221 Tiêu Tử Y cũng không nhìn thấy nụ cười đặc biệt của Nam Cung Sanh, nàng cứ chăm chú nhìn người người đi ra đi vào điện Vĩnh Xương cách đó không xa. “Đã muốn về chưa?” Nam Cung Sanh nhìn theo tầm mắt nàng, nghĩ đến chắc nàng muốn về.
222 Tiêu Tử Y đưa tay ra định lấy, Nam Cung Sanh ngược lại ngăn nàng, “Quên đi, vừa rồi là ta lo lắng chưa chu đáo, lúc này mặt trời đã lặn, gió bắt đầu thổi rồi.
223 Lí Vân Tuyển có chút buồn bực mở trừng hai mắt nói, “Ông ấy nói là muốn đến thăm con, nhưng thực tế thì lại muốn đến thăm ca ca con, vì ông ấy vừa thấy ca ca con đã lấy cớ bỏ con lại rồi”Tiêu Tử Y kéo tay cô bé ngồi xuống, nghiêm túc hỏi, “Ca ca con cũng tới sao? Thế nào có nhìn thấy đâu? Không phải nói là không đến đấy thôi?” Nàng đối với Lý Vân Thanh thật ra không có bất cứ thành kiến nào, nhưng cái vị Huyền Tung đạo trưởng kia lại là Lý Long Cơ nha! Tạm thời không biết có phải là cái vị đường Huyền Tông trong lịch sử kia có phải là ông ấy hay không hay chỉ trùng họ trùng tên thôi?, song nàng cũng không thể không để ý đến.
224 “Không, nàng không sai, đừng nghĩ nhiều” Nam Cung Sanh cất giọng cảm thán từ đằng sau Tiêu Tử Y đi tới, xuất hiện đột ngột trước mặt nàng. Lúc này Tiêu Tử Y mới phát hiện nàng dĩ nhiên bất giác dừng bước, hơn nữa vừa rồi lời nói kia nhất định là do kìm không nổi mà buột ra khỏi miệng.
225 Tiêu Tử Y rất ít khi nhìn thấy vẻ trầm ổn trên mặt Nhược Trúc lại hiện lên hoảng sợ, vì thế bản thân nhịn không nổi mà bối rối. Nàng lập tức đi theo Nhược TRúc, dẫn theo vài cung nữ đi tới cung Vị Ương, trên đường còn gặp Huyễn Hà đang ôm Trạm Nhi ngủ đi chậm rãi.
226 Tiêu Tử Y chỉ tuỳ tiện ngẫm lại, tuổi Thẩm Bảo thấy thế nào cũng mới hơn bốn mươi tuổi thôi, sao lại không thể lót chữ Ngọc đệm chứ? Nàng bĩu môi vứt chuyện này đi, sóng vai cùng Tiêu Sách đi ra điện Thanh Lương.
227 Lí Vân Tuyển có chút kỳ lạ nhìn Tiêu Trạm, vỗ vỗ vai bé bảo, “Trạm Nhi, ngươi đang nhìn lén gì ở đây thế?” Hôm nay vốn là ngày nghỉ của nhà trẻ, bé cũng tới nơi này chơi làm cô bé rất là vui, nhưng mà ngồi trong tẩm cung của công chúa ngẩn ngơ mãi lại rất vui sao?Tiêu Trạm thò ngón trỏ ra làm động tác đừng lên tiếng, nói khe khẽ, “Nói nhỏ chút nào, đừng làm bác nhỏ thức giấc, bác ấy vừa uống thuốc xong mới ngủ thôi”Lí Vân Tuyển cũng bắt chước bé hạ giọng xuống, hỏi khẽ, “Vậy ngươi còn ngồi ở đây làm gì? Cứ để Nhược Trúc các cô ấy chăm sóc công chúa không được sao! Hơn nữa chẳng may chúng ta bị lây thì chúng mình cũng đừng có vào mà!”Tiêu Trạm nghiêng đầu nhỏ nghĩ ngợi, quyết định đem bí mật nho nhỏ trong lòng cậu chia sẻ cùng bé Vân Tuyển là tốt nhất, vì thế bé thần bí cười, ôm lấy bả vai tiểu Vân Tuyển thì thào, “Nói cho ngươi một bí mật nha! Nhớ đừng có nói cho người khác đó”Tim bé Vân Tuyển đập bình bịch, chớp chớp đôi mắt to thúc giục, “Nói mau đi, bí mật gì thế?”“Ha ha, tagi muốn bác nhỏ làm mẫu phi của ta” Tiêu Trạm nắm chặt tay nói kiên định.
228 Tiêu Tử Y bị ốm tới chiều ngày hôm sau nàng cũng cảm thấy mũi thông khí khá nhiều, thân thể cũng nhẹ nhàng khoan khoái hơn, cũng hơi có chút thích ăn.
229 Tiêu Cảnh Dương ngồi xuống bên cạnh nàng, lo lắng hỏi, “Nói bậy, đừng tưởng nhếch miệng lên đã là cười nhé. Muội nói muội không khóc, vậy trên mặt muội đang chảy cái gì thế kia? Là ai bắt nạt muội hả? Nói cho hoàng huynh xem nào!” Tiêu Cảnh Dương đau lòng bảo, đột nhiên trong đầu hiện lên lời Hoàng hậu nói với hắn ngày hôm qua, vội vàng hỏi tiếp, “Chả lẽ là mẫu hậu đã nói cái gì với muội sao?”“Mẫu hậu ư? Không có đâu, bà tìm muội nói cái gì chứ?” Tiêu Tử Y lắc đầu, lấy tay lau nước mắt trên mặt, có chút khó hiểu hỏi hắn vì sao lại nói thế.
230 “Hôm nay …. . b Tiểu Huyền không đến sao?” Tiêu Tử Y sầu lo nói. Hôm nay là ngày học đầu tiên sau yến hội, sự lo lắng của nàng cuối cùng đã thành sự thật.
231 Tiêu Tử Y cố bịt tai nén xúc động lại, sùng bái nhìn mấy vị cung nữ đứng bốn phía như tượng trong phòng. Các nàng ấy đúng thật là được huấn luyện nghiêm chỉnh ghê, có thể chịu nổi như vậy.
232 “Nè! Các ngươi ai có cách nào cho tên nhóc này ngậm miệng lại được không?” Nam Cung Tiêu chống cằm, đau đầu nhìn tên nhóc đang ngồi trong phòng học ngoác miệng khóc oa oa ra, hình như từ đầu tới giờ cũng chưa ngừng lần nào, thật lợi hại quá chừng.
233 Tiêu ử Y ngồi phơi nắng giữa nơi giao nhau trong điện Vĩnh Ninh và Vĩnh Thọ, tay cầm giấy và bút, viết lia lịa về chuyển cổ đồng thoại đã được cải biên.
234 Tiêu Tử Y nghe xong mà lòng hỗn loạn, điều này và những gì nàng đoán không khác nhau nhiều lắm, nhưng thật sự nghe xong lại không tự chủ được thốt lên câu, tạo hoá khéo trêu người,.
235 “Chuyện đó. . vừa rồi hình như…. râu bị rớt hay sao ý?’ Tiêu Trạm ngơ ngác nhìn Nam Cung Sanh dường như không sao, có chút không rõ vừa rồi có phải bé nhìn thấy râu xồm của hắn hình như bị thằng nhóc quỷ khóc kia kéo xuống hay không nữa.
236 Tiêu Tử Y bị Tiêu Trạm và Nam Cung Tiêu mỗi người một bên quấn lấy, làm nàng thấy rất thỏa mãn khi trở thành ngôi sao sáng. Đàm Nguyệt Li đứng bên thờ ơ lạnh nhạt, cảm thấy ghen tị vì rõ hắn là người được đón chào nhất ở đây mà.
237 Mấy nhóc vẫn còn đang tiêu hóa lời của Tiêu Tử Y vừa nói…. . , còn Đàm Tinh Duyệt thì cũng có phản ứng, lại thấy không thú vị bảo, “Ước lễ vật à? Lừa trẻ con sao? Chẳng qua nói là cần quà, chỉ là do người lớn tặng cho chúng ta thôi mà.
238 Nam Cung Sanh không thèm để ý đến thái độ lạnh lẽo của Tiêu Tử Y, thò tay cầm tờ giấy nàng đã bôi xong lên xem, cứ thế bảo, “Tuân tử? Cái này hẳn là lễ vật của Đàm Tinh Duyệt đây? Thật đúng là nguyện vọng có cũng được mà không có cũng không sao, ta đoán chừng là nó không tin đi”Tiêu Tử Y cũng không thèm để ý đến hắn, cứ tiếp tục dùng than củi bôi tiếp ra nguyện vọng của bọn trẻ.
239 Hay nàng vào phòng đợi hắn trở về? Tiêu Tử Y chẳng kịp nghĩ kỹ, lấy tay đẩy cửa phòng của Nam Cung Sanh ra. Men theo ánh trăng, mắt Tiêu Tử Y có thể nhìn rất rõ mọi thứ trong phòng hắn.
240 Nam Cung Sanh ngạc nhiên, hắn không ngờ tới hôm nay tự dưng chòm râu xồm của hắn lại xui xẻo vậy rớt hai lần liên tiếp ha!Tiêu Tử Y hài lòng nhìn chiếc cằm trơn bóng của hắn, tiện tay sờ lên bộ râu xồm ném trên giường.
Thể loại: Truyện Teen, Nữ Phụ, Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 30