241 Ánh mắt Tiêu Tử Y mơ màng, bị một câu nói này của hắn đâm trúng vừa tức vừa vội, bỗng chốc chẳng tìm được câu nào phản bác lại. “Công chúa à, thật ra nàng cứ nói trước là nàng cũng không biết cũng không sao nha! Nếu nàng nói nàng biết, ta chắc chắn sẽ giải thích ngay rốt cục là có chuyện gì xảy ra” Nam Cung Sanh chồm người về phía trước mấy lần, cười yếu ớt bảo, “Xem ra trên người công chúa còn có nhiều bí mật hơn so với tại hạ đó nha!”íTiêu Tử Y bị hắn nói thế làm cả người run lẩy bẩy, song lại có cảm giác cùng kiểu đối thủ dò hỏi so đấu với nhau.
242 Có lẽ tâm tình trong đáy mắt Nam Cung Sanh đã truyền đạt hết cho nàng, Tiêu Tử Y thoải mái cười bảo, ‘Cũng vậy thôi, nghi vấn của anh nếu như ta đoán không nhầm, trong mấy tờ giấy này có thể có đáp án đây”Nam Cung Sanh sững sờ, đó không phải là điều mà hắn mong chờ được biết.
243 “Ôi! thật đúng là làm ta giật cả mình! Mỗi lần ta đều nhìn xa xa đều bếp nam râu dài, mãi đến giờ cũng chưa từng nghe hắn nói chuyện. Ai ngờ nam đầu bếp này lại hoá ra là Nam Cung Sanh, lại không ngờ Nam Cung Sanh cũng không phải là thiếu niên bị bệnh tật ốm yếu triền miên ha!” Hạ Hầu Linh vô cùng hứng thú lấy tay xoa xoa cằm, trông biểu hiện cực kỳ giảo hoạt cười trộm bảo, “Công chúa à, nếu như không phải ta nhìn nhầm, vừa rồi cô vừa từ trong phòng của hắn đi ra hả? Ha ha ha….
244 Dưới con mắt Nhược Trúc xem thì việc quyết định đi nhà Độc Cô của Tiêu Tử Y là do xúc động quá mà quyết định bất chợt, xong chuyện này thật ra trong lòng Tiêu Tử Y đã lên kế hoạch từ rất lâu rồi.
245 Tiêu Tử Y mang theo nghi vấn nhìn sang Trầm ngọc Hàn, rồi sau đó cũng rất biết phối hợp biết gì nói nấy, “Bởi độc Cô Phiệt biết rất rõ gia tộc khống chế quyền lợi quá lớn sẽ khiến Thánh thượng kiêng kị, vì thế mỗi thế hệ Độc Cô Phiệt chỉ một người vào làm quan trong triều, chỉ vẻn vẹn duy nhất một người thôi.
246 Trầm Ngọc Hàn không chút hoang mang kéo Tiêu Tử Y sang một bên lui lại một bước, vừa đúng tránh được mũi tên có ý đồ lao đến. “Phập!” Mũi tên nhọn đâm sâu vào tường gạch sau lưng họ ngập lút cán, đuôi tên gắn lông chim vẫn còn rung rinh không ngừng.
247 “Công chúa, người nên trở về đi” Độc Cô Diệp trầm ngâm một lát, rồi quả quyết nói ra, ‘Muốn Độc Cô huyền tiếp tục như trước thì e là hiện giờ không thể được nữa rồi”Tiêu Tử Y cắn chặt môi dưới, nghe những lời họ nói lúc trước…, nàng cũng biết rõ mọi chuyện cũng không đơn giản như vậy, nhưng nàng cũng nên đi thử một lần xem sao?“Thật ra thì vốn Độc Cô Huyền chưa phải nhận sự giáo dục tinh anh sớm như vậy đâu, vừa rồi ta sai người đi hỏi qua gia đinh của đại ca â, hình như là trên yến hội cách giáo dục của công chúa ngài đã làm cho đại ca ta không thể gật đầu bừa bãi được, cũng không còn cách nào cho phép Độc Cô Huyền được tiếp tục ở lại cung Trường Nhạc được nữa” Độc Cô Diệp nói nhàn nhạt.
248 Nương theo ngôi nhà nhỏ như ốc quỷ hoang vu kia đi đến, đúng là lần trước Tiêu Tử Y tại nhà họ Thẩm cùng phong Uyển Tình nhìn lén Thẩm Khúc Ngọc. Hắn cứ đứng đó, sau lưng như có muôn vàn tia sáng xuyên qua, có cảm giác như cỏ cây cũng trở nên tươi tốt mượt mà hơn.
249 “Thế nào? Hoá ra con gái của TRầm Vân cũng chỉ thế này thôi sao, thiển cận chắc khác gì người ngoài cả” Độc Cô Dương lãnh đạm lườm Tiêu Tử Y, trong giọng nói tràn đầy vẻ khinh thường, rõ ràng là rất mất hứng với vẻ kinh ngạc trên mặt nàng.
250 Đọc Cô Dương gật gật đầu đắc đưa điếu thuốc xuống gạt tàn dập một đầu xuống, rồi tiếp tục rít thuốc tiếp. “Đõ là dĩ nhiên. Tương lai phiệt chủ của Độc Cô Phiệt chúng ta, sáu tuổi đã phải tiếp nhận giáo dục phiệt chủ.
251 “Sao ngươi vẫn còn chưa đi hả?” Độc Cô Dương thấy lão đạo, tự dưng trên mặt hiện lên vẻ chán ghét, nắm chặt cái tẩu ra sức hút. “Bên ngoài có Độc Cô Diệp nhà các ngươi và nhà họ Thẩm vị TRầm ngọc Hàn kia ở, ngươi nói ta sao có thể lỗ mãng chứ? Điều này chẳng may ta bị người khác nhìn thấy đi ra từ phòng lão chủ Độc Cô Phiệt thì cũng chẳng phải chỉ một câu là giải thích hết được” Lão đạo này đúng là Huyền Tung Đạo trưởng Lý Long Cơ mà Tiêu Tử Y cần tìm từ lâu rồi.
252 “Ta nói sai gì sao?” Nam Cung Sanh ngược lại rất bất ngờ, hắn cũng không nói cái gì quá mà. “Không sao, có thể là mới làm Võ TRạng Nguyên nên hắn vẫn cảm thấy rất áp lực mà” Tiêu Tử Y nhún nhún vai đoán bừa.
253 Tiêu Tử Y cười tủm tỉm giật giật khoé môi nghĩ thầm, chẳng trách mà hoàng huynh này của nàng nói không nên lời. Thì ra lão già này muốn tới đây dạy học sao? Thật sự là thú vị quá đó!Hoàng huynh này của nàng chả lẽ không rõ nàng và lão già này đối đầu nhau sao? Chắc chắn là thêm một chuyện không bằng bỏ qua tâm lý chút, tuyệt đối nàng sẽ gạch tên lão già này trong danh sách tuyển giáo viên ngay.
254 Tiễn La Thái Phó bụng dạ khó lường đi rồi, lúc Tiêu tử Y quay lại phòng học đúng lúc nhìn thấy bọn trẻ đang vây quanh Hạ Hầu Phụng Chương nhìn gì đó. Nàng vừa định đi qua nhìn một cái lại thấy Nam Cung Tiêu chặn trước mặt nàng.
255 Tay hai người lồng vào nhau dưới bàn, lúc này Tiêu Tử Y mới nghe rất rõ những lời Nam Cung Sanh nói…, khẽ mím môi cười bảo, “Hoá ra trước đây anh vẫn không tin à?” Tim nàng không tự chủ được đập nhanh hơn, nàng rất muốn biết phản ứng của hắn thế nào sau khi xem qua hồi ức của Hoàng Hậu Độc Cô, nàng hy vọng có thể chứng kiến thần sắc trong đôi mắt hắn nhưng tiếc là râu rậm quá nàng không nhìn thấy gì cả.
256 Tiêu Tử Y ngồi trong thư phòng, tuy mắt thì nhìn vào sách vở nhưng sự chú ý lại lang thang trên người Tiêu Trạm và Lí Vân Tuyển đang sắp xếp lại giá sách trong thư phòng.
257 Giữa lông mày tuấn tú Nam Cung Sanh lại lộ thần sắc nhớ lại, thấy hơi ngại ngùng quẫn bách đành cười bảo, ‘Có lẽ là phụ thân với ca ca biết rõ. Nhưng mà Tiêu Nhi thì lại chẳng nhớ được gì hết.
258 Tiêu Tử Y ngồi trước điện Vĩnh Thọ, cùng kiểm kê lại từng đồng bọn nhỏ thu hoạch được ngày hôm nay. Chẳng qua sự chú ý của nàng không phải vào những việc này, mà thỉnh thoảng lo lắng nhìn sang phòng bên, trong đó có tiếng hai người to nhỏ thì thầm truyền tới.
259 Sau mấy ngày trôi qua không sợ hãi, đến cả Tiêu Tử Y cũng cho rằng vị La Thái phó sẽ quấy rối trong nhà trẻ của nàng lại rất an phận, dường như khiến cho Tiêu Tử Y hoài nghi cái vị làm khó đứa trẻ ở trên sân tập kia không có có phải ông ta không nữa.
260 Một đêm không mơ, Tiêu Tử Y đứng ở cửa lớn nghênh đón bọn trẻ tới, nhìn vẻ mặt hân hoan của mỗi đứa, mừng thầm vì biết rõ bọn trẻ đã nhận được quà tặng.