141 Dịch: Hàn Lâm NhiĐạo trường trống không, chỉ thấy một bóng hình xinh đẹp vã mồ hôi như mưa tập luyện trong sân. Nhìn bóng Sư Tuyết Mạn trong đạo trường, Vĩnh Chính không khỏi nhớ lại một số chuyện năm đó, khóe miệng chợt hiện lên một nét cười, thầm nhủ tính cách hai cha con nhà này quả là đúc từ một khuôn ra.
142 Dịch: Hàn Lâm NhiNgay Sư Tuyết Mạn thấy Ngải Huy cũng cảm thấy bất ngờ. Sao mỗi lần tới quán mì đều gặp phải gia hỏa này vậy? Song nghĩ thì nghĩ thế còn nàng vẫn không biểu lộ gì ra mặt cả, chỉ tìm một chỗ trống ngồi xuống, bên kia Tang Chỉ Quân cũng ngồi xuống theo.
143 Dịch: Hàn Lâm NhiSư Tuyết Mạn tái mặt. Của nợ. . . Nàng chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có ngày có người gọi mình là của nợ. Đáng ghét!Tuy gắng kiềm chế làm bộ như không có gì, thế nhưng sắc mặt nàng vẫn có chút mất tự nhiên.
144 Dịch: oceankingdomDơi là kẻ săn mồi xuất sắc phi thường, cũng là một trong những hoang thú Ngải Huy rất ngại gặp tại hoang dã. Đương nhiên, hoang thú hắn không muốn gặp có rất nhiều.
145 Dịch: gaygioxuongTrời tối đen như mực trở thành bạn đồng hành tốt nhất của nó. Nó giang sải cánh dài hơn một mét. Thân thể to như một con chó nhỏ đen xì chằng chịt những đốm đỏ sậm, giống như dung nham đang trong quá trình nguội đi biến thành nham thạch, hòa vào đêm đen khiến người ta khó có thể phát hiện ra.
146 Dịch: gaygioxuongVụ Huyết biên bức lẻn vào đã làm chấn động thành Tùng Gian. Toàn bộ thành Tùng Gian đều nghĩ rằng phòng vệ của mình không có góc chết, nhưng mà sự thật đã gióng lên hồi chuông cảnh báo bọn họ.
147 Dịch: nhatchimai0000Một quyền tiếp một quyền, cẩn thận từng li từng tí đánh ra mấy chục quyền, Ngải Huy vẫn không có chút phản ứng nào, lòng thấp thỏm của mập mạp cũng thả lỏng đi nhiều.
148 Dịch: nhatchimai0000Từng sợi nguyên lực nhè nhẹ không ngừng phóng ra từ lỗ chân lông khắp toàn thân Ngải Huy, hóa thành một quầng sáng trắng rực chói mắt.
149 Dịch: nhatchimai0000"Hẳn là ở xung quanh đây, mọi người tìm kĩ đi. "Giọng Kiều Hoa tuy hơi khàn khàn, nhưng vẫn toát ra sự tự tin. Tóc tai hắn rối bù, nhưng nhìn lại tinh thần cũng không tệ lắm, ánh mắt tự tin và bình tĩnh, trên mặt hiện lên vẻ đỏ ửng vì trạng thái phấn khích, chỉ có từ khóe mắt mới nhìn ra được hắn đã mệt mỏi rã rời.
150 Dịch: nhatchimai0000Mái tóc dài màu đen tung bay trong gió. Một thiếu nữ đang ngồi trên tảng đá cao nhất đỉnh núi, hồn nhiên không thèm để ý vách núi vạn trượng dưới chân, vạt váy dài màu đỏ phần phật trong gió, tựa như một đóa hoa hồng bùng nở, lại như là một ngọn lửa hừng hực cháy.
151 Dịch: oceankingdom"Chuyện của ngươi, hai ngày nay vi sư có nghe, đang muốn đi tìm ngươi. Phía phân viện đừng đòi cái gì, chỉ cần 【 Bắc Đẩu 】, còn nhớ lần trắc nghiệm kia của chúng ta không ? Trong tám cung, ngươi có bảy cái là cường cung, nghìn vạn lần không thể lãng phí thiên phú này.
152 Dịch: oceankingdomTrên đường về đạo trường, tiếng cảnh báo đột nhiên vang lên, sau đó từng đội nguyên tu thần sắc khẩn trương bắt đầu đi tuần tra dọc đường, thông báo cho mọi người không cần lo lắng, cố gắng ở trong nhà không nên ra ngoài.
153 Dịch: gaygioxuong"Viện trưởng, học sinh nghe thấy báo động, tình hình phòng thủ thành trì thế nào rồi?" Ngải Huy chủ động hỏi. Sắc mặt viện trưởng trở nên khó coi, nhưng vẫn giữ được nét bình thản: "Không có gì, chỉ có mấy con Huyết Thú xông vào phạm vi canh gác của chúng ta, nhưng người của chúng ta quá khẩn trương, thành ra mới báo động ầm ĩ lên.
154 Dịch: gaygioxuongMau qua đây coi?Ngải Huy thả cái thuẫn xuống: "Tu luyện xong rồi?"Mập mạp ngẩn người: "Tu luyện có kết thúc hay sao? Mau qua đây coi, cây tin tức của ngươi có một chiếc lá sáng lên kìa, có người nhắn lại rồi.
155 Dịch: khangvan“Ta là một gã tù nhân già mà thôi. Thì ra là Cảm Ứng Tràng. Cho dù biết tai nạn sắp phủ xuống, nhưng mà theo sự miêu tả của ngươi thì vẫn khiến cho ta khó kìm nỗi bi thương.
156 Dịch: oceankingdomThấy bộ dạng ngây thơ của Ngải Huy, Lý Hải càng chẳng thèm che giấu sự miệt thị và xem thường của mình, gã cười: "Ha ha, thì ra chỉ là một kẻ bất tài mà thôi! Mặt hàng này cũng xứng cưỡi lên đầu chúng ta ư?"Sau đó khi thấy mập mạp đầy vẻ hâm mộ đi tới gần mình, gã càng không nhịn được bèn mở miệng châm biếm: "Tên quỷ nghèo kia, chưa thấy qua à? Ha ha, tới đây, mọi người ở đây sẽ cho ngươi sờ một cái để mở rộng tầm mắt.
157 Dịch:Hàn Lâm NhiĐám người Sư Tuyết Mạn trợn tròn mắt. Khương Duy và Vương Tiểu Sơn đã sợ tới tái mặt. Mặc dù bọn họ có không thích mấy người này, song vẫn không nghĩ tới chuyện sẽ chủ động công kích đối phương.
158 Dịch:Hàn Lâm NhiMọi người đang ăn thì bị động tác này của Ngải Huy làm ngẩn ngơ. Chỉ có mập mạp phản ứng nhanh nhất, gã không thèm suy nghĩ, tay vội tóm lấy trọng thuẫn bên cạnh, lại thêm cái miệng căng phồng và đôi mắt trợn to nhìn gã trông thật giống một con ếch đang trong tư thế cảnh giác.
159 Dịch: oceankingdomThương khố của Phủ nha không lớn, cũng không có nhiều thứ, trong mắt đám người Sư Tuyết Mạn thì đúng là rách nát túng thiếu, nhưng trong mắt Ngải Huy thì không thể nghi ngờ chính là một cái bảo tàng.
160 Dịch: oceankingdomMột mảng hỗn loạn trên đường phố. Lúc an toàn tự nhiên hạng người không có kinh nghiệm thực chiến thường thường cũng có thể giữ được trật tự.