1 Editor: Tiểu BạchBầu trời vốn trong xanh, nhưng chỉ lúc sau bỗng xuất hiện một cơn gió dữ dội. Không bao lâu, cơn bão giống như càng điên cuồng hơn, tàn phá đất đai dữ dội, khiến màn đêm vốn dày đặc thêm khói mù , những hạt mưa to bắt đầu bao phủ lấy mặt đất, thỉnh thoảng một hồi sét quẹt ngang qua bầu trời đêm, phảng phất giống như xé rách thiên hạ trong mưa.
2 Ba năm trước đây, khi Long Thiên Hải biết được tính mạng của mình khó giữ nổi, liền đem ghi lại Long thị nhất tộc “ Long Thành Quyết” giao cho Long Thanh Thanh, cũng đưa Long Thanh Thanh bí mật trốn đi.
3 Lần này chắc chắn Long Thanh Thanh có mang Ngọc Thạch Câu Phần đến đây, nếu không, nàng sẽ không để ình bị thương nghiêm trọng như vậy. Thật đáng tiếc, vì đề phòng vạn nhất có điều gì xảy ra, trước đó bọn hắn đã chuẩn bị chu đáo, chỉ sợ lại để cho Long Thanh Thanh bỏ chạy, bốn phía ở đây đều giăng kín thuốc nổ: “ Ngươi cũng sống không được………Long Thanh….
4 Đuôi lông mày của Long Thanh Thanh hơi chau lại, miệng cười nhẹ: “Những điều này đều là chuyện cũ năm xưa rồi, hơn nữa mẹ ta chết căn vốn cũng không phải là lỗi của Phiêu Phiêu ngươi, chỉ có thể trách tự chính mình không tranh giành, ai bảo ta đến hiện giờ còn không lĩnh ngộ được Ngạo Long bí quyết.
5 Thần Long khí chính là bẩm sinh, cộng thêm ngày ngày tu luyện, dùng đề cao đẳng cấp. Thần Long khí chung phân bảy cấp bậc, mỗi nhất cấp bậc đều sẽ có màu sắc Thần Long khí đều khác nhau.
6 Từ trong đám cây cối, một đạo thân ảnh bay vút lên, ở phía sau Long Thanh Thanh quỳ gối: “ Chủ nhân, có Ô Nhã. ”“ Những thứ kia đều đã chuẩn bị tốt?”Âm thanh thanh thúy trong trẻo xuyên thấu trời, nhưng không mất đi sự mềm mại, cười nhàn nhạt nhưng không làm mất đi anh khí, làm cho Ô Nhã không khỏi cúi đầu.
7 Long Đật Tĩnh vuốt qua vuốt lại chòm râu đen, hắn đưa mắt nhìn một vòng quanh bốn phía, nói: “ Nếu mọi người đều có cùng chung ý kiến, như vậy làm đi!”“ Dạ, Đường chủ.
8 Long Phiêu Phiêu cắn chặt môi dưới, nàng không cho phép bất cứ kẻ nào kinh thường Thanh Thanh, cho dù là phụ thân cũng không thể. Nàng đứng dậy, nhìn về phía Long Dật Tĩnh nói: “ Phụ thân, người khác khinh thường Thanh Thanh, Phiêu Phiêu không có lời nào để nói, nhưng vì cái gì người lại khinh thường Thanh Thanh, cho dù là nàng không có tài cán gì nhưng nàng cũng là con gái của người a.
9 Long Dật Tĩnh biết rõ nữ nhân này rất thông minh, nói một chút đã đủ để cho nàng đoán ra tất cả. Không cấm kị nói ra: “ Con hẳn biết rằng chính mình đối với Long Đường, đối với Tề quốc mà nói sống không thể thiếu.
10 Phiêu Phiêu vẻ mặt vui sướng cười tươi, nàng biết phụ thân nhất định sẽ không nhẫn tâm như vậy. “Biện pháp chỉ có một , vì Long Đường mà lấy đi thủ cấp của Kim Ô môn môn chủ.
11 Một đầu tóc đen dài tung bay trong gió, ánh trăng làm ặt nạ vàng ròng lấp lánh có phần quỷ dị, chỉ có cặp mắt tối đen như mực kia xuyên thấu qua mặt nạ nhìn về bốn phía…Sát khí vô tận lượn lờ quanh thân nàng, luồng hơi thở như một lời cảnh cáo, những ý đồ động tới nàng, sẽ bị nguồn sát khí này chuốt hết vào.
12 Giữa đêm, một vài hắc y nam tử ở trong rừng chạy như điên truy lùng hai người…. Hai người chạy vào rừng cây, chui vào lùm cây cao có thể che khuất người.
13 Ở trong lời nói của nam tử, con ngươi đen của Long Thanh Thanh vụt sáng lên…Ô Nhã trợn mắt cứng họng, trong lòng lại bị lửa giận thiêu đốt, nam tử này cư nhiên không biết sống chết, dám bất kính đối với chủ nhân!Tiến lên , Ô Nhã quát lớn: “ Đồ điên cuồng, lớn mật, còn không mau mau rời đi?”“ Cứu ta.
14 Mạnh Kế Thanh mấp máy môi dưới cười nhạo, không thể tưởng tưởng được hắn đường đường là Tấn quốc Thanh Long kị sĩ, cư nhiên lại bị đám ô hợp này vây quét.
15 Long Đường. Ánh trăng chiếu xuống mặt đất, ánh sáng êm dịu, trước cửa đại môn chỉ thấy một hình bóng xinh đẹp đang đi qua đi lại, khi thì dừng cước bộ, đưa mắt nhìn về phía trước.
16 Liên Hương im lặng đi lấy thuốc mỡ trên bàn, Thanh Thanh kéo tay áo xuống, còn Phiêu Phiêu lẳng lặng ngồi một bên, hai tay chống lên bàn, ôm cằm không chớp mắt nhìn Thanh Thanh.
17 Tuyết vẫn rơi, tuy rằng đã lập xuân nhưng tuyết vẫn chưa dứt, từng bông tuyết yên lặng rơi đầy sân, nhưng dưới bậc rêu xanh có lục ( chắc là: đã có rêu xanh mọc).
18 Quay người lại, Thanh Thanh nhìn thấy Liên Hương đang vội vàng từ của viện vào, liền thu cảm xúc trong mắt lại…Liên Hương nhìn Long Thanh Thanh đứng ở trong sân, vội nói: “ Tứ tiểu thư, Đại tiểu thư cùng với vài vị lão gia khác đã xuất môn, nói là trong một khoảng thời gian ngắn sẽ không trở về, cho nên liền bảo ta tới nói cho người.
19 “ Trên đời này, còn có chuyện mà Bách Hiểu Thông ngươi chưa biết?”Kim diện nam tử hừ nhẹ, khẽ cười một tiếng, ngẩng đầu nhìn nam tử đối diện mình…Nam tử mặt trắng nõn ngược lại cũng không để ý đến lời của nam tử đối diện, khiêu mi mỉm cười nói: “ Cho dù ta hiện giờ không thể cho ngươi tin tức gì, bất quá ta cũng đã cung cấp thông tin cho ngươi, nếu ngươi tiếp cho ta ít vốn làm ăn, tự nhiên sẽ cho ngươi cái đáp án hài lòng.
20 Long Thanh Thanh đứng im lặng hồi lâu trên cành cây khô, cành lá che đi thân ảnh của nàng, chỉ có đôi mắt như thiên chuy bách luyện(được gọt giũa) vẫn ở trong bóng đên lóe sáng.