Ngưu Lang và Chức nữ.
273 “…. Công chúa? Công chúa?” Nhược Trúc lo lắng đẩy vai Tiêu Tử Y. “Hả? Sao vậy?” Tiêu Tử Y tỉnh người, nhìn quà tặng đầy trên mặt bàn trước mặt, có chút băn khoăn.
274 “Công chúa…. Cô vẫn ổn đó chứ?” Nam Cung TRanh lo lắng hỏi thăm. TRong lòng hơi chút hối hận mình đã nhanh mồm nhanh miệng nói buột ra, lại đem chuyện đồn thổi lung tung cứ vậy nói ra cho nàng ấy biết rồi.
275 Thực tế thì Tiêu Tử Y cũng không được tự tin cho lắm, bởi nàng biết rõ, khuyên bảo bạn học Độc Cô Huyền học, còn khó gấp nhiều so với lúc trước dụ dỗ cậu đi học ở nhà trẻ.
276 La Thái phó nói không cần học trong lúc nghỉ hè, bọn nhỏ triệt để bình tĩnh lại, Nam Cung TRanh lại đề nghị với Tiêu Tử Y tổ chức một tiệc sinh nhật cỡ nhỏ, tất cả mọi ngời giơ hai tay đồng ý.
277 Vì dẹp sự hỗn loạn trong lòng mình mà chạy trốn nên thở rất nặng nhọc, Tiêu Tử Y đứng ngay trước cung Trường Tín cố gắng hít thở sâu. Nam Cung Sanh sẽ đợi nàng trên nóc nhà sao? Nàng chạy một mạch đến nơi này, giờ lại thấy chùn bước rồi.
278 Một ngày nghỉ hè đã trôi qua, mặt trời vẫn nóng nực, Diệp Tầm một mình tìm một chỗ trên thao trường ngồi ngẩn người, bên cạnh có Abe ngồi cùng. Gần đây Diệp Tầm trải qua cũng không tệ lắm.
279 “Ai đó?” Âm thanh này vừa cất lên làm cho Tiêu Tử Y và Nam Cung Sanh đều sốt ruột, vội tranh thủ thời gian quay lưng đi, Tiêu Tử Y thì đi tới phía hòn non bộ.
280 Nam Cung Sanh phát hiện ra sự biến hoá bất thường trên mặt Tiêu Tử Y, nhìn ra nàng có thể biết rõ một chuyện, nhưng nàng không có ý mở miệng hỏi thì hắn cũng không hỏi tới.