281 Tiêu Tử y bỗng dưng bị hắn hù cho sững sờ, sau đó cười nhạo nói, “Được rồi, cái người khác này là ai hả?’Đàm Nguyệt Ly không đáp, mà ngược lại cứ nhìn kỹ sắc mặt Tiêu Tử Y, mãi sau mới mở miệng bảo, “Cô không tin !’Hắn dùng chính giọng khẳng định để nói chứ không phải hỏi.
282 Tieu Tử Y đứng trong điện Thanh lương, đợi Hoàng đế triệu kiến. Nàng đứng ngồi không yên trong đại điện, đi đi lại lại, vừa nghĩ mở miệng nói với phụ hoàng thế nào, vừa nhớ tới lúc Đàm Nguyệt Li nói.
283 Hai tỷ muội Tô Linh Lung và Tô Lâm Lang đều ngồi cạnh nhau bên thao trường, đồng thời mở to mắt nhìn các nam sinh chạy ngược chạy xuôi. “Tỷ tỷ à, vì cái gì mà hôm nay bọn họ đều cố gắng như vậy chứ?” Tô Lâm Lang chu môi hỏi, trời thì nóng như vầy, thật ra cũng chẳng có mấy ai thích vận động lắm.
284 Nam Cung Tiêu dùng giầy đá đá trên mặt đất, trên khuôn mặt nhỏ nhắn biểu hiện đầy rầu rĩ không vui. “Nam Cung à, nè, cho bánh điểm tâm ăn nè” Trong tay Độc Cô Huyền cầm mấy miếng bánh, coi như huynh đệ thân thiết mà chia cho Nam Cung Tiêu một cái.
285 Độc Cô Huyền mất cả buổi sau khi ăn cơm xong cuối cùng cũng tính toán rõ điểm từng người. Tiêu Trạm, Đàm Tinh Duyệt và Hạ Hầu Phụng Chương điểm quá thấp không cần quan tâm.
286 Thế nhưng đợi lát nữa Tiêu Tử Y đuổi theo hỏi cho rõ, thì Tiêu Sách lại thề thốt phủ nhận là chú chưa có nói qua như vậy, cười tủm tỉm tổ chức cho bọn trẻ bắt đầu trận đấu nhảy cao.
287 Trận đấu nhảy cao sau khi chấm dứt thì đến trận đấu đẩy tạ. Nói thật thì trận đấu đẩy tạ này cũng không chính xác, thực tế thì trận đấu này dùng là quả cầu vàng.
288 Bởi vì ghi tên đầu tiên lại là Đàm Tinh Duyệt. À, không ngờ Đàm Tinh Duyệt lại đạt thành tích nhảy dây tốt như vậy. Tiêu Tử Y ngẩn ngơ chút sau đó tiếp tục nhìn tiếp, phát hiện ra Tiêu TRạm đứng thứ hai, sau đó là Nam Cung Tiêu và Diệp Tầm, Độc Cô Huyền thì xếp thứ năm, Hạ Hầu Phụng Chương thì vẫn y như cũ xếp hàng thứ sáu.
289 Có cần muội giúp không hả?” Tiêu Tử Y thấy hắn có vẻ miễn cưỡng, bất giác hỏi. “Ừ, giúp ta cầm mấy cái lông chim này này” Nam Cung Sanh đành thả ra, lại buộc lần nữa, “Đã lâu rồi ta cũng chưa làm mũi tên cho chính mình rồi, tay làm cũng cứng cả.
290 “Điều này ta cũng không rõ lắm, nhưng theo ta đoán, có thể là vì năm đó lúc Hoàng Hậu độc Cô kích cho Tuỳ Đế giết cả nhà họ Lý, thì đã rõ nguyên nhân rồi.
291 “Ta đã từng xem qua bản chép tay của Hoàng Hậu Độc Cô, cũng chính là bản mà sư phụ đưa cho ta đó” Nam Cung Sanh trầm mặc một lúc, điều chỉnh lại tâm tình thật tốt rồi từ từ nói ra, “Ta cũng không rõ vì sao bản viết này của Hoàng Hậu Độc Cô lại lọt vào tay ông ấy nữa, cũng không rõ vì sao mà ông ấy lại đưa cho ta xem.
292 Cuối cùng thời gian dự định đi săn cũng bắt đầu. Trong cung phân thành mấy nhóm người cùng đi, đi cùng còn có các người hầu của các vương công đại thần tới dựng trại.
293 Tiêu Tử Y hít một hơi sâu không khí tươi mới nóng sốt, cưỡi ngựa giữa một đám thị vệ, chỉ lát sau sẽ đi qua khu rừng rậm. Mà xuất hiện trước mặt nàng là một mảng sườn núi cỏ xanh rờn.
294 Tiêu Tử Y lại để cho Như Lan đứng ở trong lều, còn chính mình thì đi tới khoảng đất trống trước chiếc lều màu vàng sáng kia. Từ xa đã nghe tiếng cười nói náo nhiệt, hơn nữa đống lửa bốc lên rất cao, ngọn lửa bốc lên trên không trung sáng khắp một vùng, đốm lửa nhỏ nổ lách tách trên không, từ xa cũng nghe được rất rõ.
295 Độc Cô Huyền có vẻ như rất hài lòng nhìn vẻ mặt khiếp sợ của Tiêu Tử Y, khịt khịt mũi cười bảo, ‘Ha ha, con đã tới từ sớm rồi!”“Ai dẫn con tới hả?” Tiêu Tử Y theo phản xạ hỏi thử một câu, sau đó lại âm thầm cười đầu óc mình ngu ngốc.
296 Tiêu Tử Y mừng quá, vừa nắm cổ tay hắn vừa cười nói, “Vậy thì hay quá! À, nhưng mà chuyện này phải dấu Đàm Nguyệt Li nha, thằng nhóc đó nếu mà biết ý à, nhất định sẽ tìm ra được công nghệ cao thâm hơn, rồi lại nghĩ cách đem bút lông đi bán kiếm tiền cho quý tộc thì chán lắm”“Biết rồi, chuyện buôn bán hắn có thể mạnh hơn ta sao? Yên tâm đi!” Nam Cung Sanh dùng chiếc lông trong tay vuốt ve chóp mũi Tiêu Tử Y cười trêu nói.
297 “Địa hình ở đây thế nào?” Tiêu Tử Y ngồi trên lưng ngựa, thấy một mảng rừng bạt ngàn, có chút không biết làm sao. Nàng nghĩ đến lúc yến hội đêm qua, Tiêu Cảnh Dương có nói cho nàng biết chớ đi về phía đông, nhưng mà nàng cũng vẫn chưa nắm rõ được hoàn cảnh ở đây là thế nào nữa.
298 “Ha ha, nó ở chỗ này” Một giọng nam cười vang từ một bên cánh rừng truyền tới, làm mặt nhóm thị vệ cảnh giác nghiêm lại, nhất là TRầm Ngọc Hàn. Rõ ràng là vừa rồi hắn vừa lên cây thăm dò tình hình một lượt cũng không thấy có ai cả, nhưng mà lúc khoé mắt hắn nhìn về phía vị tiểu công chúa đang ngồi trên tảng đá kia chẳng có chút biểu lộ ìg thì ngược lại lại có vẻ mừng chờ mong.
299 “Đương nhiên rất nhiều, nói vậy thì không chỉ có một số ít động vật ăn thịt trong khu vực săn bắn thôi, chí ít cũng phải có khoảng 400 loài động vật ăn cỏ, nếu không thì cũng không đủ cung cấp thịt ăn.
300 “Công chúa,nào, đến uống trà an ủi chút đi…” Như Lan mang ống trúc đựng nước trà đưa cho Tiêu Tử Y, tuy nàng giả vờ trấn tĩnh nhưng lúc cầm ống trúc tay vẫn còn run rẩy kìm không nổi.
Thể loại: Tiên Hiệp, Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 29