101 Tiêu Tử Y đi theo một tiểu thái giám nàng gọi bừa trong cung Trường Nhạc ra, chậm rãi đi trên con đường hẹp dài tới cung. Nàng muốn tìm người, là Tiêu Cảnh Dương.
102 Với vẻ kinh ngạc của Tiêu Tử Y, trên nét mặt tuấn tú của Tiêu Cảnh Dương biểu hiện có vẻ khá bình tĩnh, cũng không thấy lời mình nói ra có chỗ nào không đúng, cứ như vậy tự nhiên nhấc chén trà lên tiếp tục uống.
103 Tiêu Tử Y cảm thấy hơi thở Tiêu Cảnh Dương phả ra tại cổ nàng, có cảm giác tê tê dại dại làm cho nàng hầu như đứng không vững nữa. Tất cả đều phải nhờ hai tay của nàng chống vào cửa sổ mới không để cả người đổ cả vào lòng của hắn.
104 Nhưng ý nghĩ này cũng chỉ nghĩ trong đầu thôi, dù thế nào Tiêu Tử Y cũng không thể hành động một cách ngây thơ như vậy. Khụ, đúng vậy, dù cho nàng có buồn bực đến cỡ nào thì cũng đã là người trưởng thành rồi.
105 “Rầm!” Rèm cửa sổ nặng cũng bị kéo ra, ánh nắng buổi sớm lập tức tràn đầy trong phòng, thậm chí còn có thể nhìn thấy bụi nhảy múa trong quầng sáng. Nhược Trúc vội đẩy cửa sổ ra, một luồng không khí mới mẻ lập tức tràn vào, làm cho con người ta trở nên sảng khoái hơn bao giờ hết.
106 “Mất mặt quá…Thật mất thể diện quá đi…”Trong hành lang truyền tới tiếng nói nho nhỏ hối hận. “Tử Y à, đừng oán trách nữa, lại đây đứng thẳng đi” Tiêu Cảnh Dương nửa cười cúi xuống nhìn Tiêu Tử Y đang ngồi xổm ở góc tường.
107 Một mình Tiêu Tử Y ngồi trên ngọn núi giả, nhìn trên mặt hồ gió nhè nhẹl thổi lăn tăn trước mặt mà ngẩn người. Vừa rồi lúc nàng đi ra ngoài có chạm phải Thái Tam quốc, xin phép hắn nghỉ buổi sáng không quay lại.
108 Không hổ là Thái Tử, vừa nghe tới vấn đề Tiêu Tử Y nói đã hiểu rõ, chỉ cần tìm thêm vài giáo viên nữa là không thành vấn đề rồi. Vẻ mặt Tiêu Tử Y sầm lại, biết ý của hắn là tìm vài giáo viên cho bọn trẻ kia.
109 Sắc mặt Độc Cô Diệp không thay đổi nhìn hai người trong phòng, chính xác mà nói là nhìn Tiêu Tử Y. Tiêu Tử Y vô tội trừng to hai mắt nhìn hắn, nàng cũng không phải là dụ dỗ thái tử điện hạ của hắn nha.
110 “Rầm! Rầm! Rầm!” vườn U Lan vốn yên tĩnh bỗng ngập tràn tiếng đập cửa vang trời, hoàn toàn không có nửa chút im lặng hiền hoà của ngày thường. “Nhị tiểu thư, Nhị thiếu gia thực sự không ở trong mà…” Bội Huyền lắp bắp nhìn bọn gia đinh đã nhanh đem cửa đập nát mất rồi, nhưng trong lầu nhỏ vẫn không có chút tiếng động nào.
111 Tiêu Cảnh Dương không tiện đi gặp con gái nên hắn tới điện Vĩnh Thọ chơi đùa cùng ba nhóc, Tiêu Tử Y tự mình đi tới phòng khách gặp Nam Cung TRanhTiêu Tử Y đi qua tấm bình phong nhìn thấy trong sảnh Nam Cung TRanh đang ngồi nghiêm chỉnh uống trà, đột nhiên cau mày cảm giác gượng gạo.
112 Gần đây cuộc sống của Tiêu TRạm trôi qua thực rất được, dùng một câu gần đây nhà trẻ hay lưu hành mà nói thì …đó là “Tương đương”…. . Không tồi. Sáng nào bé cũng rất khó khăn khi được bác Huyễn HÀ gọi dậy, nhưng cũng không phải là không thích.
113 Đánh chết Tiêu Cảnh Dương cũng không nghĩ đến Tiêu TRạm cứ thế mở miệng đột ngột hỏi tới vấn đề này, hắn cũng không còn nghĩ tới lần nào về tháng trước Tiêu Tử Y náo loạn phải lập gia đình để ra cung nữa, thế mà TRạm Nhi của hắn vẫn không tiêu tan ý nghĩ muốn hắn cưới Tiêu Tử Y ra khỏi đầu.
114 Tối hôm nay Tiêu Tử Y rất thích thú, bây giờ âm lịch là đầu tháng tư, đổi thành dương lịch mới chỉ là tháng năm, đúng là thời điểm thời tiết rất đẹp, không lạnh lắm cũng không nóng cho lắm.
115 Tiêu Tử Y ôm Tiêu TRạm đi một mạch trở về cung Trường Nhạc, trên đường đi Thuần Phong định thay nàng ôm Tiêu TRạm nhưng nàng kiên quyết không cho. Hai tay nhỏ bé của Tiêu Trạm vươn ra sau lưng Tiêu Tử Y, lặng lẽ nghĩ ngợi.
116 Tiêu Cảnh Dương thấy Tiêu Tử Y dừng bước thì nhẹ nhàng thở ra, theo tầm mắt của nàng nhìn về phía phòng Tiêu Trạm ngủ, thật lâu sau mới khe khẽ thở dài bảo: “Tử Y à, phụ hoàng có mười vị công chúa, vì sao lại chỉ đối tốt với mỗi mình muội như vậy, muội có thể tưởng tượng tới chưa?”Tiêu Tử Y không hiểu vì sao hắn lại đem mọi chuyện xả lên người nàng chứ, vội rút tay vẫn đang nằm trong tay hắn về, thản nhiên phu ra 4 chữ: “Bởi vì mẹ ta”VẤn đề này không phải đã nói quá rõ rồi sao? Nhưng mà nàng không biết là hoàng đế lại đối xử với nàng đặc biệt tới mức nào, nhiều nhất chẳng qua là tặng cho nàng một chỗ ngủ quá lớn để mời nàng ở lại mà thôi.
117 Tiêu Tử Y cảm thấy nàng vốn đang cầm tay Tiêu Cảnh Dương tự dưng đã biến thành hắn cầm tay của nàng. Người đàn ông này…. . Coi như hết, xem hắn nóng ruột với con hắn như vậy, thôi thì lần này tha thứ cho hắn đi.
118 “Còn dẫn theo một đứa bé nữa ư?” Tiêu Tử Y day day huyệt thái dương không hiểu nổi sao Nhược Trúc lại có bộ dạng như gặp phải đại dịch vậy. “Là ai cà? Quên đi, hay là giúp ta sửa sang tóc tai chút, đừng làm đặc biệt quá, cũng đừng để hoàng huynh chờ lâu”Nhược Trúc gần như không nói gì cả đến cả từ “đúng” cũng không nói tý nào, chỉ lặng lẽ không tiếng động đi tới bên cạnh Tiêu Tử Y giúp nàng chải đầu vấn tóc.
119 Cho dù là Tiêu Tử Y ở hiện đại đến, nhưng nhìn thấy một mắt đen một mắt xanh vậy cũng không khỏi ngây người nhìn chằm chằm vào bé. Nàng mới chỉ nhìn thấy ảnh một vài ngôi sao nước ngoài, có rất ít người hai mắt khác nhau, trong hiện thực thì đây là lần đầu nhìn thấy.
120 Lí Vân Tuyển rất ít khi nhìn thấy động vật nhỏ đáng yêu như thế. Dù sao lúc này mèo là để bắt chuột mới nuôi, còn chó là để giữ nhà, chưa có ai đem chó, mèo trở thành thú cưng để nuôi cả, cũng chưa bao giờ nhìn thấy con nào có vóc dáng nhỏ tới vậy.