101 Cuối cùng đội quân cũng khởi hành từ Phương Ninh hồi kinh. Nhìn lại tòa thành mỗi lúc một xa, Công Lương Phi Tuân và Tiết Thừa Viễn đều mang cảm giác khó nói thành lời.
102 Đến khi tiếng vó ngựa dừng lại, liền nghe thấy tiếng người nói chuyện.
Công Lương Phi Tuân chỉnh lại áo choàng, chống sập ngồi dậy.
Tiếng vó ngựa này từ phía trước chạy tới, hiển nhiên không phải người từ Nguyên Tây phía sau.
103 Thực ra Công Lương Phi Tuân cũng không nỡ để Tiết Thừa Viễn vội vã rời mình đi như vậy. Nói xong, bỗng cảm thấy chua xót, nhẹ thở dài một hơi.
Tiết Thừa Viễn biết chuyện này không thể làm theo ý mình, cũng không cãi lệnh.
104 Tiết Thừa Viễn đặt chiếc hộp chứa thuốc phối chế sẵn vào chiếc tủ bên hông xe ngựa của Công Lương Phi Tuân, tỉ mỉ dặn dò: “Những viên thuốc này ta đã điều chế xong, số lượng đủ cho ngươi dùng đến khi về đến Kinh Thành, đúng giờ ngươi uống cùng nước là được.
105 Nhìn theo đội nhân mã của Tiết Thừa Viễn mỗi lúc một xa, rồi biến mất trước tầm mắt, Công Lương Phi Tuân cảm thấy trong lòng trống rỗng lạ lùng. Vòng tay vẫn còn vương hơi ấm của người nọ, bên môi vẫn còn giữ hơi thở đêm qua kề nhau.
106 “Không cực khổ!” Tiết Thừa Viễn không dám kể công, chỉ bình thản đáp.
Mộ Dung Định Trinh đứng thẳng người, bước xuống đi tới, tự tay đỡ Tiết Thừa Viễn đứng lên.
107 Không có Tiết Thừa Viễn bên cạnh, đoạn đường hồi kinh của Công Lương Phi Tuân vốn gian nan lại càng gian nan hơn.
Dẫn theo đội ngũ hơn trăm người trèo đèo lội suối, thân thể trở ngại cũng không thể đi nhanh, ít nhiều sẽ khiến người khác để ý.
108 Nếu là cướp bóc thương nhân thì cũng thôi, ngay cả binh sĩ trú đóng ở đây cũng dám lỗ mãng như thế, đám người này thật đúng là không muốn sống nữa rồi!
Tùng Minh Thành đã tuần tra một lượt, chưa từng ngờ sẽ bị sơn phỉ cướp bóc thế này.
109 Công Lương Phi Tuân cẩn thận băng bó vết thương cho Tùng Minh Thành, Tùng Minh Thành sau khi mấy bận bất an nhìn hắn, cuối cùng trầm mặc chăm chú nhìn dáng người gầy gò trước mặt.
110 Tiết Thừa Viễn vì lo lắng cho Công Lương Phi Tuân mà trái tim vẫn luôn treo lơ lửng, không nhìn thấy hắn bình an về đến Kinh Sư, lòng y không thể nào yên.
111 Tìm mua nhà, đương nhiên là Tiết Thừa Viễn có suy tính của mình.
Y muốn sống cùng Công Lương Phi Tuân, đây là niềm tin mà dọc đường trở về Dĩnh Đình y luôn kiên định.
112 “Nóng vội như vậy là muốn thấy ta? Hay là muốn thấy… con của ngươi?” Công Lương Phi Tuân nằm đó, lười biếng chỉ bụng của mình, như cười như không hỏi.
113 Tốc độ của xe ngựa đương nhiên là sẽ bị chậm lại, lúc đoàn người về đến Dĩnh Đình, đêm đã gần khuya.
Công Lương Phi Tuân không lay chuyển được Tiết Thừa Viễn, đành phải theo y về phủ trạch của y.
114 Chẳng lẽ bọn họ đã biết chuyện giữa mình và Tiết Thừa Viễn?
Công Lương Phi Tuân theo bản năng đặt tay lên bụng dưới lớp áo choàng, quay đầu nhìn Tiết Thừa Viễn bên cạnh, thấy vẻ mặt y cũng không được tốt, nhưng lại không quá kinh ngạc, có lẽ là y đã sớm biết rồi.
115 Công Lương Phi Tuân trong lúc hoảng hốt chỉ cảm giác được mình được người nâng lên giường, sau đó có người ra ra vào vào phòng, y phục của hắn cũng bị cởi ra, gió thổi vào càng khiến lòng hắn thêm lạnh.
116 Tiết Thừa Viễn từ trong cung đi ra, liền về thẳng phủ đệ của mình.
Phúc Toàn vẫn luôn đứng canh chừng trước cửa phòng ngủ của y, thấy y trở về, vội vàng ra đón.
117 Tiết Thừa Viễn cầu hôn mình? Mình thật sự không nghe nhầm chứ?
Công Lương Phi Tuân mấy lần từ trong mộng giật mình tỉnh giấc, rồi lại ngủ thiếp đi, trong cơn mơ màng có cảm giác Tiết Thừa Viễn vẫn luôn ở bên giường.
118 Tiết Thừa Viễn hiểu Hoàng Thượng có chỗ khó xử, nhưng đã chứng kiến đoạn tình cảm từng có giữa Hoàng Thượng và Trác Doãn Gia, y muốn đánh cuộc một lần, Hoàng Thượng sẽ không trơ mắt nhìn y và Công Lương Phi Tuân yêu nhau lại không thể bên nhau.
119 Nghe Công Lương Phi Tuân nói như thế, Mộ Dung Định Trinh đã sáng tỏ tâm ý của hai người bọn họ.
Chuyện lớn đời người, há có thể xem như trò đùa. Tiết Thừa Viễn dám tự mình tiến cung xin chỉ hôn, cần phải có rất nhiều dũng khí.
120 Khi Tiết Thừa Viễn đi vào phủ đệ của Công Lương Phi Tuân, trong bóng đêm vẫn thấy đèn dầu phòng ngủ còn sáng, nhất định là hắn đang đợi y trở về.
Đã nói là buổi tối sẽ cùng hắn ăn cơm, vậy mà vì chuyện của Lương phủ mà trì hoãn tới tận bây giờ, không biết hôm nay Công Lương Phi Tuân nghỉ ngơi có an lành không.
Thể loại: Xuyên Không, Đam Mỹ
Số chương: 10