101 Ngải Huy không có hứng thú quan tâm tới tâm lý yếu đuối của Đoan Mộc Hoàng Hôn. Qua lần này, hắn ý thức được sự phát triển và tiến bộ của kiếm thai.
102 Tâm tính Ngải Huy rất bình thảnh, toàn bộ những truyện trời ơi đất hỡi kia đã sớm bị hắn bỏ ra sau đầu. Cái gì mà Chạng Vạng, cái gì mà một ức rưỡi (một trăm năm mươi triệu), hắn sớm đã không thèm để ý rồi.
103 Ánh mắt Đoan Mộc Hoàng Hôn như kiếm đảo qua toàn trường, sau đó mặt không đổi sắc, bước tới vị trí chủ vị. Ánh mắt mọi người sáng lên. Người ngồi tại vị trí chủ vị chính là Du Tử Y, cũng là một người rất có lai lịch.
104 Trong giới công tử, Hoàng Hôn ca là đại ma vương uy danh hiển hách. Dù trên thực tế, Đoan Mộc Hoàng Hôn không xuất hiện trong giới này, tuy rằng gã chẳng chút giản dị nhưng trọng tâm sinh hoạt đều đặt ở việc tu luyện, không có hứng thú gì đối với cuộc sống phóng túng.
105 Minh Tú cất bước về phía phường thêu, nghĩ đến bộ dáng vụng về vừa rồi của Lý Duy đại ca, khóe miệng nàng bỗng nhếch lên. Cứ cách mấy ngày, Lý Duy đại ca lại đưa một ít món ăn thôn quê tới, lúc trước là đồ sống, bây giờ đều là nướng chín, đảo qua nước mật thượng đẳng, có lúc còn nhúng cả hương liệu, mỗi lần nàng đều không nhịn được mà ăn nhiều.
106 Minh Tú ngồi chồm hổm trên mặt đất, nhìn từng đống Mộ Giao tằm tơ. Mỗi ngày sư đệ rút ra một đống Mộ Giao tằm tơ. Ban đầu số lượng tương đối ít, qua mấy ngày, số lượng tăng lên.
107 Khói mù với đủ mọi màu sắc, tựa như một con mãng xà dương nanh múa vuốt phun kịch độc lên trời. Phía dưới công xưởng đã sớm bị san thành bình địa, khắp nơi đều chỉ thấy tro tàn và khói mù, có thể thấy vụ nổ vừa rồi mãnh liệt cỡ nào.
108 Được Minh Tú sư tỷ hô là rất nhiều tiền thì chắc chắn không phải là một chút tiền. Hiện tại Ngải Huy nghèo rớt mồng tơi, thiếu nợ nhiều lắm, ngay cả chính hắn cũng không nắm rõ.
109 Tuy rằng con chưa trở thành thố hào, à nhầm, thổ hào, nhưng Lý chưởng quỹ vấn rất hào phóng chi ra một khoản tiền đặt cọc cho Ngải Huy. Hào phóng tới mức khiến Ngải Huy nghi ngờ rằng kẻ trước mặt mình không phải là một gian thương, làm hắn vô cùng lo lắng.
110 Ban ngày khi đứng ở phường thêu, hắn đã bị món tiền nhỏ dao động hoa cả mắt, thế mà lúc trở lại đạo trường, Ngải Huy chụm lại tán hưu tán vượn cùng Lâu Lan.
111 Ngày đầu tiên ở Cửu Âm Đường. "Ca, năm ức a, thực không dễ kiếm đâu. Đường ngang ngõ tắt khẳng định không được, thu thu bảo hộ phí thu được ngàn tám trăm vạn đã là rất giỏi, muốn một ức thực không thể làm được.
112 Ngải Huy nghĩ rằng sư nương chắc chắn sẽ mắng hắn một trận, thế nhưng người lại không nói gì, chỉ ném cho hắn một đôi găng tay bằng kiếm đằng. Phường thêu cũng không có bán găng tay bằng kiếm đằng, chắc hẳn là đôi găng này chính là để dành riêng cho hắn.
113 Đối với loại người thần kinh như vậy thì Ngải Huy có thể để ý một lần như vậy đúng là khó thấy rồi. Cho dù thật sự có đại sự gì phát sinh thì người có thể ngăn cơn sóng dữ chắc chắn không phải là hắn, cho nên có quan hệ gì với hắn chứ? Ngải Huy hắn chỉ là một tiểu nhân vật, thực lực yếu ớt mà thôi.
114 Ôm Cứ Xí Thảo kiếm trong lòng, Ngải Huy thờ ơ nhìn đồng học quanh mình đang ầm ầm nôn thốc nôn tháo. Hắn đúng thật là không có chút cảm giác gì. Nhớ năm đó, khi lần đầu tiên ngồi xe quân nhu Tam Diệp thảo, so với bọn họ thì hắn còn nôn ghê rợn hơn.
115 Ngải Huy nghe thấy âm thanh như có như không. Hắn ngẩng đầu, nhìn xung quanh bằng con mắt cảnh giác, đôi tai cẩn thận lắng nghe. Lửa cháy phần phật. Các học viên đã thoát khỏi cảm giác không thích ứng với ban ngày.
116 "Đã phát hiện gì?"Giọng nói của huấn luyện viên Chu từ phía sau truyền tới. Không biết y đã đứng phía sau hắn từ lúc nào. Ngải Huy thầm giật mình, không ngờ mình lại không cảm nhận được chút động tĩnh nào khi y tới, đây là thực lực của tinh nhuệ mười ba bộ ư? Ngải Huy đã sống ở hoang dã ba năm, từ khi hắn gieo được kiếm thai thì không còn ai có thể xuất hiện trong phạm vi ba thước xung quanh mà hắn không biết cả.
117 "Không cõng được ư? Ai nha, để ta cõng cho. Một ngàn đồng một giờ? Đó là giá hôm qua rồi, hôm nay hoàn cảnh xung quanh nguy hiểm hơn, không để ý sẽ ngã ngay.
118 Vốn dĩ học viên bắt đầu cảm thấy có chút buồn tẻ nhưng nhờ việc hai lớp tụ tập cùng đi cho nên có được cảm giác nhiệt tình mới lạ. Bạn bè mới luôn luôn có thể giúp bọn họ cảm thấy tò mò cùng hăng hái.
119 Kinh nghiệm của mập mạp phong phú vo cùng, Ngải Huy vừa dứt lời hắn liền bước một bước tiền sát tới bên người Ngải Huy, cả người giống như một con mèo xù lông, phòng bị cao độ.
120 Chu Tiểu Hi cảm thấy làm này tham gia là vô cùng sáng suốt rồi, ánh mắt hắn lúc nào cũng dán lên người Thôi tiên tử. Trước đây, hắn cảm thấy khi mọi người nói tới việc đi vào Cảm Ứng Trang thì tấm tắc vô cùng, hắn nghĩ như vậy có chút cường điệu lên rồi, vì một vị trí này mà tranh đoạt thảm khốc, nhưng bây giờ thì hắn lại cảm giác rất may mắn.