81 Vì để ấn đúng huyệt của Công Lương Phi Tuân, Tiết Thừa Viễn vội cởi bỏ vòng vải trắng quấn trên tay hắn ra, liền thấy hai bàn tay của Công Lương Phi Tuân đã bị cương ngựa mài đến máu thịt be bét.
82 Thảo dược rất nhanh phát huy tác dụng. Tiết Thừa Viễn lại đi tìm thêm chút quả dại cho Công Lương Phi Tuân lót dạ, lấy lại chút sức lực.
Lúc này sắc trời đã chuyển sang một màu đen kịt, trong núi sâu rét lạnh, ẩm thấp.
83 Đến khi trở về đến doanh trại dưới chân núi, thể lực của Công Lương Phi Tuân thật sự đã hao tổn gần hết.
Vốn định sau khi rửa mặt sẽ nghỉ ngơi một chút, nhưng ngại địa vị của mình, cùng với việc chiến sự vừa thật sự chấm dứt, Công Lương Phi Tuân vẫn gắng gượng ngồi trong trướng nghe báo cáo quân vụ.
84 Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ ta có thể trả lời rằng ngươi đang có thai được sao?
Tiết Thừa Viễn nhìn Công Lương Phi Tuân, thầm cười khổ. Từ khoảnh khắc biết đến sự tồn tại của đứa bé, trong lòng Tiết Thừa Viễn đột nhiên có một loại ấm áp mong đợi đặc biệt.
85 Đến khi Tùng Minh Liêm đang tuần tra ban đêm dẫn theo tùy tùng xông vào trướng đã thấy Công Lương Phi Tuân mặc áo lót trắng, tay bắt vào nhau nổi giận hầm hầm đi qua đi lại trước giường.
86 Vốn tưởng tất cả phong ba đều đã trở thành quá khứ, nào biết nửa đường lại xảy ra chuyện mang thai thế này, Công Lương Phi Tuân vừa bàng hoàng vừa tức giận đến mất ngủ cả đêm.
87 Tin tức này tới thật đúng lúc, Tiết Thừa Viễn đang rất phiền muộn, trùng hợp muốn đi ra ngoài giải sầu. Vừa nghe Cổ Thần nói như thế, liền hào hứng, quyết định lập tức tới cầu Phổ Dược gặp người tên Cảnh Duy Ngọc kia.
88 Nhớ lại cảnh sinh tử đồng lòng trong thung lũng cách đây không lâu, Tiết Thừa Viễn không khỏi thở dài. Công Lương Phi Tuân rốt cuộc bị làm sao vậy? Tính tình thay đổi chóng mặt, làm việc không cần suy nghĩ như thế?
Nếu hắn thật sự không thể chấp nhận được việc mang thai cũng đâu cần làm khó chính mình, chẳng bằng bỏ… Suốt quãng đường trở về quân doanh, Tiết Thừa Viễn đã hạ quyết tâm, chỉ cần Công Lương Phi Tuân khỏe mạnh bình an là được rồi.
89 “Khỏe hơn chút nào không?” Công Lương Phi Tuân tựa lưng vào ghế dựa, mắt nhắm hờ, Tiết Thừa Viễn đang nhẹ nhàng cầm máu đang chảy trong mũi cho hắn. “Ta hỏi ngươi thấy khỏe hơn chút nào không?” Thấy hắn không đáp, ngay cả nhìn mình cũng lười, Tiết Thừa Viễn lại hỏi.
90 Có một đứa nhỏ trong bụng đã khiến hắn khó chấp nhận rồi, càng không nói đến có hai đứa! Công Lương Phi Tuân lúc này thật sự hận không thể chém người trước mặt thành trăm ngàn mảnh để hả giận!
Đúng lúc Công Lương Phi Tuân đang định mở miệng mắng, Tiết Thừa Viễn lại nói: “Có gì ngày mai hãy nói tiếp.
91 Tiết Thừa Viễn có thật sự vĩnh viễn đối xử với mình và hai đứa nhỏ như lời y nói không, Công Lương Phi Tuân không biết. Nhưng trước mắt lập tức có cơ hội chứng minh sự chân thực của lời hứa này, bởi vì thể lực của Công Lương Phi Tuân cuối cùng không chống đỡ nổi nữa mà ngã bệnh, chuyện hồi kinh báo cáo cũng vì thế mà phải tạm thời gác lại.
92 Trong thư phòng, Công Lương Phi Tuân tựa người trên ghế, im lặng đọc công văn mật. Tùy Hành Khiêm vẫn đóng quân trên núi Ngọc Đào, chỉ có thể liên lạc với Công Lương Phi Tuân qua công văn gửi về.
93 Trong lúc Công Lương Phi Tuân tĩnh dưỡng, công tác chuẩn bị trở về Dĩnh Đình cũng cùng lúc được tiến hành.
Gần đây Kinh Thành không ngừng gửi tin tức tới, bản thân Công Lương Phi Tuân cũng hiểu, có thể kéo dài một tháng đã là không dễ rồi.
94 Không sai, con người chỉ sống một lần, chỉ có một cuộc đời ngắn ngủi, là một đại trượng phu chân chính, cần biết sống vì mình, chứ không phải để đến lúc cuối đời mới buồn bã, ân hận.
95 Lúc này nhắc tới Cảnh Duy Ngọc không sớm không muộn, vô cùng đúng lúc. Nếu để đến khi rời Nguyên Tây, Tiết Thừa Viễn mới nói tới chuyện này, e rằng sẽ lãng phí rất nhiều thời gian.
96 “Chuyện này sao làm khó ngươi?” Tiết Thừa Viễn thật sự bị sự vô lý của Công Lương Phi Tuân làm cho nóng nảy, “Thật không thể nói lý!”
“Ngươi nói gì?” Công Lương Phi Tuân thấy y bảo vệ người ngoài lại không chịu hiểu cho mình, bước hai bước đến trước mặt Tiết Thừa Viễn, giọng điệu gắt gỏng.
97 Từ mạch tượng thấy, vết thương dưới chân Công Lương Phi Tuân tuy đã khôi phục, nhưng khí huyết suy giảm, cần điều dưỡng vài năm mới có thể trở lại trạng thái như trước.
98 Bắt đầu từ khi nào, Công Lương Phi Tuân lại có sức nặng như thế trong lòng y?
Tiết Thừa Viễn nhìn Công Lương Phi Tuân, lại nhẹ nhàng hôn hắn một cái, cũng ôm chặt hắn vào lòng hơn.
99 Hai tay vuốt ve da thịt Công Lương Phi Tuân, dọc theo bắp đùi thon dài trượt lên phần bụng nhô lên.
Công Lương Phi Tuân hừ nhẹ một tiếng, sự vuốt ve của Tiết Thừa Viễn khiến hắn cảm giác được sự thoải mái, thư giãn từ sâu trong lòng.
100 Lời này giống như lời xin tha, lại giống như tiếng rên rỉ của dục vọng chưa được thỏa mãn, khiến cho dục vọng của Tiết Thừa Viễn giây phút này cũng dâng trào mãnh liệt.